thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Tạp sự viết ở San Jose tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc
 
Tặng Trúc Liên-Duy Thanh, Queen, Nguyễn Trí Minh Quang, Nguyễn Xuân Thiệp, Đinh Cường.
 
Có gì hình như rất xưa
khuôn mặt hoang dại cánh rừng lá ướt
bức tranh ấy chép lại phả màu xanh nhẹ nhàng
buổi sáng mai cựa mình khẽ khàng
ta uống cạn tách café trộn giấc mơ mây trắng
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.
 
Có gì hình như rất xưa
chiếc cầu gỗ bắc ngang thành phố biển
đôi guốc mộc giữ lại âm vang tiếng động thế kỷ trước dung nhan rợp trời áo trắng nữ sinh bay bay mùa phượng đỏ
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.
 
Có gì hình như rất xưa
mặt trời hát bài ca riêng tặng trái đất
hơn nửa thế kỷ trước nhìn sông Cà Ty Hoài Khanh làm thơ rất điệu đàng
Bao nhiêu con nước xa nguòn
Thì con sông đó cũng buồn thế thôi [*]
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.
 
Có gì hình như rất xưa
giai điệu âm tiết tình ái lỗi thời về một khúc hát ảo tưởng cám dỗ đau đớn mời mọc hồn nhiên tuổi trẻ ngọt ngào say đắm
con rãnh thênh thang vết nứt
nụ cười sơ sinh thánh thót quyến rũ não nùng hào quang tinh khiết vỡ ra
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.
 
Có gì hình như rất xưa
nguy nga phế tích
sợi giây thừng quá khứ treo cổ ta những buổi trưa lội sông tắm biển phơi nắng chang chang đạp xe nhong nhong con đường làng đất nện
buổi tối hát nghêu ngao bầu trời mái nhà nhân loại không biết “vì đâu trăng vui nên trăng rụng xuống cầu” [**]
nhớ cổ thành Quảng Trị / dòng sông Thạch Hản
nhớ Ngọc Cẩm – Nguyễn Hữu Thiết
nhớ Hoàng Thi Thơ
đậm nét điểm nhấn dạt dào nét cọ
trăng chảy từng sợi
từng sợi trăng chảy
trăng vui nên trăng rụng xuống cầu
cũng không cần biết vì đâu
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.
 
Có gì hình như rất xưa
mái che bầu trời vén lên ta di chuyển bốn chân quĩ đạo phi thuyền không gian vẽ đường cầu vồng ngũ sắc ngắn nhất trăng rụng xuống cầu / không phải đường rơi thẳng đứng là đường ngắn nhất
ta thử vẽ đậm chất hoang sơ điểm nhấn dạt dào nét cọ ngân vang đà sống tâm sinh lý toàn diện trước khi trăng rụng trăng phải bồi hồi lắm trăng phải kích ngất lắm trăng phải vui hết cỡ trăng phải chờ bìm bịp kêu trăng phải mong nước lớn trước khi trăng rụng mà phải rụng xuống cầu mới được
cũng như khi ta nguyệt thực em biển nguy nga rụng trứng
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.
 
Có gì hình như rất xưa
cố gắng giải thích dù bằng tưởng tượng hay cảm xúc dù vén màn lên dù khoả thân ra cũng không thấy hết cũng không hiểu được vì đâu trăng vui nên trăng rụng xuống cầu
ta không còn thời gian để che giấu mặc dầu thời gian cũng là nơi ẩn giấu an toàn là cái chết
những cánh cửa sổ hãy mở rộng ra giờ triết hiện sinh em chỉ nghe tiếng chim hót ngoài vườn
hãy mở ra tất cả cánh cửa dù đã vong thân dù đã bại liệt dù đã rong rêu dù đã lâm nạn dù đã tù đày khổ sai biệt xứ dù đã chia lìa khốn khổ
hãy mở cửa ra hãy gần gũi lại
như vừa mới tháng tư ta gặp lại Trúc Liên – Duy Thanh ở San Francisco
Đinh Cường nói để điểm danh người hoạ sĩ vừa bước qua tuổi 81 đang hào hứng thao thao bất tuyệt về loại thuốc mới trị ung thư tuỷ sống trên đà hồi phục
anh cười
nụ cười sơ sinh
tuôi ngoài 80 trở lại y như thời làm báo Sáng Tạo đường Ký Con Saigon anh cười rất lạ
giống y như bây giờ
nụ cười sơ sinh
tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.
 
Có gì hình như rất xưa
thời gian làm ta rất cũ
môi hoang vu trỗ ngọn mây tím sắc độ hoang hoá mê lộ ngậm cứng / nhai nghiến / nuốt trộng thành phố cũ mưa mau ảo giác lạnh
Tạp sự viết ở San Jose tháng sáu trời mưa ngực em thơm mùi gió biếc.
 
tháng 6 ở San Jose
2012
 
_________________________

[*]Hoá Thân, 1958.

[**]Hoàng Thi Thơ.

 
 
 
 
---------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018