thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Đêm và những khúc rời của Đỗ…
 
thơ đã
biến mất
trong một cái lỗ, nơi
linh hồn đang
chui vào trong đó
 
và để lại một con rắn
trong vườn địa đàng
cùng với nàng
mịn màng
mềm
lắc lư
như
sấm sét...
 
 
 

Một bài thơ chỉ đặt tên là: bài thơ...

 
 
nên nó buồn
và trống rỗng
 
nó có tông màu
của mây và gió
mát mẻ và chim
bay và tìm xuống
 
nó làm
đôi mắt của bạn
như hai hạt bụi
lọt vào mê sảng
 
đôi khi
tất cả mọi thứ
của bài thơ
dường như
làm chúng ta không nhớ...
 
và tình cờ
bạn nhặt được bài thơ:
 
đó là Noel lạnh giá
chúng ta lấy hộp diêm
từ cô bé bán diêm
và tập thơ
tá hỏa...
 
ở bìa sau
ảnh chân dung + tiểu sử nhà thơ
đang cháy quăn & méo mó
ôi cái thời ai cũng muốn có
hơn không
 
chúng ta nhìn nụ cười của chữ
nó như các con bọ chét
thi nhau nhảy ra khỏi
gương mặt méo mó
như không mà muốn có
của nhà thơ...
 
 
 
Nhà thơ gọi tên nhà biên tập
khi bắt đầu bài thơ...
 
và sau đó gọi hai đầu gối
quỳ trong bóng tối
chào một ông vừa mới
đi qua
 
chúng ta vẫn gọi nhau hàng ngày như gọi chuyến taxi
chở những món hàng
cồng kềnh quá hạn
ví như một người bạn...
 
khi bạn đẩy anh ta lên
và nói lời tạm biệt
trước khi anh ta có thể nhắm mắt lại
và không bao giờ chúng ta còn thấy
một con người
 
thậm chí cũng không phải là một con sâu
 
sau đó chúng ta đặt bài thơ xuống
với một cái xẻng
lấp lại và im lặng
cay đắng và an lành...
 
 
 

Tử huyệt của nhà thơ...

 
phải là mặt trăng khổng lồ
to gần bằng trái đất
treo lên nơi không có một chiếc móc
vẫn không rơi
 
tử huyệt của nhà thơ
phải là châu chấu dưới bánh xe
cây chông tre bên họng pháo
 
tử huyệt của nhà thơ
phải là chiếc cối xay gió
không phải quay chậm hay bất động
chờ thời
 
+
 
mùa thu, Mẹ mất.
 
ngày Mẹ còn
Mẹ ghét kẻ gió chiều nào che chiều đó
chờ gió
vẫy đuôi...
 
 
 

Đừng gõ cửa phòng tôi...

 
tôi sẽ không mở ra cho bạn
thế giới chỉ là những “đôi mắt mang hình viên đạn”
đừng trách tôi khốn nạn
 
đừng gõ vào bài thơ của tôi
nó bị điếc
không nghe tiếng khóc
nó đang cùng với con quái vật
nhe răng và cắn
bật cả nút chai bia
 
cũng đừng chạm vào con gái của tôi
tôi đã sợ rồi
tôi đã vứt tất cả những bài thơ trên đời
vì sự bình an của nó...
 
 
 

Anh đã bị chặn...

 
máy tính của anh vấp phải một hàng rào
Mẹ khóc
 
anh chỉ có cây bút
và một hộp màu
để viết và vẽ về hàng rào
đang vây
từ chân đồi
lên đến đỉnh
 
môt bóng ngựa màu nâu
của anh không di chuyển
nhưng nó đang nghểnh cổ lên
tìm kiếm...
 
và họ cũng tìm kiếm
nhưng tìm kiếm những cái khác
anh
 
họ đang tìm kiếm những gì?
 
ở phía bên kia
vẫn là Mẹ
người sẽ dắt anh leo qua khỏi hàng rào
như ngày xưa tập đi
Mẹ xuýt xoa
khi anh ngã...
 
 
 
Thơ bị lấy mất trái tim
khi lang thang trong rừng tối...
 
ước mơ của thơ
là vật lộn với sự nghi ngờ
 
không có gì ngạc nhiên
chúng ta biết những con ngựa trong bóng tối
vẫn gặm cỏ, như chúng ta
vẫn đợi chờ
và thở...
 
tinh thần của chúng ta như một con ngựa
đang lồng lên trong thung lũng mùa đông
đột nhiên có mùi hoa
cỏ
 
và nhận ra tuyết đang tan chảy
tầm nhìn chúng ta phóng ra tít trên đỉnh núi
để biết mùa xuân hoa cỏ đã bắt đầu...
 
 
 

Đừng viết...

 
thơ buồn, và muốn ánh sáng của nó
như sự vắng mặt của mùa hè
bạn cũng như bóng tối của căn phòng
đang đóng cửa
 
đừng viết
thơ đang học cách chết
như nó có thể
chúng ta sẽ học cách chết
như chúng ta từng mong như thế
 
nếu thơ yêu bạn? hãy cầu xin Chúa
trong Giáng Sinh buồn 2012
 
bạn có biết, để được nghe câu nói: em yêu anh
thơ phải bỏ bạn đi thật xa
để âm thanh vọng về
thật rõ
 
đừng viết. thơ sợ bạn không còn nhớ
âm thanh bạn vừa mới vội nghe
như bạn vẫn viết vội lòng yêu nước
lên chiếc áo thun
sáng nay mọi người vẫn mặc
 
đừng viết. những lời nhẹ nhàng
có vẻ như giọng nói của bạn đang lan rộng
trên tường lửa. đôi môi của bạn
như một lần hôn, như một nhoẻn cười...
 
đừng ghét
và đừng viết
những điều bạn không biết
thơ ơi...
 
 
 

Thơ nghĩ có thể Bên-Thắng-Cuộc...

 
cho rằng khi một cuộc chiến tranh bị mất
điều mà tất
cả
phải nhớ
là trả thù...
 
tù bao nhiêu năm
không nhớ
 
sau đó tất cả những gì chúng ta có thể giữ
chỉ là một người nông dân được ướp lạnh
nằm ngủ
trên cánh đồng bị thu hồi
 
trong bãi cỏ xanh mềm mại
như chiếc giường
lúc chúng ta được sinh ra
cùng với nỗi đau của Mẹ
không ai nghĩ
màu trắng của đám mây sẽ là những tờ giấy, sau này
chúng ta sẽ phải viết
cái gì
lên đó...
 
những câu chuyện về ngày cuối tháng Tư
trên mảnh ruộng cỏ dại lây lan
mầm nghi ngờ rắc bay trong gió
nở ra máu
và hoa...
 
 
 
Có một lá thư chuyển phát nhanh
nhưng thơ phải ra nhận từ bưu điện...
 
thưa anh
có một con muỗi bẹp dí giữa các trang thơ của anh
một vệt máu
những bạch cầu còn sót lại dưới ngón tay trỏ của tôi
khi lật qua những trang sách
 
các hồng cầu bị hỏng vì đã thoát
ra ngoài mạch máu
 
động mạch chủ của anh bị hẹp
các tĩnh mạch giãn rộng
nên máu có màu nâu...
 
có thể tôi sai
khi đơn giản nghĩ trái tim là một cái bơm
Thượng Đế vẫn dùng cho cho chúng ta bơm máu
đến thịt, da, xương, sụn...
 
vì thế anh rất ngập ngừng
khi chạm vào nỗi đau chưa được hướng dẫn
đúng cách để đau
 
ví dụ:
“ở đây, bạn không được
quan tâm đến bọn xâm lược
nhà nước đã biết cách buồn
nên tất cả nỗi buồn
không phải của nhà nước
phải là nước
đổ lá môn
bạn có thể lợi dụng xả stress bằng cách gieo vần lồn
nhưng đừng lợi dụng làm ồn
trong một bài thơ
thế là hoàn hảo”
 
tha thứ cho tôi
tôi đã cố gắng gửi lá thư này cho anh
tôi đã vẫy
tay mong manh
 
anh có thấy những gì chúng tôi có thể làm
và họ đã cho người-buôn-gió ngủ trên ghế bố
với những con muỗi giữa hai trang thơ của anh
 
chẳng bao lâu
chúng tôi sẽ biến mất
vào các buổi trưa...
 
anh nhớ không? sự mờ xuống của ánh sáng
như sự cố tràn đập Sông Tranh
làm chúng ta mắc nạn
 
sau cửa sổ lắp kính màu nâu
như hổ phách
nó là tinh thần của tôi
đang chờ đợi anh có thể xuất hiện
 
hãy suy nghĩ
về những chuyến du lịch
đến những phế tích
Hội An hay Mỹ Sơn
 
khi tôi vẫn nằm trên ghế bố
sau một đêm lãng phí
và bí
không biết làm gì
ngoài viết lá thư này gửi đến cho anh...
 
 
 

Lúc nửa đêm trong thị trấn nhỏ của thơ...

 
khi cái chết và khăn tang cứ quấn vào thơ
một vành trắng như sóng xô
vào bờ
im lặng
 
thơ không thể ngủ yên trên sườn đồi ấm nóng
của mình
thơ thao thức
và hít thở
chờ vua của thơ
đến giờ
sắp đi qua cửa
 
thơ nghĩ rằng ông vua
phải làm một cái gì khi thế giới đang bị bệnh
thơ nhìn ánh mắt người nông dân mở to
khi rời bỏ quê hương
trong tay nải chỉ còn cay đắng, điên rồ và đau đớn
 
nó phá vỡ trái tim của thơ
khi thơ biết rằng những người đang đi bộ
phía sau màu tang trắng
 
họ ghét
cả nụ cười
cả nước mắt
vô ích của thơ...
 
 
 

Bất kỳ ai khi đọc một bài thơ...

 
khi hay, thơ chìm vào nghi ngờ
và khi dở, thơ chìm vào tranh cãi
 
nhưng thơ
không bao giờ đổ máu
khi gặp ai
 
thơ buồn ngủ
và quyến rũ
cả kẻ thù...
 
 
 
 

Thơ đã sống một cuộc sống...

 
như thơ là vợ của thơ
gói ghém tất cả những gì mình có
 
nhưng bây giờ thơ là một ông chồng
thơ chỉ cần một va-li mỏng
 
không có nơi nào trên trái đất
mà thơ chưa đi
người ta phải giải nén thơ
như kho xăng Thị Nghè ngày xưa bùng lên đám lửa
 
đừng tưởng cồng kềnh
là thơ sợ
thơ không nỡ
làm bạn mất vui
 
hy vọng bạn biết
không phải cân nặng
mà im lặng
chính là sức nặng
của thơ...
 
 
 
Bạn cứ nghĩ về thơ
như một sự trống rỗng & vô ích...
 
như màu trắng của đám mây
ta nhìn và không thấy gì ở đấy
 
sự trống rỗng
chỉ có thể hứa hẹn điều duy nhất
như trái đất bị lãng quên khi thiếu những đám mây
cuốn truyện tranh làm khu vườn bị lãng quên khi thiếu
những đám cỏ nhạt màu
thiếu cả mùa đông
& gió...
 
ta thử đặt bài thơ nằm xuống cỏ
ngay lập tức cảm thấy
một sự cân bằng giữa thức và mơ
 
một lần nữa ta lại không biết gì. Bóng tối
của lang thang
bóng tối của ngọt ngào
bóng tối cũng đến lúc
nhơ nhớ và quên
 
đôi khi
tất cả mọi thứ
của bài thơ
là dường như
để
chúng ta không còn nhớ
 
như em
vừa mới tối qua...
 
 
 

Cửa sổ của bài thơ bị vỡ...

 
thơ giống như con ốc sên
đang bò trên kính
 
hai tai thơ râm ran
các bong bóng
chảy ra từ mũi của thơ
nghe như tiếng thở dài
 
không có gì chạm vào tay thơ
nghe tan ra như bàn tay
không còn nữa
 
bài thơ vỡ
làm đôi
sau vài loạt pháo kích đầu tiên
ngày xưa trung đoàn của anh trai thơ đã chết quá nửa...
 
một nửa bài thơ đã chết
vì sự cống hiến
một nửa bỏ trốn
trên những bóng bóng ở hai lỗ mũi sụt sùi may mắn
của một thân phận nô lệ
 
dã man không, thơ?
 
 
 
Màu trắng trên giấy trắng
bí ẩn trên bí ẩn...
 
những ẩn ngữ
bỏ mặc ý nghĩ của thơ
như chiếc khăn giấy chùi mép xong không còn sử dụng
 
thơ khóc
chỉ là bài thơ thôi
sao người cứ đắng cay như vậy?
 
thông điệp không bao giờ còn gởi đi
thơ chém bao nhiêu nhát dao vào gió
 
ngôi đền mất hết bức tượng
con người đánh mất quê hương
ngôn ngữ đánh mất thời thơ ấu
thơ đánh mất
sự ăn mày trong ký ức
cũng bình thường...
 
thơ không còn gì hết
và cuối đời mỏi mệt
sẽ sám hối thật sang
viết vài ba chục trang
là nghĩ mình có thể bắt quàng
làm họ
 
chơi kiểu đó
đúng là ai méo mó
có hơn thơ?
 
đi tìm lại những gì
của cái tôi đã mất?
 
khi thơ chỉ muốn lượm hai cục gạch
bất động và vĩnh hằng
bằng một sự có mặt già nua
 
cả những gì thơ biết là thiêng liêng
như bàn thờ tổ tiên
những linh hồn phụt tắt
 
thơ xử lý tất
cả
trừ mình
ra
 
một con lật đật
đứng
không bao giờ chịu ngã
 
vì thơ
tham
quá...
 
 
 
----------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014