thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Bông hoa nở sớm nay | Trong phòng đợi | Thơ cho người cai nghiện ma tuý | Thêm ánh sáng
 
 

Bông hoa nở sớm nay

 
Bí ẩn
dịu dàng
thẳm sâu
 
Khẽ hôn lên sợi tóc thái dương
người bà cả đời mệt nhọc
vuốt ve ngón tay em bé
ra đi sau cơn sốt
 
Ai biết
sự mênh mông
yên tĩnh vô bờ
Của Cái Chết
sự bao trùm
của sức mạnh vô song
Cái Chết
 
Không bao giờ dung thứ
kẻ giết người
dù bằng súng, dao
hay bàn tay vấy máu
 
Cái Chết
không cho chúng một cơ hội
đặt bàn chân lên rìa
mảnh đất chênh vênh nhất
nơi khu vườn vĩ đại
Của Người...
 
1/2/2013
 
 

Trong phòng đợi

 
Giữa nhiều người khác
người đàn bà
tay nắm chặt một vật vô nghĩa
(cây bút bi không dùng được)
Cái nhìn không còn ánh sáng dẫn đi
Gương mặt để lại dấu vết vận rủi
 
Áo quần không thời trang
không xoàng xĩnh
che đi
sự trống rỗng
vết thương tím bầm ở bụng
 
Chị từ đâu tới?
nơi bất hạnh không thể làm thành địa danh
Nghe tiếng ai gọi
người đàn bà bước vào khoảng không
 
8-12/1/2013
 
 

Thơ cho người cai nghiện ma tuý

 
Không ai giúp được gì em
hai mươi hai tuổi, thợ xây
cha mẹ vật vạ kiếm sống
xóm nghèo tỉnh lẻ
Ra thành phố
không một ước mơ giắt lưng
 
Người ta vòng tránh chiếc bẫy của lời
những gói heroin chuyền tay vào phòng điều trị
khái niệm “nghị lực” cũng đựng đầy cái chết
 
Ai bước qua
cơn giằng co hỗn loạn
của tuỷ xương
những tế bào thần kinh
bị bóc hết sự sống
Để lấy về
buổi chiều ngơ ngác
em chưa kịp nhận
tình yêu thất lạc của bà ngoại nghèo khổ
con thuyền trôi vùn vụt
khỏi những bờ không biết...
Tuổi thơ từng bị bỏ mặc
Của em
 
21/1 2013
 
 

Thêm ánh sáng

 
... vào góc phố rất trong
cây nhói xanh
người đi như trong thước phim quay chậm
 
Tại sao ta ở đây
dành cho êm đềm tuyệt đối?
giấc chiều rời rã
hơi thở biển
nặng trĩu căn phòng
hôn mê không cần đánh thức
 
Sẽ không ai lấy được
chúng ta
khỏi dù chỉ thoáng rung của một ngọn lá
tiếng con tàu trên mặt sông cô quạnh
những báu vật Champa lẳng lặng ám hồn người tìm
những kho vải không bao giờ cạn
dệt từ Ngàn Lẻ Một Đêm
lượn sóng trắng theo chân
như con chó nhỏ...
 
Sao ta ở đây
Dành cho êm đềm tuyệt đối...
 
12/1/2013
 
 
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2013