thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
NHỮNG GHI CHÉP Ở TẦNG THỨ 14 [chương 4]

 

Đã đăng: [chương 1-2] - [3]

 

4.

 

Một trong những khiếm khuyết lớn nhất của tôi là không nhớ được tên người. Vừa được giới thiệu với ai xong, 2 phút sau tôi đã không thể nhớ được tên của kẻ đó là gì. Khi đọc sách cũng vậy, không những tôi không thể nhớ những cái tên trong đó mà nguy hại hơn thế nữa: tôi lẫn lộn họ với nhau.

Tôi lộn các tổng thống John F. Kennedy với Bill Clinton, George Washington với Thomas Jefferson. Tôi lộn Edgar Allan Poe với Charles Bukowski, Hồ Chí Minh với Ngô Đình Diệm. Và việc lộn các ông bạn của cha tôi với nhau, ông Trãi với ông Du, ông Quát với ông Khiêm, cô Hương với bà Huyện, là chuyện thường.

Cha tôi bày cho một bí quyết: nếu muốn nhớ tên của ai đó thì cách tốt nhất là hãy nhìn thẳng vào mắt họ, chạm vào thân thể họ, bắt tay, vỗ vai họ, xoa đầu họ, hôn họ, hít ngửi cái mùi mồ hôi hay mùi nước hoa của thân thể họ, nếu có thể. Tôi tin vào lời khuyên của ông, nhưng lại có vô số trường hợp không thể áp dụng được phương pháp này. Làm sao có thể vỗ vai, bắt tay hay hôn hít những kẻ làm tôi ngưỡng mộ nhưng họ chỉ từng sống trong quá khứ cơ chứ?

Giá mà tôi có thể hôn lên đôi môi, hay ngửi mùi nách, của cô Hương để không bao giờ còn lộn thơ của cô với thơ của bà Huyện nữa.

 

*

 

Một trong những kinh nghiệm kỳ cục và rất ấn tượng của tôi về Việt Nam là khi tôi đi với mẹ về Sài Gòn năm tôi lên 8 tuổi. Tôi không hiểu vì sao người ta thích sờ tay vào tôi, thích vuốt ve tôi, mà không hiểu rằng tôi rất ghét điều đó. Ai cũng sờ tôi. Không chạm tay vào những bộ phận trên thân thể tôi thì cũng xoa đầu, vuốt tóc. Tôi thấy trong ánh mắt của họ sự ngưỡng mộ thì ít mà sự hiếu kỳ thì nhiều. Tôi có cảm tưởng họ nghĩ rằng da thịt tôi được cấu tạo bởi những chất liệu khác hẳn với da thịt họ. Họ vừa sờ vào các bộ phận trên thân thể tôi vừa trầm trồ, vừa khen ngợi, vừa tỏ vẻ ganh tỵ. “Trời, thằng cu mau lớn quá, 8 tuổi mà bự như 12 tuổi, ngộ ghê!”; “Da thịt gì mà mát rượi vầy nè!”; “Kìa, coi cái cổ tay nó kìa, to mà tròn lẳn như củ khoai lang!”; “Cái má phính chưa kìa, ngó là muốn nựng à!”; “Đẹp trai như vầy lớn lên tha hồ mà gái nó đeo à nghen con!”; “Coi nè, ú na ú nần à. Sao mà để cho muỗi nó chích thằng nhỏ nốt xanh nốt đỏ, te tua như vầy chứ?”.

Thậm chí có lần có một ông nọ còn tính sờ chim tôi nữa! Tôi thét lên, “Fuck you! Don’t you touch me!” [1] rồi giáng vào mặt một ông ta một cú thật mạnh làm văng cái kính cận ra xa khi tôi phát hiện ra bàn tay có đeo chiến nhẫn vàng to sụ đang mơn man trên bắp đùi tôi. Ông ta bàng hoàng ngạc nhiên. Ông không hiểu vì sao mà tôi lại có phản ứng đột ngột và mạnh mẽ như vậy.

Ông la lên, “Bác có làm gì đâu nào. Tao tính sờ chim chút coi có ngon lành không chứ có làm gì đâu mà dữ vậy con?”, rồi loay hoay đi nhặt cái kính.

Lúc đó mẹ tôi đang nói chuyện với những người khác, bà phải ngừng câu chuyện để xuýt xoa xin lỗi ông. Tôi phản đối. Tôi nói với bà, tất nhiên bằng tiếng Anh, rằng bà không việc gì phải xin lỗi ông ấy. Ông ấy không được sờ tôi, và yêu cầu mẹ gọi cảnh sát đến xử lý cái sự lạm dụng trẻ con này. Cha nội đó phải bị nhốt vào tù, phải bị cách ly ra khỏi xã hội, hay ít ra là phải cách ly ra hẳn với trẻ con vì hành vi đó là quá nguy hiểm cho bọn trẻ.

Mẹ tôi nói với tôi rằng mọi người sờ tôi là vì họ muốn bày tỏ lòng yêu quý với tôi, đó là cái cách của họ. Rồi bà khéo léo dịch lại lời tôi nói, nhưng không dịch đúng y như ý của tôi. Mọi người cười xoà, có vẻ xem như tôi hỗn láo vì được nuông chiều quá mức, hay họ không chấp với hành vi quá đáng của tôi. Mẹ tôi nói:

“Ờ, tụi nhỏ ở Mỹ khó chịu vậy đó. Chúng nó không muốn nựng như vậy đâu!”

“Cha đó bệnh hoạn quá!” Tôi nói, rồi bỏ vào phòng.

Sờ chim là sờ chim. Sờ chim đâu phải là nựng. Thật là vô lý!Thật là bệnh hoạn! Sao lại có cái kiểu bày tỏ tình cảm một cách man rợ vậy chứ? Họ đâu có quan tâm gì đến cảm xúc của tôi! Vậy, nếu tôi là con gái thì sao? Liệu họ có sờ vào chim luôn không? Tay ông ấy có sạch không? Ông ấy có sờ chim các con của ông ấy hằng ngày như vậy không? Tôi đoán chắc rằng cha nội ấy là một tay bệnh hoạn. Vậy mà sao mọi người lại có vẻ đồng tình với chả, hay ít ra họ không xem sự việc tồi tệ này là nghiêm trọng?

Thật không thể hiểu nổi!

Sau này tôi thấy mình cũng kỳ cục. Lẽ ra một đứa không thích mặc quần như tôi thì có vấn đề gì với việc bị người khác ngó sự trần trụi của mình hay bị sờ chim cơ chứ?

Nhiều năm sau, nhắc lại chuyện này, cả cha và mẹ tôi đều cho rằng ông ấy sai khi làm cái chuyện sờ chim đó, nhưng họ cũng nói rằng tôi không nên có cách hành xử và suy nghĩ như một thứ thực dân, hay phản ứng với ý thức phân biệt như vậy, vì đó chỉ là sự khác biệt về văn hoá, mà sự khác biệt ấy chỉ nên khoan thứ và chấp nhận chứ không nên mang vác nó suốt cả đời. Tuy nhiên, nhiều lần nhìn xuống bắp đùi mình thì tôi lại thấy cái bàn tay đeo nhẫn vàng mân mê trên đó. Lại lợm giọng!

 

*

 

Lâu nay, chừng 5 năm trở lại đây, hai cha con tôi không thể nói chuyện được với nhau như trước nữa. Lần cuối cùng mà chúng tôi còn thấy thú vị, hào hứng tranh luận với nhau là khi tôi nhận viết một bài luận về cuốn Catcher in the Rye [2] cho lớp, và tôi tham khảo ý kiến của ông, vì ông đọc khá nhiều sách văn học.

Sau khi trò chuyện suốt ngày quanh đề tài cuốn sách, tôi viết được bài viết khá đạt, trong đó phần nhiều lấy ý từ những nhận xét của ông. Ông bảo rằng tôi đang có nhiều dấu hiệu y như thằng nhóc Holden Caulfield trong cuốn sách, có điều ngày nay cách biểu hiện những thái độ ‘quậy’ của tôi khác với nó ở hình thức, nhưng nói chung cái tâm lý bạo động, nổi loạn, là không khác, vẫn là cách ứng xử của bọn nhóc tì Mỹ trong lứa tuổi thiếu niên. Ông bảo rằng bọn trẻ Việt Nam, nhất là ở những thế hệ ngày trước, như thế hệ của ông chẳng hạn, không có cái tâm lý đó, hay có nhưng không mạnh mẽ, không xốc nổi. Tôi có cảm giác như ông vừa cố ý làm tổn thương tôi. Nhất là cái ánh mắt nhìn xoáy vào tôi như giễu cợt.

Một đêm nọ cha đi vắng, bỏ tôi ở nhà một mình. Thật ra, ông có rủ tôi cùng đến nhà người bạn ông xem trận bóng bầu dục nhưng tôi không đi. Sau khi xem chán những cuốn phim cũ và chơi chán những trò game online, tôi lên cơn khùng. Lý do là tôi chợt thấy ra và căm ghét sự giả dối và hư hỏng trong đời sống của ông.

Phải làm một cái gì đó. Đúng rồi, phải làm một cái gì đó cho cha tôi thấy sự hiện diện của tôi trong đời sống của ông là quan trọng như thế nào.

Tôi lấy trên kệ và trong tủ đựng rượu vang xuống 12 chai, nhiều loại rượu khác nhau, cả chai còn nguyên lẫn chai uống dở, sắp thành hàng. Tôi lấy cái búa đập nước đá, lần lượt đập vỡ cổ từng chai, đổ vào bồn rửa chén, vất vỏ chai vào thùng rác.

Xong rượu, đến mấy hộp xì-gà. Tôi xử luôn những điếu nằm trong ống bằng thiếc mỏng, cũng bằng búa, chúng cũng có cùng số phận vỡ nát và dúm dó. Rồi đến 5 cái tẩu mà ông rất quý, ông tự hào về việc sở hữu chúng, mỗi cái ông mua cả trăm đô-la. Tôi phải thay bằng cái búa tạ to để đập chúng. Tôi đặt từng chiếc tẩu lên bệ sắt trong ga-ra, rồi giáng búa. Do không tiên liệu được độ cứng của tẩu nên những nhát đầu tôi chưa giáng thẳng tay. Cái búa nảy lên vì không phá vỡ chất gỗ cứng lên nước bóng loáng. Tôi giáng búa điên cuồng.

Món cuối cùng là mấy tờ tạp chí có in hình gái cởi truồng, do cha tôi đặt mua hàng tháng. Ông chưa mở xem, chúng vừa còn nguyên trong phong bì. Tôi mang xấp báo ra gốc cây ngoài vườn, xối rượu lên rồi bật quẹt, lửa bùng lên. Một niềm khoái cảm kỳ dị dâng lên, trào ra thật nhanh, khi tôi thấy những ảnh chụp thân hình đàn bà trần truồng cong lên, từ từ uốn éo vờn trong ánh lửa.

Đêm đó, cha tôi về rất khuya, say khướt. Ông vào phòng, để nguyên áo quần, giầy vớ, nằm vật ra giường, nhưng không ngủ. Từ phòng ngoài, tôi nghe tiếng đập chân đập tay lên nệm; tiếng ông nói lảm nhảm và thỉnh thoảng lại gào lên như đang giận dữ với ai; tiếng nước tiểu đái xè xè vào bồn cầu; tiếng ông vả nước lạnh lên mặt. Ông trằn trọc, giẫy giụa, vật vã. Tôi không chịu đựng nổi những tiếng động đó. Không phải vì âm thanh, nhưng vì chúng gợi lên cho tôi hình ảnh thảm hại, khổ sở của một con thú bị dính bẫy.

Tôi rón rén tròng áo khoác vào, lấy chìa khoá treo ở cửa, mở cửa ra đường. Tôi leo vào xe ông, đang đậu nép bên đường, nổ máy. Ngoái nhìn lại, thấy ánh đèn trong phòng ông bật sáng, ông chồm ra cửa sổ cố gọi tôi, hốt hoảng hét lên điều gì. Tôi mặc kệ, lái thẳng ra biển.

Dừng xe lại ở khoảng bãi đỗ bên đường, vắng ngắt, không một ai. Đứng đây lâu có thể bị cảnh sát đi tuần hỏi thăm thì rắc rối to. Tôi ngó đồng hồ, 3:23 AM. Hàng cây âm u kéo dài tới cuối dốc mờ mờ trong sương mỏng. Bên phải, dưới sâu là biển. Gió lùa lồng lộng qua các ghềnh đá. Tôi quay cửa kính xuống, gió lạnh cóng tạt vào mặt.

Mở hộc xe, tôi thấy khẩu P.38 của ông. Ông thường nhét theo khẩu súng này sau thắt lưng mỗi khi ra ngoài vào ban đêm. Áp nòng súng lên má, chất thép lạnh có mùi tanh tanh. Tôi lấy gói thuốc lá trong hộc, đốt một điếu, rít vài hơi, ho sặc sụa, rồi ném xuống mỏm đá bên dưới. Gió đẩy đốm lửa bay khá ra, xoay xoay rồi biến mất trong bóng tối. Vài con mòng biển lượn quanh trên đâu. Chúng bay thật nhanh, xẹt qua xẹt lại trên nền trời tối. Chúng chỉ bay, im lặng, không kêu lên tiếng nào. Mấy đám mây sà thấp ngang đỉnh đồi. Tôi nhấc khẩu súng lên ngang tầm mắt. Tôi muốn bắn một phát. Không dưng tôi nhớ tay tài tử có bộ mặt lạnh tanh Christopher Walken với tròRussian roulette”[3] trong phim Deer Hunter. [4] Có điều gì thôi thúc tôi. Man dại và tối ám. Tôi phải làm. Dễ quá, chỉ tháo đạn ra, chừa lại 1 viên, rồi quay ổ đạn, kê súng lên màng tang, siết cò, là xong.

Không được làm. Được. Không được. Được.

Tôi ra khỏi xe, mở khoá, hai tay ghì chặt súng. Bắn vào đâu đây? Lũ mòng biển trên đầu? Tôi chĩa xuống đám cây lá dưới vực, siết cò. Ánh lửa loé lên thành một vệt sáng trên đầu súng. Tiếng nổ chát chúa, vang ngân dội trong khoảng không im ắng. Lòng bàn tay tôi đổ mồ hôi nhớp nháp.

Tôi mở cốp sau xe, nhét khẩu súng xuống dưới mớ giẻ lau. Chạy một đoạn, gặp trạm xăng, tôi đổ đầy bình, rồi lái thẳng về nhà mẹ. Đường trơn, mưa suốt xa lộ. Tôi lái thẳng một mạch 5 giờ không nghỉ. Đến nhà, đậu xe ngoài đường, mở cốp xe lấy khẩu súng bỏ vào túi áo khoác, mở cửa, mẹ đi tiểu bang xa không có nhà, vào phòng, ngủ vùi một giấc thật sâu, suốt 10 tiếng. Cha tôi gọi nhưng tôi không nhận phôn.

Hai hôm sau cha tôi bay xuống, ông đi xe buýt rồi thả bộ đến nhà chứ không gọi tôi ra phi trường đón. Ông không vào nhà, có lẽ không muốn gặp mẹ tôi, tuy bà vẫn chưa về. Hai cha con ngồi trên băng ghế ngoài vườn. Ông không nhắc gì về chuyện đã qua. Hỏi tôi dăm câu như mọi khi, rồi ông chìa tay ra. Tôi lấy chìa khoá xe đưa ông. Ông vẫn còn chìa tay, không rút về. Tôi lấy khẩu súng trong áo khoác ra, đặt lên tay ông.

“Con có bắn một phát. Không trúng.”

“Chắc khoảng cách còn xa, và con ngắm chưa kỹ. Và con không thật muốn bắn.”

“Cha có biết con bắn cái gì không?”

“Biết.”

Ông nhét vào túi tôi 3 tờ $100.

 

(Còn tiếp)

 

_________________________

[1]“Fuck you! Don’t you touch me!”: ĐM ông, đừng có sờ tui như vậy!

[2]Catcher in the Rye, tiểu thuyết của J.D. Salinger, có bản dịch Bắt trẻ đồng xanh, của dịch giả Phùng Khánh.

[3]“Rusian roulette”: trò nạp một viên đạn vào súng, rồi xoay ổ đạn, thay phiên nhau dí súng vào đầu bóp cò. Một trò may rủi, xem tay chơi nào gan dạ và may mắn thì thắng cuộc.

[4]Deer Hunter: Kẻ săn nai. Một phim về chiến tranh Việt Nam, do đạo diễn Michael Cimino thực hiện (1978).

 

 

-----------------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014