thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
NHỮNG GHI CHÉP Ở TẦNG THỨ 14 [chương 9]

 

Đã đăng: [chương 1-2] - [3] - [4] - [5] - [6] - [7][8]

 

9.

 

Viết như sáng tác là việc khó khăn. Tôi chỉ muốn ghi lại những điều mình nghĩ, hay thuật lại những gì đã xảy ra trong đời sống của mình, như một dạng nhật ký không theo trình tự thời gian nhất định. Vào năm tôi 16 tuổi, tôi đã bắt đầu có ý định ghi chép lại những sự kiện xảy ra trong đời mình. Tôi sẽ bắt đầu ghi chép những sự kiện mà mình còn nhớ trong thời thơ ấu.

Tôi có phần nhút nhát và cô độc, khá khó khăn trong việc kết bạn với bọn cùng lứa, và không chơi thân với ai từ khi bắt đầu đi học cho tới khi vào trung học. Tôi không có nhiều thành kiến. Tôi nghĩ rằng mình sẽ kết bạn với mọi người, bất kể chúng thuộc chủng tộc, màu da, trình độ, giàu nghèo, giới tính, tín ngưỡng... nào. Tuy vậy, sau này những đứa chơi thân với tôi nhất lại là bọn nhóc tì gốc Việt, nới ra một chút là bọn tóc đen gốc Á như Hàn và Hoa, chứ không phải bọn nhóc da trắng và da đen. Có lẽ, một cách vô thức, tôi thấy gần gũi về chủng tộc với chúng hơn là những đứa thuộc hai sắc dân kia, chứ không phải do kỳ thị.

Lúc còn bé, trò chơi thường khi của tôi là tưởng tượng. Tôi chỉ ngồi một góc đâu đó và tưởng tượng ra mọi tình huống mà tôi là vai chính trong đó. Những anh hùng và những trận chiến với đủ thứ quái vật.

Trận chiến đầu đời của tôi là một trận tơi bời hoa lá năm tôi lên 8 tuổi, năm đó cha mẹ tôi chưa li dị. Đối thủ là con bé Lucia, cha mẹ nó thuê cùng chung khu nhà với cha mẹ tôi. Nó cũng 8 tuổi, nhưng người đậm chắc, cao hơn tôi vài phân. Da rám, mắt xanh biếc, có khi tôi thấy mắt nó ranh ác, hoang dã như mắt mèo, làm liên tưởng tới một loài thú ăn thịt, môi dầy mọng, đỏ tươi. Chúng tôi học cùng trường, nhưng khác lớp. Nó cũng là con một như tôi.

Dạo đó, cha mẹ tôi thuê một căn trong dãy phòng 6 căn xây sát liền nhau theo hình chữ L. Sau lưng dãy nhà là sân chơi khá rộng, thảm cỏ dày, những bụi hoa được trồng rải rác đây đó. Có mấy cây lê sai trái, đến mùa trái chín rụng đầy đất, nhưng không ai thích ăn vì chúng chua chứ không ngọt như lê mua ngoài siêu thị. Khi chúng tôi dọn về thì nhà của Lucia đã sống ở đây 2 năm rồi. Chủ khu nhà là bà Nicky, người Hoa, đến Mỹ từ Hồng Kông. Khu vực này vắng, nằm cách bìa rừng không xa, giá nhà cho thuê khá rẻ. Những nhà kia không có trẻ con để chúng tôi làm bạn cùng, do đó Lucia và tôi là 2 đứa bạn duy nhất trong khu nhà. Mùa đông, mỗi sáng 2 đứa trùm kín áo lạnh dày đến mấy lớp, trông như 2 cái nấm biết đi, lủi thủi lội tuyết đi học. Khi thì cha mẹ tôi, khi thì cha hay mẹ Lucia, dắt chúng tôi ra ngã ba đầu đường đứng đón xe buýt của trường đến chở, chiều cùng về chung. Nó tròn miệng khó khăn gọi tôi là Quân, như mẹ tôi gọi. Tôi thì dễ dàng hơn khi gọi nó là Lu.

Cha của Lucia — ông Feathers — làm thợ sửa mọi thứ lặt vặt,[1] nhưng có vẻ như ông không có việc làm thường xuyên. Tôi thấy có khi ông không đi làm cả tuần, chỉ ngồi nhà nhậu bia. Ông nhận thêm việc quản lý khu nhà cho bà Nicky, có trách nhiệm sửa chữa những hư hỏng lặt vặt như điện nước, máy giặt, thông ống cống, sơn cửa, cắt cỏ... trong khu nhà. Còn bà Betty, mẹ của Lucia, thì tôi nghe nó nói bà làm kế toán viên, nhưng tôi thấy bà cũng thường ở nhà như chồng. Những hoạt động của bà mà tôi thấy là đọc sách hoạt hình, nấu mì spaghetti, [2] và uống bia với ông chồng. Mẹ tôi nói thầm với cha tôi, nhưng tôi nghe được, rằng có lần bà thấy Betty trả tiền ở siêu thị bằng phiếu thực phẩm.[3]

Thời đó, Toys-R-Us [4] bán nhiều đồ chơi, nhưng chưa có các loại đồ chơi điện tử. Cha mẹ tôi ít khi mua đồ chơi cho tôi. Không phải ông bà không cưng chiều tôi, cũng không phải ông bà không có tiền, nhưng họ cho rằng tôi không nên phí thời gian cho việc chơi những trò chơi vô bổ. Thỉnh thoảng cha tôi mua video phim hoạt hình cho tôi xem. Lion King [5] là cuốn phim tôi thích nhất năm tôi 6 tuổi. Nhưng cuốn phim gây ấn tượng sâu đậm nhất là một cuốn nói về đời sống một gia đình khủng long. Có hôm, mẹ tôi phát hiện tôi nằm trong phòng một mình, xem phim này và khóc, khi tới đoạn con khủng long con đứng bơ vơ trên sườn núi, cha mẹ nó vừa bị một con khủng long ác độc giết. Tôi vừa thích vừa ghét cuốn phim; ghét vì không kềm được nước mắt khi xem đến đoạn đó, nhưng một điều gì cứ thôi thúc tôi xem đi xem lại nó nhiều lần cho đến thuộc lòng mọi tình tiết. Vừa xem đoạn đầu là tôi đã hồi hộp mong chờ đến đoạn con khủng long mồ côi chơ vơ bên sườn núi, để khóc thầm thương cảm nó.

Tôi có chiếc xe đạp, loại xe có gắn 2 bánh phụ ở sau để dễ tập, nhưng tới khi tôi có thể chạy giỏi thì cha tôi tháo chúng ra. Lucia cũng có một chiếc nên mỗi chiều hai đứa rủ nhau chạy xe lòng vòng. Cha của Lucia lấy dây thừng treo cái vỏ xe cũ lên cành cây lê làm cái xích đu. Thường khi, tôi và Lucia chơi chung cái xích đu ấy rất hoà thuận. Tôi leo lên thì nó đứng đẩy, rồi đổi phiên. Thỉnh thoảng mẹ nó nấu mì spaghetti thêm phần cho tôi, mẹ tôi cũng chiên chả giò đãi nó. Khi mẹ tôi bận việc trong một hai giờ thì bà gởi tôi qua bên nhà nó chơi, hoặc xem ti-vi, và ngược lại cha mẹ nó cũng vậy. Tôi bập bẹ tập nói những câu đơn giản bằng tiếng Spanish khi ở nhà nó, nó cũng tập nói tiếng Việt khi sang nhà tôi chơi. Càng ngày tôi cảm thấy càng thích nó. Tôi thích chơi với nó hơn với bất cứ đứa con trai, con gái nào khác. Tôi thấy nó đẹp hơn tất cả mọi đứa con gái trong trường mà tôi biết. Có nhiều đêm tôi mơ thấy nó. Những giấc mơ rối rắm làm tôi thấy vừa thích thú vừa bất an.

Trong dãy nhà 6 căn có một căn nằm ở góc cuối, kề bên phòng để máy giặt, sát với sân chơi, còn để trống vì chưa có người thuê, cửa không khoá, chỉ khép hờ để phòng khi có người muốn đến xem thì mẹ Lucia hướng dẫn và giới thiệu thay cho bà Nicky. Một hôm, chỉ có hai đứa tôi tha thẩn ngoài sân, Lucia lôi tôi vào căn nhà đó. Mùa này, lá đang đổi màu, đứng bên cửa sổ chúng tôi có thể ngắm được bìa cánh rừng phong vào mùa chớm thu. Có thể thấy sắc độ của lá thay đổi từng ngày, từ xanh sang vàng, sang nâu đỏ, rồi rụng. Ai bảo là đẹp chứ tôi chỉ thấy nhàm chán, chỉ mong lá rụng hết cho mau đến cuối năm, mùa nghỉ lễ.

Tôi đang nghĩ vẩn vơ thì bỗng dưng Lucia nhìn chăm chăm vào mắt tôi.

“Cha mẹ mày trả tiền nhà đúng hạn không?”

“Đúng chứ. Mẹ tao luôn trả vào ngày 5 mỗi tháng.”

“Cha mẹ tao không trả 3 tháng rồi. Nicky ngày nào cũng gọi điện thoại cho mẹ tao.”

“Không sao đâu. Bà ấy sẽ trừ tiền lương của cha mày vào tiền nhà thôi.”

Lucia im lặng. Nó ngó mông lung ra ngoài vạt rừng, rồi quay lại nhìn tôi như cân nhắc chuyện gì hệ trọng.

“Mày muốn nhìn tits [6] của tao không?”

Bất ngờ, nhưng tôi trả lời ngay.

“Muốn chứ.”

“Mày có nói lại với ai chuyện này không?”

“Tất nhiên là không.”

“Không, kể cả cha mẹ của mày chứ?”

“Tất nhiên.”

“Làm sao tao tin được là mày sẽ không nói?”

“Tao thề. Tao sẽ không nói với ai đâu.”

“Mày chỉ được nhìn thôi nhé.”

“Tao hứa, chỉ nhìn thôi.”

“Nhưng này, vì sao mày muốn nhìn tits của tao?”

“Tao không biết. Chắc vì mình là bạn thân, nên mày cho tao nhìn.”

“Mày úp mặt vào tường đi. Khi nào sẵn sàng thì tao nói quay lại thì hẳn quay lại.”

Tôi úp mặt vào tường. Tôi hồi hộp. Tôi chưa từng thấy vú người phụ nữ nào ngoài đời thật, ngay cả vú của mẹ tôi cũng chưa từng thấy, hay có thấy hồi còn nhỏ mà đã quên mất rồi. Tôi chỉ thấy vú trong hình hoạt hoạ, nhưng cũng không phải toàn phần, thường các cô gái trong hình được vẽ đôi vú thật to tràn ra khỏi xú-chiêng trên cái eo thật bé, trông không cân đối chút nào.

Tôi từng tưởng tượng mình được nhìn vú của Lucia.

“Ok. Mày quay lại đi.”

Tôi quay lại. Lucia đã cởi cái áo thun ra, bên dưới bụng chỉ còn chiếc váy hoa. Nó đứng chếch với ánh nắng chiều chiếu vào từ khung cửa, mái tóc sáng lên óng ả.

Tôi bước lại, cách nó chỉ một bước, quan sát. Lỗ rốn không có gì khác với rốn của tôi. Da bụng nó phẳng, phập phồng. Gò ngực nổi căng, trắng. Hai núm vú hồng hồng, nhỏ bằng hạt đậu, ở giữa vòng rám nâu. Những sợi gân xanh xanh nổi mờ mờ trên gò. Tôi đứng sững, hoa mắt, thở dồn dập. Tôi chết mất. Tôi thèm sờ, thèm ngửi, thèm hôn lên vú nó quá.

“Tao sờ nhé?”

“Sờ đi. Nhẹ thôi.”

Tôi đưa tay phải sờ lên bên vú trái của nó. Nâng lên một chút, gờ vú nằm tràn ra bàn tay tôi. Tôi thoa ngón tay lên núm vú, thật nhẹ. Tôi liếc nhìn lên. Lucia đang nhắm nghiền mắt. Nó bước lui một bước dựa hẳn vào tường. Tôi tiến lên theo. Tôi đánh liều, cúi xuống, hôn. Nó ôm lấy đầu tôi, áp mặt tôi sát thêm vào. Tôi hôn và liếm mút núm vú bé tí, bên này rồi bên kia, đê mê. Tôi thèm hít hà ngấu nghiến, nhưng không dám. Mùi da thịt nó gây gây xông vào mũi. Không dưng tôi buồn đái quá, bụng tức căng.

Tôi vòng tay ra sau lưng, ôm siết nó, hôn lên mặt. Lucia áp miệng nó vào miệng tôi. Miệng nó nồng, nhiều mùi hăng hăng, tôi nhận ra mùi tỏi của món spaghetti. Lucia lùa lưỡi vào miệng tôi, răng nó chạm vào răng tôi, nước bọt của nó trào vào miệng tôi. Tôi tê điếng, ngạt thở. Khi nó buông ra thì tôi quỵ xuống, thở hổn hển. Tôi mơ hồ biết còn một bí mật nữa. Tôi kéo tay cho nó quỳ xuống ngang tầm.

“Làm nghen?”

“Làm cái gì?”

“Làm chuyện đó... fuck...”[7] Từ fuck này tôi học được từ những người lớn, bọn nhóc đôi khi cũng nói.

Fuck? Không...”

“Sao không?”

“Mình không biết làm. Mày không biết, tao cũng không biết.”

“Mày cũng muốn mà. Mình sẽ làm được mà.”

“Không...”

Tôi luồn tay lên đùi nó, lòn vào váy, chạm làn vải quần lót. Tôi cố luồn ngón tay vào trong, nó giằng tay tôi ra.

“Ngưng lại.”

“Không, làm đi mà.”

“Ngưng lại. Mày đang làm tao đau.”

“Không, làm đi, tao sẽ làm nhẹ.”

“Mày không biết làm.”

“Tao biết...” Tôi nói dối, thật ra tôi không biết gì cả.

“Không... Ngừng lại.”

“Vì sao?”

“Vì... con nít không được fuck.”

“Vì sao không được?”

“Vì con nít fuck sẽ có bầu!”

Tôi choáng váng. Tôi có nghe loáng thoáng đâu đó chuyện có bầu này nhưng chưa bao giờ thật sự hiểu.

“Làm sao con nít có bầu được?”

“Có chứ. Con nít rất dễ có bầu. Không chừng mày hôn tao cũng làm cho tao có bầu rồi.”

Tôi không ngờ mình có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy.

“Ai nói với mày như thế?”

“Mục sư nói. Mẹ tao cũng nói. Có bầu thì sẽ sanh em bé.”

Nó xô tôi bật ra sau, ngã ngửa ra đất. Nãy giờ tức bụng quá, tôi không kềm được nữa. Tôi thấy mình đang đái ra quần.

Không tình dục, không ma túy [8] cho tới khi thật sự lớn, mẹ tao bảo vậy.” Lucia quyết liệt khẳng định.

Lucia đứng dậy, bước lui ra khỏi tầm tay tôi, vơ áo tròng vào. Tôi nằm im trong nỗi phức cảm kỳ quặc, vừa xấu hổ vừa đau đớn, vừa sướng khoái, vừa lo lắng. Sướng khoái vì tôi đái được ra ngoài, giải phóng được lượng nước tiểu ứ tràn, tức thốn trong bọng đái. Nước tiểu lan dần ra nền gỗ. Tôi nằm im giữa vũng nước, lưng ướt mèm.

Lucia bước tránh ra khỏi vũng nước.

“Thấy chưa, mày đái rồi kìa. Mày có biết làm đâu.”

“Mày cũng đếch biết.”

“Tao biết. Tao đã thấy cha mẹ tao làm.”

“Vậy sao mày không bày tao?”

“Thôi, hôm nay chừng đó là quá nhiều rồi. Mày không được nói với ai đấy.”

“Ừ, tao không nói.”

“Tao về đây. Bí mật nghen.”

“Bí mật.”

“Mãi mãi!”

“Mãi mãi!”

“Bye.”

“Bye, Lu.”

...

Sau hôm đó mọi chuyện giữa tôi và Lucia vẫn bình thường; đi học chung, chạy xe chung, nhưng nó không rủ tôi ra bìa rừng chơi và vào căn nhà trống nữa. Tôi muốn trải nghiệm lại những cảm giác phê ngất đó, nhưng sợ nó giận, không dám đề nghị. Không đêm nào tôi không khắc khoải nhớ hình ảnh đôi vú và mùi thân thể nó.

Tuần sau, một buổi trưa thứ Bảy, tôi thấy Nicky và Betty cãi nhau gì đó trước hiên nhà. Nicky đùng đùng bỏ đi ra xe. Betty xô cửa đánh sầm. Nicky ngoái lại nói:

“Này, đừng xô cửa như vậy. Tôi là chủ nhà, các người là người thuê nhà. Cái cửa là của tôi đấy!”

...

Chiều tắt nắng, trời đang tối dần. Trên khoảnh sân sau không có ai ngoài hai đứa tôi tha thẩn chơi bên cái vỏ xe xích đu. Không dưng một điều gì tối ám khiến tôi cảm thấy bực tức với Lucia mà tôi không biết nguyên nhân rõ ràng. Tôi muốn doạ nó, muốn làm cho nó đau, muốn làm cho nó sợ. Xong phiên tôi ngồi xích đu cho nó đẩy, tới phiên Lucia ngồi cho tôi đẩy. Tôi đẩy mạnh. Tốc độ cứ tăng dần cho tới khi không còn kiểm soát được. Cái vỏ xe bay vùn vụt tít lên cao. Ban đầu Lucia thấy thích, nhưng rồi hoảng sợ, hai tay bíu chặt dây, nó la ré lên bảo tôi dừng lại. Tôi không dừng. Lucia thét:

“Dừng lại, Quân, dừng lại ngay! Tao ngã.”

“Ngã đi. Ngã đi, Lu...”

“Mày ác quá! Tao nhảy đây.”

“Nhảy đi.”

“Tao nhảy thật đó...”

“Nhảy đi!”

Nó nhảy thật. Nó nhắm mắt, buông tay, lao ra khỏi vòng vỏ xe, thân hình văng xa, lăn mấy vòng ra bãi cỏ. Cái vỏ xe mất đi trọng lượng, xoay vù tùng phèo trên không trung. Lucia nằm im thin thít. Tôi chạy lại, cúi xuống lay con bé, nó vẫn không nhúc nhích. Tôi chưa biết phải xử trí làm sao. Bất thần, Lucia bật dậy, một tay bíu lấy áo tôi, chân thì đạp, tay kia nện vào mặt tôi túi bụi. Tôi trúng một đạp vào bụng, ngã ngửa ra, đau đến tức thở. Lucia chồm lên đè nghiến tôi xuống, cỡi lên bụng, vừa đấm vừa cào. Tôi không xoay xở gì được, chỉ cố che mặt khỏi những cú cào đầy móng tay sắc lẻm của con bé.

“Đồ ác độc. Sao mày làm vậy với tao?” Nó gào vào mặt tôi.

“Không, không. Tao xin lỗi...”

“Mày biết là mày có thể giết tao vì trò đó không?”

“A, a, đau...”

Lucia buông tôi ra, đứng dậy. Lúc này tôi mới nhìn rõ nó. Hai cùi tay nó xây xước rướm máu. Áo thun rách toạc tới nách, ló ra một phần ngực nhu nhú. Má trái đỏ bầm một vạt lớn do bị nện mạnh xuống đất.

Tôi co rúm dưới đất. Vừa đau vừa xấu hổ.

Lucia co chân đá vào lưng, tôi oằn mình. Tôi nhìn lên khi nó sắp đá cú thứ hai, chiếc váy đỏ tung bay, bên trong quần lót cũng màu đỏ. Bàn chân nó sượt vèo qua gáy tôi. Hụt chân, Lucia quỵ xuống, ngồi bệt hẳn mông lên mặt tôi. Hai bắp chân to bè kẹp hai bên má tôi. Tôi không còn thấy đau. Tôi không thấy nặng. Tôi ngửi thấy mùi mồ hôi, rồi mùi khai nồng nồng giữa đùi nó, rồi cảm giác ươn ướt của nước tiểu từ từ tràn trề xối trên da mặt, thấm lên lưỡi tôi, chảy vào mắt tôi cay xè, chảy vào mũi tôi sặc sụa.

Tôi không giẫy giụa. Tôi nằm yên. Nằm yên để nước chảy tràn trên mặt, xuống đầu, xuống cổ, xuống lưng. Nước tiểu nóng hôi hổi. Lucia cũng ngồi yên, bất động. Một cảm giác kỳ cục mà kích thích đến tột độ dâng lên thật nhanh. Chúng tôi giữ nguyên tình trạng đó trong một lúc lâu.

Lucia chuồi người cúi xuống, vuốt má tôi, hôn lên mặt tôi. Tôi cảm thấy lưỡi nó liếm nước tiểu bám trên da mặt tôi, rồi rê tìm miệng tôi. Tôi vói tay lên kéo nhẹ vai nó, Lucia trườn người nằm xuống, áp sát lên thân tôi. Áo sơ-mi ướt đẫm của tôi bung nút, áo thun nó trật ra, da bụng của hai đứa áp vào nhau, lèm nhèm nước, trầy trật trơn tuột. Tôi ngẩng đầu, vùi mặt lên phần ngực nhu nhú của nó. Những chiếc bong bóng bé tí đọng trên da trắng phập phù.

Màu vải đỏ. Ngấn thịt trắng trên bụng Lucia. Tàng cây cao chấp chới. Gờ tường xi-măng khô. Bầu trời tối dần. Đám mây trôi ngang như một đụn khói lớn. Đừng, đừng xê dịch. Lu ơi, đừng nhúc nhích. Thế giới ơi, hãy ngưng lại, hãy bất động. Bất động vĩnh viễn. Tôi thầm mong vậy.

Có tiếng xe dừng ngoài đường. Lucia lóng ngóng chống tay ngồi lên, trượt ra khỏi thân tôi. Nó nói, khi đứng dậy:

“Mày thề là không được kể với ai nhé!”

“Tao thề!”

“Giữ lời đấy!”

“Mãi mãi.”

Lucia chần chừ một giây, dường như còn muốn nói thêm điều gì nữa nhưng đổi ý, rồi quay đi, bước về phía nhà nó. Trước khi biến mất sau cánh cửa, nó quay lại đưa ngón trỏ tay phải quẹt ngang cổ, ra dấu doạ cắt cổ tôi như bọn băng đảng trong phim hay làm, rồi vòng ngón trỏ và ngón cái lại thành một vòng tròn. Tôi hiểu cái dấu cắt cổ nhưng không hiểu ý nó muốn nói điều gì bằng cái vòng tròn, tôi nghĩ về điều đó mãi.

Tôi nằm im, ngửa mặt nhìn lên những trái lê treo lủng lẳng trên cao. Ánh nắng cuối cùng của buổi chiều tắt hẳn. Im vắng.

Từ sau hôm đó, cái xích đu không còn là trò chơi chung nữa. Mặc cho tôi nói gì, thậm chí xin lỗi, Lucia nhất quyết không làm bạn với tôi. Chấm dứt luôn những chiều chạy xe đạp. Không đứa nào chịu sang nhà đứa kia như trước. Mẹ Lucia không gọi tôi sang ăn mì nữa, tôi muốn lắm nhưng không sang, vì tôi có sang làm hoà thì Lucia vẫn giữ mặt lạnh tanh, không thèm trò chuyện với tôi, dù chỉ một lời. Hình như Betty đoán biết có chuyện gì bất thường giữa chúng tôi, bà nhìn tôi dò xét.

“Có chuyện gì giữa mày và Lu hả?”

“Thưa bà Betty, không có gì đâu.” Tôi nói dối.

“Thật vậy chứ?”

“Vâng, thật.”

“Lu là đứa con gái ngoan. Mày chơi dễ thương với nó nhé.”

“Vâng, thưa bà Betty.”

Tôi cũng không thể kể nguyên do mọi chuyện với mẹ hay với cha, hay với bất cứ ai. Tôi nghĩ, chắc nó còn giận hay đã có bạn chơi khác nên lơ tôi. Tôi nhớ từng chi tiết của hai buổi chiều đó, không nguôi, trong suốt hai năm. Còn mùi khai nồng và ấm nóng từ giữa hai chân nó thì có lẽ sẽ đeo đuổi tôi đến cuối đời.

Mùa xuân năm sau, cha mẹ tôi dọn nhà sang nơi khác tốt hơn. Dọn nhà là chuyện bình thường với chúng tôi. Tôi không còn nhớ hết những nơi mà chúng tôi đã dọn đến và dọn đi trong quãng thời gian 10 năm sau khi cha mẹ tôi không còn sống với nhau. Thỉnh thoảng, tôi gặp lại Lucia ở trường.

“Chào Lu, khoẻ không?”

“Chào Quân, cũng vậy vậy.”

“Betty và Feathers có khoẻ không? Mày còn ở Holly Park không?”

“Họ cũng thường. Không, gia đình tao không còn ở đó nữa.”

“Vậy nhà mày dọn đi đâu?”

“Tao ở đâu mặc kệ. Không việc gì đến mày.”

Giọng nó dấm dẳng. Rồi nó bỏ đi. Câu chuyện thường chấm dứt ngay ở đó cho dù tôi có cố gắng đến thế nào đi nữa.

Một hôm, tôi nhất quyết phải hỏi cho ra lẽ.

“Tao có làm lỗi gì mà mày giận tao? Vì sao mày không muốn chơi với tao nữa?”

“Vì tao ghét bọn chink [9] chúng mày.”

Chink? Mày gọi tao là chink?”

“Ừ, đúng vậy, chink!”

“Tao không phải chink.”

“Vậy mày là gì?”

“Tao là người Việt.”

“Không, cha mẹ mày là chink thì mày cũng là chink tuy rằng mày nói tiếng Anh. Mày ăn burger [10] và uống cô-ca không có nghĩa là mày là người Mỹ!”

“Người Việt không phải là người Hoa, không phải là chink.”

“Thì cũng là chink!”

“Không phải vậy. Mày ngu lắm. Người Việt, người Thái, người Nhật, người Hoa đều ở châu Á, nhưng là những dân tộc khác nhau.”

“Tao thấy không khác. Chúng mày và mụ Nicky đều là chink như nhau.”

“Vì sao mày ghét chúng tao?”

“Đây không phải đất nước chúng mày. Chúng mày ăn chặn chúng tao. Chúng mày lấy công việc của chúng tao. Chúng mày bắt chúng tao phải trả tiền nhà với giá cắt cổ cho chúng mày trên đất nước chúng tao. Chúng mày nên về nước của mình mà sống.”

“Không phải, tao sanh ra ở đây, đây là nước của tao! Mày là đồ kỳ thị chủng tộc!”

Đôi mắt xanh biếc của nó long lên, “Chink, cút đi!”

Tôi chỉ muốn nhào đến bóp cổ nó ngay lúc đó. Tôi biết mọi chuyện đã vượt qua giới hạn, không thể cứu chữa hay thay đổi tình huống nữa rồi. Lucia không còn là bạn của tôi. Không bao giờ chúng tôi có thể nói chuyện với nhau. Tôi đã mất nó.

Sau này, khi lớn lên, bọn con trai quỷ quái kể với tôi rằng trong danh sách những món ăn chơi ở các động đĩ lịch lãm, có một món gọi là “golden shower”, [11] tôi nhớ lại thì ra trò đó giống y như cơn mưa vàng mà Lucia đã tưới lên mặt tôi.

Tôi chưa kể chuyện này với ai cả cho tới hôm nay — khi viết xuống những dòng này — nhưng cứ băn khoăn mãi vì sao hôm đó Lucia lại tè lên mặt tôi. Nó cố ý hay do không kềm được nhu cầu của bản năng tự nhiên? Nếu cố ý thì nó làm vậy để làm gì? Nó muốn làm nhục tôi? Nó có biết rằng nó vừa làm một điều chấn động đến đời sống tâm sinh lý của tôi hay không?

Điều này có khác gì với việc loài thú đánh dấu lãnh thổ của mình bằng một bãi nước tiểu?

Nếu tôi làm điều đó với nó thì liệu có một hiệu ứng như nó đã làm với tôi không?

Tôi không thể tưởng tượng được việc mình đái lên mặt nó. Làm sao tôi có thể hình dung ra cảnh mình đứng cầm cu đái xuống gương mặt xinh đẹp Lucia, hay kề cu sát vào mặt nó mà xịt? Nhiều hôm tôi cố tưởng tượng một gì điều khác trong tình huống mình là nó, nhưng tôi không thể. Thật là rối rắm, không có hình ảnh nào hiện đến rõ ràng cả.

Tôi hôn lên bụng của cánh tay mình và tưởng tượng làn da trắng trên bầu ngực nhu nhú những đường gân xanh xanh, mảnh như đường chỉ, của Lucia. Bụng và cu tôi đau thốn. Mẹ tôi ngạc nhiên và giận dữ vì bà không hiểu nổi vì sao không dưng tôi lại sanh chứng đái dầm trở lại, tôi đã bỏ không mang tã và tự đi tè hằng đêm khi lên 3 tuổi.

Tôi nhớ Lucia da diết mỗi khi nằm một mình. Nhớ Lucia da diết, tôi thọc tay vào quần ve vuốt dịu dàng. Khi vòi nước bắn ra, tôi chảy nước mắt vì thấy mình vừa sung sướng vừa khốn khổ quá. Tôi đái dầm mỗi khi nhớ Lucia da diết. Sau cùng, cha tôi cũng phát hiện ra điều đó. Có lẽ ông ngạc nhiên và không hiểu rằng đó có phải là hành vi thủ dâm hay không, vì tôi còn quá nhỏ, thậm chí khi đó cu tôi không có chút tinh dịch nào. Ông im lặng, không nói gì với mẹ về phát hiện đó, giữ kín cho tôi như một điều bí mật. Tôi nghĩ, biết đâu ông cũng đã từng như tôi, đó cũng là một kinh nghiệm của chính ông trong thời thơ ấu? Tôi cảm thấy mình mang nợ với ông, một món nợ theo kiểu hai gã đàn ông nợ nần nhau. Tình trạng đái dầm kéo dài, nó không chấm dứt cho tới tận 2 năm sau, khi tôi lên 10.

Sự liên hệ từ nỗi nhớ vị mặn nước tiểu trên đầu lưỡi đến chứng đái dầm là như thế nào?

Đôi khi, tôi băn khoăn không biết Lucia còn nhớ tới tôi không. Nó có xốn xang, khốn khổ như tôi không. Nếu có, thì cảm giác của nó — của một đứa con gái — như thế nào?

Tôi không quên con bé, nhưng dần dần không còn nhớ Lucia một cách xác thịt da diết như đã từng nữa. Khi đó, tôi không còn sờ chim thường như trước, và hết đái dầm.

Ký ức về các buổi chiều đó trôi đi từ từ trong mù mịt, xa dần, xa dần thực tại của tôi.

 

(Còn tiếp)

 

_________________________

[1]thợ sửa mọi thứ lặt vặt: handy man.

[2]spaghetti: món mì ống của người Ý.

[3]phiếu thực phẩm: food stamp, do chính phủ ban hành để trợ cấp cho người nghèo, dùng để mua thực phẩm.

[4]Toys-R-Us: tiệm bán đồ chơi trẻ em, rất lớn, có chi nhánh ở nhiều tiểu bang trên nước Mỹ.

[5]Lion King: Vua Sư Tử. Một phim hoạt hình nổi tiếng của Mỹ.

[6]tits: núm vú của người nữ.

[7]fuck: đụ.

[8]không tình dục, không ma túy: no sex, no drug.

[9]chink: tiếng để gọi người Hoa một cách khinh miệt.

[10]burger: bánh mì tròn, kẹp thịt, rau xà-lách, phô-mai.

[11]golden shower: mưa vàng. Một chiêu sành điệu của gái điếm khi làm tình với khách, làm cho khách hứng lên rồi đái lên mặt khách.

 

 

-----------------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014