thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Người tình đắm đuối

 

Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

 

RAFAEL PÉREZ ESTRADA

(1934-2000)

 
Rafael Pérez Estrada là một trong những đại biểu của văn chương tiền vệ Tây-ban-nha thế kỷ 20. Thơ và truyện của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới, và thường được so sánh với tác phẩm của Federico García Lorca và Rafael Alberti. Những tác phẩm chính gồm có: La bañera (‘Chậu tắm’, 1982); Libro de las Horas (‘Sách của những giờ’, 1985); Conspiraciones y Conjuras (‘Âm mưu và thủ đoạn’, 1986); Libro de los Espejos y las Sombras (‘Sách của gương và những chiếc bóng’, 1988); Bestiario de Livermoore (‘Ngụ ngôn cầm thú của Livermoore’, 1989); Libro de los Reyes (‘Sách của những ông vua’, 1990); Tratado de las Nubes (Chuyên luận về mây’, 1990); Los Oficios del Sueño (‘Những văn phòng của chiêm bao’, 1991); La Noche nos persigue (‘Đêm ngược đãi’, 1992), La Sombra del Obelisco (“Bóng tối thạch trụ’, 1993); El Domador (1995); Ulises o libro de las distancias (‘Ulises, hay sách của những khoảng cách’, 1997); El viento vertical (‘Ngọn gió thẳng đứng’, 1998); El ladrón de atardeceres (“Kẻ trộm những hoàng hôn’, 1998); Cosmología esencial (‘Vũ trụ luận tinh yếu’, 2000),

 

___________

 

NGƯỜI TÌNH ĐẮM ĐUỐI

 

Bất ngờ, trong khi trao một nụ hôn vào lúc tàn đêm, nàng cảm thấy tiếng nói của người tình trôi qua cổ họng nàng và rơi vào bên trong nàng, nơi đó những con chữ loay hoay rụt rè tìm chỗ ẩn núp. Nàng muốn ho ra, để nhanh chóng trả lại cái tiếng nói mà nàng yêu thích — cái tiếng nói mà nếu tách rời ra khỏi chàng thì không còn ý nghĩa gì nữa. Người tình của nàng, đang đắm đuối vì nụ hôn, không hề biết điều gì đã xảy ra. Còn nàng thì càng lúc càng lo lắng, thấy khó chịu trong họng, muốn khạc ra, để thực hiện sự bất khả là hoàn trả tiếng nói cho chàng trước khi chàng nhận ra trạng huống này.

“Sao mình lại sơ ý đến thế nhỉ?” Nàng tự hỏi. “Sao mình lại nuốt chửng tiếng nói của một người tình đầy những động từ và tính từ nóng bỏng như thế nhỉ?”

Bình minh chậm rãi đến, một bình minh xa xôi và mờ ảo như khói thuốc lá lãng đãng tan vào mây trời, và một lần nữa chàng lại đắm đuối trong niềm khao khát. Nhưng nàng, bị ám ảnh bởi tai nạn ấy, không thể đáp ứng với chàng. Nàng tự nhủ: “Rồi chàng sẽ làm gì, khi chàng khám phá ra rằng chàng đã mất tiếng nói?” Nàng không bao giờ biết được.

Chàng mặc quần áo vào chậm rãi như thể đang cởi quần áo ra, như thể chàng mong đợi mọi sự lại bắt đầu một lần nữa. Trước nét mặt lãnh đạm rõ rệt của nàng, chàng đứng chải tóc, nhìn nàng một lần nữa với vẻ hiên ngang của sự im lặng khứng chịu, một sự im lặng mà chàng không nhận ra rằng đó chính là cách diễn tả duy nhất còn lại trong lúc ấy, và chàng bước nhanh ra khỏi cửa.

Nàng không bao giờ gặp lại chàng.

Khi nghe câu chuyện này, tôi quên hỏi: “Còn tiếng nói ấy thì thế nào? Nàng đã làm gì với cái tiếng nói còn ở lại trong nàng mãi mãi?”

 

 

--------------
Nguyên tác tiếng Tây-ban-nha, “El amante absorto” của Rafael Pérez Estrada, in trong tuyển tập Cuentos maravillosos de América Latina, ed. Pedro Pernambuco (Bahia: Arco Iris, 1999) 31.

 

 

-------------

Đã đăng:

Đôi bàn tay  (truyện / tuỳ bút) 
... Thoạt tiên, chúng run lẩy bẩy như thể chúng chưa quen vỗ cánh. Thế rồi chúng vùng mạnh và bứt ra khỏi hai cổ tay chàng, không một chút đau đớn. Sau khi bay chấp chới một vòng trên đầu chàng, chúng bắt đầu bay xa dần cho đến khi chìm khuất vào nét nhạt nhòa của đường chân trời lạnh lẽo... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn] (...)
 
Con người tưởng tượng  (truyện / tuỳ bút) 
... Tôi vẫn là kẻ không nằm mộng và, xin thú thật, điều ấy làm cho tôi khổ tâm đến mức tôi có nguy cơ trở thành kẻ thù ghét xã hội. Vì thế, để giữ cho người ta khỏi phát hiện cái bi kịch của tôi, tôi chỉ còn cách duy nhất là tự phát minh ra những giấc chiêm bao. Tôi đã thiết lập một giàn máy trong trí tưởng tượng của tôi, và trong đó tôi đã chế tạo và đóng gói những giấc chiêm bao, mỗi đêm một giấc chiêm bao, hoàn toàn khác nhau... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn] (...)
 
Nguyên tác  (truyện / tuỳ bút) 
... “Chứ anh không sợ rằng khi anh chết, và cái thể xác của anh được chôn theo anh, thì tác phẩm của anh sẽ bị mất luôn?” Nghe thế, hắn lấy ra một tờ di chúc và đưa cho tôi xem. Theo di chúc, thi hài của hắn sẽ được bảo tồn sau khi hắn chết. Nhờ đó, hắn sẽ có một ấn bản độc đáo duy nhất... trên da... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn] (...)
 
Biên niên ký của mưa  (truyện / tuỳ bút) 
... Có một câu chuyện về một người đàn bàn bị mặt trăng ăn ngấu nghiến. Người ta nói rằng những tiếng kêu của nàng được làm bằng bạc. Đừng bao giờ viết chữ “cọp” và chữ “bồ câu” trên cùng một hàng, vì chữ thứ nhất có thể ăn tươi nuốt sống chữ thứ hai... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn] (...)
 
Con mắt | Đôi bàn tay  (truyện / tuỳ bút) 
Hai truyện ngắn, như hai bài thơ, của Rafael Pérez Estrada (1934-2000) — một trong những đại biểu của văn chương tiền vệ Tây-ban-nha thế kỷ 20. [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn] (...)
 
Những con khỉ bất bình  (truyện / tuỳ bút) 
... Chúng khóc lóc suốt ngày suốt đêm trước mối nhục rằng một ngày nào đó -- trong đà thoái hoá của chủng tộc -- chúng phải trở thành con người... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn] (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018