thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
CHÙM THƠ CHO TỰ DO
 
 

Rồi sẽ đến một ngày

 
Người vợ quên đi người chồng đã mất, bà chỉ còn nhớ đến nước mắt
kẻ cắp quên đi cách người ta làm nhục, hắn chỉ còn cơn giận sôi sục
người già quên đi chiến tranh, họ chỉ còn nghèo đói
đàn bà quên đi thời thanh xuân, họ chỉ còn cái bóng quạnh hiu
 
Trẻ con quên đi dòng sông, chúng chỉ còn nỗi hoài mong
người chết quên đi cuộc sống, họ chỉ còn lại trong trí nhớ
triết gia quên đi câu hỏi, ông chỉ còn lại một mình với ngọn đèn chong
thi sĩ quên đi bài thơ, hắn chỉ còn nhịp điệu thổn thức trong lòng
 
Đất nước quên đi Tự Do, nó chỉ còn cái chết
và sự huỷ diệt đang âm thầm từng bước đi lên
 
 
 

Tự Do

 
Có những kẻ khoác lác về Tự Do
cho nó là đứa trẻ có thể ẵm trong tay
là chiếc giày có thể xỏ chân vào
là sợi dây thắt chặt một chiếc cổ
là con dao bén làm thịt một thiên tài
 
Tự Do là con chó không đuôi
hay đúng hơn cái đuôi đã bị cướp mất?
Tự Do là thanh sắt trong hoả ngục
hoả ngục của hờn căm?
 
Có những kẻ cho Tự Do là đôi tay vấy máu
là con mắt nghiêng nhìn bóng hình sự thật
là con chữ sai khiến một dòng sông
là cánh đồng sinh ra tên đồ tể
là thiên thần hiện ra trong ngày tận thế
là kẻ thù của tuyệt vọng và bất công
là chúa tể của công minh và ánh sáng
 
Đừng nói về Tự Do
hãy im đi nếu có thể
nó là cái vỏ của công lý
là cơn ác mộng của lý trí
trong đất nước điêu linh
nó là tình yêu
là hy vọng
và là ngôi sao
chìm trong biển máu
 
 
 

Để nói

 
để nói nửa sự thật
ta cần nuốt trôi nửa phiến đá
và phải biết chắc rằng nó sẽ không làm ta rách cuống họng
 
để nói trọn sự thật
ta cần đối mặt với cả bầy đàn chó sói
và phải biết chắc là ta không đi một mình dưới trăng
 
để sống với sự thật
ta cần phải giữ thăng bằng
trên cây cầu Tự Do
bắc ngang qua vực thẳm vô hình của sự sợ hãi
 
 
 

Đáp ứng

 
Khát
cầu xin một bát nước
chúng mang cho ta một bát máu tươi
 
Đói
cầu xin một nắm cơm
chúng ném vào mặt ta một nắm đá
 
Lang thang
cầu xin một nơi trú ẩn
chúng xây cho ta những dãy ngục vững chắc
 
Sống
đòi hỏi chút Tự Do
chúng cho ta một viên đạn chì ngay vào giữa trán
 
 
 

Đâu đó trên bản đồ của lương tâm

 
Đâu đó trên bản đồ của lương tâm
Một vùng đất đã từng là chốn nương thân
Một vùng đất đã từng làm ta khổ đau cùng tận
 
Đâu đó trên bản đồ của lương tâm
Một vùng đất bé nhỏ xanh tươi uốn lượn
 
Đó là sự chuyển động nhịp nhàng của những dối trá thường nhiên
Là chiếc lưỡi cứng cong vòng không thốt lên được sự thật
Là sự co mình chịu đựng từ những ký ức đớn đau
 
Là vết nứt muôn đời giữa Đông và Tây
Ánh sáng và bóng tối
Đam mê và tội lỗi
 
Là vết sẹo chưa lành giữa biển cả và đất liền
Giữa con người và con người
Hoà bình và chiến tranh
Tình yêu và thù hận
 
Là gánh nặng của bao thế hệ tìm kiếm Tự Do
Một thứ Tự Do
Còn xanh hơn cả cỏ trên nấm mồ của họ
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018