thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
CHÙM CHÍN BÀI THƠ
 
 

Nắng đã tạo ra bóng mát

 
chúng ta đã thấy nắng lên
và nó đã tạo ra bóng mát
ít ra nó tạo ra cái bóng của ta
chúng ta quen núp dưới bóng cây
và cảm thấy hài lòng về điều đó
nếu không có nắng
ta không bao giờ tìm thấy bóng mát
 
 

Tất nhiên trong đêm tối những bóng ma đã giấu tiếng thở

 
đã cố gắng hết sức để giấu tiếng thở của mình trong đêm mịt mùng bế tắc
đã kiệt sức
đã bắt đầu xuôi tay
những tiếng hát của một thời đã vào quán nhậu
giục thúc cạn ly
đã bắt đầu mê muội những ca từ diễm lệ của một thời chưa bao giờ nghe được
đã bắt đầu khai phóng
những bộ xương xếp lại tìm nhau
đã hát lên
đã hét lên
đã rú lên
đã tru tréo
đã giấu tiếng thở trong đêm mịt mù bế tắc
nên không hát được bài ca loài người
 
 

Ðêm nay những tiếng chuông đã sống dậy

 
những khớp xương bắt đầu uể oải chuyển động
triệu chứng đau lưng vai gáy nhức mỏi
không kiềm hãm sự sung sướng khi những tiếng chuông đã sống dậy trong máu
tôi đã nhảy tưng bừng trên tấm thảm hồn tôi
những lung linh sóng biển đã dạt dào huyết mạch
tôi đã bước lên
vẫy tay chào những con đường không lối thoát đông cứng như mũi dao nhầy nhụa máu
 
 

Gã đàn ông say rượu đừng đái bên đường

 
mặc con chó sủa
mặc ánh đèn đêm kéo lệch chiếc bóng dài nhằng
gã đái
thì ngày mai cỏ cháy
thì đất mặn thêm
mùa thu thêm ý nhạc
dòng suối nào lả lơi
ngó lên là trời mà không phải là trời chỉ là cái màu chết tiệt
ngó xuống là đất mà không phải là đất chỉ là cái màu xám xịt
ngó đàng sau là bóng mà không phải là bóng là cái màu người
ngó đàng trước là người mà không phải là người là cái màu bóng
gã đứng giữa hoang vu là gió
gã đứng giữa hoang vu gã ngó
bởi gã một mình nên gã hoang vu
 
 

Những con chim mất trí nhớ

 
chúng thực sự đã quên tiếng hót
chiếc lưỡi tê liệt
chúng đã quên đêm trăng
chúng tưởng là ngày nắng
nửa đêm chúng rùng mình nghe gió lạnh
bàng hoàng cơn bão trưa
những chiếc lá rụng
chúng mơ hồ tổ tiên linh hiển
trong đêm khuya
tiếng cú kêu
tiếng chim lợn kêu
chúng mơ tưởng giống nòi
trống rỉa lông
mái ngồi ỉa
mà ngóc cổ dòm ngó nhau thù địch
bên kia là bờ giác
bên này bờ lau
hiu hiu gió thổi trên đầu
nghìn năm nữa, quả địa cầu còn quay
con mái loay hoay
con trống trở mình
bảo nhau rằng mặt trời đã chết
chỉ còn giấc mơ trong trí nhớ đã mất
 
 

Buổi tối rảnh rỗi xem phim ma cà rồng

 
hắn sinh ra từ máu
hắn thích hút máu
hắn gây ra những cuộc chiến đẫm máu
cả thân hình hắn nhuộm máu
hắn hét bằng âm thanh máu
hắn cười sặc mùi máu
kết cục
nhắn co giật
cựa quậy trong vũng máu
hắn đã bị hút máu
hắn
trả
nợ
máu
 
 

Cái hũ sành lủng đít

 
Cái hũ sành lủng đít
nằm vắt ngang gốc mít
không giữ được mùa đông trong lòng mình
những tháng ngày chui vào chui ra
theo chân bầy kiến đói
có cơn gió gửi một chiếc lá khô ghi dấu ngày tao động
đã mấy mươi năm
cái hũ sành lủng đít nằm trơ như cái đầu lâu
không còn trí nhớ
chiều nay
cái hũ sành bỗng vang lên tiếng kêu da diết
một con rắn nuốt dần một con nhái
 
 

Những sợi thép gai như tóc rối của một ngày chiêu niệm

Tặng Phạm Tấn Xuân Cao
 
ngọn gió tắt thở
nhành liễu rũ cứng như mạch máu chết
không động đậy
tôi biết đó là giây phút mà em
và tôi đã cạn kiệt nước mắt
mùa thu định mệnh nối dài những bóng ma vật vờ phía tiền đồn u ám
sợi thép gai quặn thắt giày vò cửu khúc
ngày tha hương hoàng hôn
bầy chim lưu vong dạt trôi nát bầm phía vòm đen lô cốt
ráng chiều quệt máu trên những đôi cánh rã rời
âm thanh đông cứng bức tường lạnh
tôi lắng nghe máu nứt vỡ như thuỷ tinh trở mình đau đớn
những ngọn núi gục đầu vào bóng mình
hoang vu
tôi đứng lặng trong miền mông sơ tiều tuỵ
em như cọng rơm tan dần trong hiện hữu
chưa bao giờ đất trời buồn như thế
đám đông là khu mộ của những oan hồn giẫm đạp
những bia đá khắc ghi khẩu hiệu buồn
những bóng ma mất trí truy niệm xác thối
rầm rập tung hô
ở đâu đó
trong góc tối
mùi thịt cháy cựa quậy
 
Huếmườichínmộtnăm
 
 

Tôi đã thấy sáng nay đoá hoa hồng rụng

 
đêm qua cơn mưa ập xuống
tôi đã nghĩ đến đoá hoa hồng trước ngõ
sáng nay
những cánh hoa đã rời cuống
ướt nhẹp như những xác gián
nằm tả tơi trên mặt đất
bầm tím
thường ngày
những sợi tóc của tôi rụng xuống
có thể chúng không cho tôi thấy
chúng đã đi vào quá vãng âm thầm đâu đó
có thể chúng tự rụng
có thể tôi bứt
tôi gãi
trong vô thức
ôi tuổi trẻ của tôi
sẽ còn lại một quả đầu trơ như cuống hoa
nhẹ nhàng
buông xả
 
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018