thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Chuyện của nghìn năm trước
tặng Nguyễn Lãm Thắng
 
Sau rặng cây biển thì thào mùa mưa đến muộn
ông trở về căn phòng chật
đống sách thiếu chữ lẽ ra phải ném đi
nhưng ông mang vác nó hệt những báu vật trên vai
cuộc đời sinh ra thế
cái gì cũng có hình người lùn
không thể lùn thêm nữa
 
hôm qua Lãm nói với ông bao chuyện nhảm vỉa hè
Lãm bảo cái gì đáng nhớ ông hãy nhớ
cái gì ông quên nhớ để làm gì
nhớ kẻ đứng đái bên đường hơn người ngồi trong lâu đài mờ ảo
nước từ nơi đó có mùi thơm
nhớ bà cụ nằm đối diện liệt nửa người và cô con gái út tên Uyên
tóc bà sáng đêm mất điện
hôm qua không mưa trời oi bức
ông bơi trong chiếc bình trà nóng
bóng nàng rất cổ xưa mà lộng lẫy
ngôi sao cuối trời đánh rơi hạt giống xuống đất
ông nhẩm tính mười năm quả sẽ treo lủng lẳng chín vàng
lũ chim côi làm nơi trú bão
 
giờ ngoài kia biển vẫn cứ thì thào
sóng cô quạnh viết lên bờ bãi
muôn dòng chữ lăn tăn như nếp nhăn trên vầng trán ông
trải rộng và buồn thảm
những ngày sau
những ngày sau nữa
lũ còng bò ngang triền cát mặn ngơ ngác chong mắt nhìn
đấy là câu chuyện của nghìn năm trước.
 
19/9/2015
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018