thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Khúc hát đứa trẻ câm
 
như sắp viết. vô thức là kiếp trước của ý nghĩ. anh nằm trên giường. chỉ là một câu kể dở. sao em nhiều liên tưởng. trong một thế giới đồi trụy và ác ý. thì anh cứ nằm trên giường. hẹn hò ngủ.
 
anh đã thất bại. muốn viết thế dù anh không thất bại. đúng ra là chưa. nhưng thực sự đã có thất bại. anh không đồng ý để vô thức dẫn lối. dù vẫn muốn trải qua cách viết ấy. em có hiểu có lần vì em không?
 
sau thành phố vẫn là một thành phố. đơn giản bởi anh bị mang nó theo. mọi thói quen làm rêu phong tim. sao anh không có thói quen giết thói quen. có lẽ bởi chúng chưa có lệnh truy nã. và anh thì lại thích bắt sống. anh đã quen xưng anh không phải anh.
 
đắng. rất đắng. đêm kỳ cọ mãi không khí mà không hết mùi ban mai. chắc em hiểu vì sao khó tuyệt vọng. khi nó đã bị kẻ khác chiếm hết. chúng ta thì lại quen xếp hàng. ừ xếp hàng cũng là một tuyệt vọng. nhưng chúng ta còn đang xếp hàng để mua nhận thức đó. anh nghĩ, nếu vô thức, viết sẽ không được hay như đang.
 
nếu chiếc giường bỗng là một mái hiên. và ánh đèn ngủ rơi cơn mưa. anh biết. người trú bên anh không phải em. anh là kẻ ngoài hạnh phúc không nỡ từ chối gì khác. và như thế tất nhiên anh bỏ chạy. lẩn rất nhanh vào cuộc khủng hoảng. marathon. marathon. em có đuổi theo trong cơn rơi. và nhận ra anh là hạt nào. marathon. mưa. mưa. marathon.
 
hát. bài hát không có nốt nhạc. sư tử gầm rụng một hồn thỏ vãi một tè gió đứt một mạch máu hoa xoa một sư tử khác. người lính già nửa xôn xao nửa buồn nôn đại bác. bắn vào quân thù của quân thù của quân thù. trúng đạn là những thế hệ khác.
 
chụp mũ đi anh sẽ bán mũ. hoặc đem tặng cho trẻ bụi đời. dưới cái nắng thời đại thiếu nhiệt huyết. chụp mũ đi hãy chụp mũ nữa. không đủ mũ cho ăn mày ngửa ra. tiền rơi vào những chiếc nón rách. lại về với rừng ngón tay múp míp. thuế buồn quá lắm lúc muốn tự tử. nghĩ thế nào lại tiếp tục sống. ở đời ai chẳng bị lợi dụng. làm nghề buồn anh không phải đóng thuế. làm nghề thuế bạn phải đóng buồn không. tiền là kẻ phiêu lãng bậc nhất. sao em chẳng tiêu dần anh đi.
 
điện biên phủ sau niềm vui nằm trách thời khắc. năm mươi năm rồi sao còn đau. sao anh vẫn gọi tây là nó. thâm tâm nó cũng gọi ta là nó. dù tiếng nó không có từ nó. thói quen này anh phải giết đầu tiên. ai đủ sức đánh thức sự thật. nếu không phải sự hoà hợp loài đẹp. anh vừa đấm gẫy răng khẩu hiệu. để nó có nụ cười đẹp hơn. khi gẫy bớt vài chiếc giả tạo. em có tin anh thực sự muốn thế?
 
như đã viết. những suy nghĩ còn vụng. may sự sống đang ế kỹ xảo. buổi sáng bầu trời buổi chiều bầu trời đêm bầu trời a ha còn bầu trời. quên là một phát kiến vĩ đại. khi nó suýt bị bội thực nhớ. em là ai trong những đàn bà?
 
sự dối đang khóc và vì thế nó thật. như em vẫn tưởng tượng ra sự thật. như sự thật cởi áo cho sự thật. như sự thật cầm tay sự thật. cứ thế mà khoả thân trong đêm thâu. lang thang gieo lên mỗi sự sống. một chiếc quê và một chiếc phố. một chiếc khôn và một chiếc ngố. cầu cho hồn em đừng cằn khô. dù cạnh tranh là một lưỡi sắc.
 
mi tìm thấy trong những vô nghĩa. bản chất của cái nó xao xuyến. sự cộng hưởng thổi căng mặt trăng. trôi đều trên biển trời cồn cào. những vì sao ngứa nhảy lách chách. quên cả nhiệm vụ gác định mệnh. anh đã bị nhầm số thứ tự. và đôi lúc cảm thấy anh được. mỗi định mệnh là một sáng tạo. đành mỉm cười khi mãi được luân chuyển. anh thích gọi moskva là mát xơ cơ va hơn. và vẫn thích london là luân đôn. những cái tên được phổ nhạc việt. nhưng không phải lúc nào cũng thích. sự thất thường làm khổ anh vui em. em là kẻ được tận hưởng sáng tạo. anh thì bận mà quên nghe mô da. và lại thích nhìn chữ mozart. gần bằng nhìn lời chưa nói của em. trong hoang phố bị câm bẩm sinh. khi bào thai bị cấm được hót.
 
liệu em đã muốn một kết thúc. bằng một tiếng rao bán bánh khúc. xua tan mùi âm u của đêm. khúc đây. khúc đây. kẻ đi lạc. tôi khúc đây. tôi khúc đây. thì sao. anh là khúc. chỉ một cái tên. vô nghĩa. anh được nhận dạng bằng giọng nói. và chỉ thế thôi anh khúc ơi. anh phải rao mãi để được nhận dạng. nếu không muốn bị xoá nhoà trong đêm. bán cho tôi hai cái à không. cho hai lá để gói những chữ cóng. còn khúc nóng tôi mời anh ăn. và chúc anh đi qua được đêm. qua một số quãng phố mất nết. mất nết cái kiểu chết là hết. không vẫn còn mùi bánh khúc của anh.
 
liệu em đã chán chờ một kết thúc. cửa sổ mở em nhảy qua mà đi. có thể dẫm nát một khóm hoa. có thể khóm hoa thích được thế. nhưng đôi bàn chân em thì không. khi mà khóm hoa kia là tôi. đôi bàn chân của em thật thơm. đơn giản tôi chỉ muốn cộng hưởng. em hiểu chưa giá trị tha nhân. ngày mai tôi luôn thức dậy sớm. mà bên cạnh tôi là đêm đen. tôi lại lẩn trốn vào giấc ngủ. giấc ngủ mang tôi đi về đâu. rồi trả lại trên chiếc giường nhỏ. găm đầy thơ. leo lên mỗi gai thơ là hình như mơ.
 
em thử nằm ngủ ở iraq. bài học gì cho 50 năm sau. còn mấy tỷ chiếc mũ để chụp. bịt kín những đôi mắt vô tội. anh vẫn muốn hạnh phúc, thật đấy (dù nói dối là luôn từ chối). cho cả những kẻ đã từng ác. họ cũng cần hạnh phúc được nghĩ. mình vốn là một đứa xuẩn ngốc.
 
16,17.04.04

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018