thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Tháng mười một, Phùng Nguyễn / November, Homage to Phùng Nguyễn
 
 

Tháng mười một, Phùng Nguyễn

 
Đi vòng qua những con đường bụi nắng,
nhà ga, những đường ray, một chiếc cổng: thì ra cửa vào thành phố,
một thành phố bạn từng hứa, sẽ tới, sẽ
đáp xuống, hay rơi xuống (chi cũng được, a!), sóng ào tới - trôi nổi đôi chút, dập dềnh
rồi trên mặt lộ, lại chừng nhấc lên, bay bổng...
A nó! Thành phố từng hứa, sẽ tới!
Ý thức vương vướng, chiếc xắc tay, cuốn sách đọc dở,
thăng bằng giữa Newton và thuyết ngẫu nhiên.
Chú ý đừng va vào ai lúc này
sẽ lại nghe câu hỏi, Từ đâu tới?
Trả lời: Cao nguyên Tây Tạng, rồi cười, cũng qua.
Nhưng bạn yêu sự thành thực tới chết,
nên cũng là khó. Bạn ngẫm nghĩ, như là trong cái gien
bảo quản qua tháng năm
đã có sự dị ứng
với lừa gạt, dối mị, tùy tiện,
bất cứ từ đâu.
Đông Ki-Hô-Tê! Bạn từng tự cười.
Nó đó, gien, biết làm sao chừ.
Âm tiếng một chữ vừa rớt ra
cả một vùng bên này con đèo
những vườn cát, những vồng khoai lang, những rặng dương
những mái tôn đánh trả gió muối, hoen rỉ
và Trời! cái nắng không mây nào cản nỗi
Dang tay, dang đầu, đi, như tháp Chàm
của Ký ức có độ mòn vẹt
gót dép cao su dưới những ngọn đồi
tiếng gà gáy khan
đầm hồ vắng vẻ.
Vậy mà thành phố, hẹp chật, cũng là nó.
Tán cây trên mái hiên chồm ra, đứa em, một miệng cười,
một lẩn tránh, tuổi thui thủi.
Người nào ngồi bên kia đường
phớ bạc, cũng là chờ bạn
để nói, Mi đó hở con!
Khuôn mặt đá núi, hay vén tóc cháy
bức tường không khí, ngày nhiệt đới
nới dãn thành đời này, kiếp khác, đã nói mà
cả biển cũng khô queo, đòi đưa ra chứng tích.
Trở lại đi, sóng
trên lề đường này, chỗ đứng này
độ lậm chìm mang tên linh hồn
ai đặt để buổi trưa vào đúng chỗ.
Phong cảnh mãi mãi phong cảnh
nhìn từ con mắt của hôm qua
từ phía những âm rầm rì
những xa lộ cao tốc xuyên Mỹ mà bạn đã phóng đi
như thể, nói về xăng,
bạn có cả Trung Đông và Mễ Tây Cơ
từ Giáng Sinh này tới Thanksgiving kia
ngưng lăn, sẽ bay, dù những chuyến trễ.
Lấy đây, gởi đây, một email nữa, báo sẽ...
Tới, chắc chắn, hãy chờ nghe. Nghe!
Chữ cuối là chính âm vọng của bạn
trong một phòng đợi:
Chiếc phone, tấm vé, Air muôn hướng
‘Mr. – .’ người ta thông báo, cô ấy đang trên đường tới.
Cửa kiếng trong suốt, ngày của cánh đồng bông vải
của những ngồi xuống sau gặt hái.
Màu vàng ấm hai bên lối đi
hai người, bạn sánh bước
nói với nhau điều gì, giữa những cột trụ mùa màng.
Đi tới đêm, đêm đang dâng lên một độ cao, rộng mở;
đêm ngủ trong mắt một thành phố sau những thành phố,
một cuốn sách đặt sang một bên, thư thản biết
một chốc nữa, trong ngời nắng
sự trở về đông đủ, ly tách, bàn ghế, những tiếng nói, những mùa, & tiếng chuông.
 
11, 2015
 
 

November, Homage to Phùng Nguyễn

 
You are following a path looping around many roads
air-borne dust in pure sunlight
after a train station, its abandoned rails, you reach a gate:
a gateway indeed to that city
in mind, in promise
To it, yes, landing, falling in, whatever means it would take,
but this is rather sudden,
the footing is being shifted a degree,
you are being pulled by trains of waves
floating perhaps, while foot’s on the asphalt
a balancing, kind of
between Newton’s and the physics
of Chance, of randomness...
beside a rucksack, a book
there’s only a wish, that is, if one could be alone
for a moment
to take all in.
Where did you come from? Any by-stander may casually enquire;
you would then, in a jolly tone, retort, ‘the Highland of Tibet’.
That would pass, but that would also, in your own judgement, fail
your own’s usual demand: keep close to truth.
Having gravitated to it for years
it comes, second nature:
Holding pen is holding a Quixotic shield and spear.
Such strict commitment balanced with self-mocking,
easy-going, that is attitude.
And talks, open – at times spirit-heightened - talks.
Reasons reign in its own native traits and indigenous tongues
arguably, a genetic make-up from a land
revealed when the conversational spirit reached
zenith.
It’s there, on this Southern side of a mountain pass
denuded hills, and the soil is so poor
only vines of sweet potato roam;
under hedges of the straggling she-oaks,
low tin-roofs fighting back the attacks of salt
from the outbound sea, days and nights.
When night’s over, it’s simply plainly sun
piercing through bare sky no poor cumulus could stop
and people – trekkers, walk and ponder, within their own shades.
In the move... ageing hills, earth-walls, open sky and ruins
reeds, shrubs, ghostly swamps,
faint echoes of cockcrows -
the whole setting for this, now, three knocks
at a door.
 
*
 
Under the foliage of a tree
a sister stands exactly like in the last pure summer,
then, a grey figure
from the other side of the road, rushing towards you,
voice, broken, loving and ancient-
‘Is that you there, son?’
Face carved from rock-mountain, the youth’s burnish hair
a wall of air, tropics
all move in the haze,
generations, endless.
Even the inscrutable sea, rockbottom dehydrated sea, right at your foot
asks what there are in you: proofs.
 
*
 
Come back, waves!
On this very spot, sense of being submerged, soul is this sense
there you are
in the very hand of a high-noon
and properly taken care of, Traveller.
The landscape that you care
will always be a landscape looked and aged
from yesterdays, including
days that come with that octave-lowering symphony
product of a vast network of motor highways
running from one Christmas to another Thanksgiving;
in such flow don’t ask what distance one has covered
(as far as fuel is concerned,
you ‘ve indeed had the full reserve of the whole Middle East and Mexico!)
When you stop rolling, you fly -
taking whatever seat available, more often than not, late trips, touching midnight.
All in the go, as they say.
Take it? Yes. Confirmed. Message? Sent.
Will be there. Definitely. Wait for me. Will be. There
 
*
 
A word just uttered is lucidly forming an echo
in the wide chamber
of this waiting room.
Mobile phone. Ticket. Air - usual
‘Mr. – .’You’re being informed: she’s on the way.
The glass window is particularly kind, easy on the eye: plain level of regards,
a running down a lowland of cotton fields, a day of harvest
warming autumnal colours and hues
two people walking side by side
you and her, and the casual chats
towards an evening
which continues rising and open;
eyes being lured, the sense of being at rest
a night in the eye of a city
a book half-read lay aside, an assuring calming knowledge
all’s there, being ready, in the sun
the return of people, friends,
enjoined tables, glasses, plates, music, conversations, human voices
voices and sounds of seasons
and quietly, if one listens,
a peal of bells.
 
Nguyễn Tiên Hoàng [Thường Quán]
 
 
----------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018