thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Giả vờ

 

Chú giả vờ. Tất cả chỉ là giả vờ, chú nhỉ?

Nhưng hãy khoan, chú đừng vội trói cháu hay đừng vội giả vờ trói cháu. Làm như vậy sẽ gây khó khăn cho mọi thứ. Chú hãy để cháu giả vờ viết lên bức tường ấy bằng những ngón tay đầy máu của cháu đã. Cháu sẽ giả vờ viết những gì? Cháu không biết nhưng có lẽ cháu sẽ giả vờ viết về ngôi nhà của gia đình cháu, ngôi nhà của cha mẹ cháu và đất trời của bọn cháu. Cháu sẽ giả vờ viết về những con dòi trong thi thể cha cháu...

Trong vườn, những bông hoa vừa nở đã giả vờ nát bấy dưới đế giày bọn chú.

Ba ngày sau cháu sẽ giả vờ là một trong những bông hoa tan nát ấy.

Chú giả vờ. Cháu khoái cái cung cách giả vờ mà như thật ấy.

Với cây gậy ấy, chú đã giả vờ vung lên. Chú cũng giả vờ bằng chính hai gót giày của chú. Tất cả chỉ là giả vờ. Máu cha cháu cũng giả vờ phun ra. Chú giả vờ thét lớn để át tiếng thét của mẹ cháu, và thực tình bọn cháu cũng đã được học cách để mà tin tất cả là giả vờ. Tất cả chỉ là giả vờ. Tất cả chỉ là diễn mà thôi, chỉ là không có màn nhung sâu khấu mà thôi.

Khi bọn cháu bắt đầu lật đến trang hai mươi bảy của cuốn sách thì cũng là lúc chiếc gậy của chú giả vờ phang vào đầu cha cháu. Cái đánh như trời giáng ấy cũng chỉ là giả vờ thôi. Giả vờ thôi, chúng cháu biết tất cả chỉ là giả vờ. Chúng cháu chẳng bận tâm. Trang hai mươi tám, chúng cháu lật sang trang hai mươi tám rồi cùng với cô giáo giả vờ đọc lớn về những vấn đề liên quan tới đạo đức và thiết chế.

Bây giờ thì cháu giả vờ viết nhé. Cháu giả vờ viết lên bức tường bằng chính máu của cháu. Cháu giả vờ viết, và mọi hành động của chú chỉ là giả vờ thôi. Chú nên đứng khuất sau đống gạch nát kia, chú hãy nín thở chờ đợi với cây gậy giả vờ trong tay. Bằng đầu các ngón tay, cháu giả vờ dí lần lượt các ngón tay vào tường, và chữ cái đầu tiên đã được viết lên một cách giả vờ. Chú hãy nấp sau đống gạch đổ nát ấy và quan sát nhé. Chú giả vờ ẩn nấp và giả vờ quan sát. Chú giả vờ rình cháu như một con hổ rình mồi. Và cháu không muốn là một con thú bị thương, cháu muốn mình là một trong những bông hoa trong vườn nhà cháu.

Nhưng bông hoa vừa nở đã giả vờ tan tành.

Giả vờ. Hai gót giày của chú đạp liên tục vào cái mặt cha cháu cũng chỉ là giả vờ. Khi bọn cháu đứng trang nghiêm trước sân trường với những bản nhạc ấy thì cũng là lúc cái mặt cha cháu nát bét dưới chân chú. Tiếng kêu la ấy cũng chỉ là giả vờ. Trước sân trường, chúng cháu lại giả vờ đồng thanh hô lớn: “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ...”

Giả vờ. Tường đá lạnh cũng là giả vờ, dãy hành lang đầy tiếng kêu khóc cũng là giả vờ. Chú tạt vào quán làm một vài chai bia trước khi hành sự cũng chỉ là giả vờ. Rồi chú đứng lên giả vờ trả tiền. Rồi chú giả vờ phóng theo cháu khi nhìn thấy tấm bảng với những hàng chữ kinh khủng trước ngực cháu. Cháu cũng giả vờ viết những hàng chữ đau đớn và khắc nghiệt ấy. Giả vờ chú à, cháu viết bằng phấn trên nền bảng đen, màu đen cũng giả vờ.

Ôi, tất cả chỉ là giả vờ thôi chú nhỉ? Khi cháu đã viết xong những điều cần viết bằng máu của cháu trên bức tường kia thì chú giả vờ nhảy bổ ra. Chú giả vờ đứng trước mặt cháu. Chú giả vờ thét lớn và bẻ ngược tay cháu. Chú giả vờ nhưng cháu đau thật.

Rồi cái phiên toà vào ngày 25 vừa qua cũng chỉ là giả vờ. Luật sư giả vờ đi lại. Quan tòa giả vờ nện búa xuống bàn. Mẹ cháu giả vờ khóc lóc. Em cháu cũng giả vờ đeo di ảnh của ba cháu trước ngực. Ba người đàn ông cũng giả vờ giựt tấm ảnh ba cháu trước khi chết, rồi giả vờ bỏ vào thùng rác ngoài sân. Họ giả vờ đấm mấy phát vào ngực em cháu. Em cháu giả vờ chúi xuống. Mẹ cháu giả vờ thét lên rồi giả vờ đỡ em cháu đứng dậy.

Cháu cũng giả vờ đứng trong vành móng ngựa. Vành móng ngựa cũng giả vờ nghiêm khắc. Cháu giả vờ nói. Chú giả vờ nghe. Quan tòa giả vờ nện búa xuống bàn khi mẹ cháu giả vờ đấm tay vào ngực. Luật sư lại giả vờ đi lại. Họ hàng nhà cháu cũng giả vờ phản đối mọi kết luận. Mọi điều luật giả vờ nhảy múa. Trời lại giả vờ mưa.

Tường đá cũng giả vờ lạnh. Đêm cũng giả vờ mò tới quấn lấy cháu. Thân thể cháu cũng giả vờ mang hàng chục vết tím bầm.

Nhưng chú ơi, mười ngón tay đầy máu của cháu là có thật chú à.

Cháu đã cấu vào đất.

Cháu đã cấu vào tường.

Cháu đã cấu vào di ảnh cha cháu.

Mọi thứ là giả vờ những máu của cháu là có thật.

Máu không giả vờ.

Máu không giả vờ đâu.

Chú nhỉ?

 

 

---------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018