thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
tạo tác, nỗi do dự chết người

 

tôi ngồi im nơi mặt đất nhìn mây bay, những đám mây phóng đãng, thứ vật thể thích thoáng cái ở nơi này thoáng cái ở nơi kia, nhưng dường đang phân vân do dự như thể đang bị cột chặt vào một nỗi niềm nào đó, một thứ khái niệm đặc, khép kín, khiến cho việc bay không như mong muốn, mây cứ bay đi bay lại, chẳng ở, chẳng đi, có rất nhiều tiếng chó sủa trong làng, tất nhiên không phải là sủa mây, có thể là đang có nhiều người lạ vào làng, hay là làng đang xảy chuyện chi, ở trong làng có nhiều người đi lại, đằng nào cũng là sự dịch chuyển, tôi trích một thứ qui luật chuyển động được phổ quát hoá vào trường hợp làng có nhiều tiếng chó sủa, tiếng chó không phải là nguyên nhân của sự dịch chuyển, tiếng chó, vật thể đến sau vật thể chuyển động, tôi phát hiện ra một nỗi do dự tiềm ẩn trong những tiếng sủa, lũ chó, vật thể bị tác động bởi sự dịch chuyển muốn bày tỏ những gì, đằng nào thì đấy cũng là sự bày tỏ, sủa là một cách bày tỏ chưa hết những gì muốn bày tỏ, chưa hết là vì có thể đấy là nỗi do dự, tôi muốn nói thật nhiều về tiếng sủa của lũ chó, nhưng cứ thấy do dự trong ý nghĩ, bởi vì tiếng sủa cũng chỉ là một thứ tín hiệu của tồn tại, nhưng đằng nào thì ở làng tôi vẫn có nhiều tiếng chó sủa, cả ngày lẫn đêm, điều đó có nghĩa con người là những vật thể phải luôn dịch chuyển, tôi trích một qui luật chuyển động được phổ quát hoá vào trường hợp làng tôi luôn có nhiều sự dịch chuyển, là hết thảy con người sẽ không còn chốn nương thân nơi mặt đất nếu có ai đó cướp mất đất dưới chân mình, tôi ngồi im nơi mặt đất nhìn người ta đi lại, dường có ai đó đang quảy đàn cầm đi về phía tôi, ai, người của những tháng năm cây bằng lăng trên dãy núi trước làng không trổ hoa, tháng sáu, bằng lăng không trổ hoa, ai đó nói với tôi về những bất thường trong các mối tương quan trong trời đất, lũ chim có thể bay đến một vùng trời đất nào đó mang về những mảnh xương khô của ai đó để phổ thành những khúc hát mang hình ảnh về sự khập khiễng của cách ra hoa lá trên rừng và về sự phản bội dòng giống của đám thú hiếu chiến, đêm, nước trên các con suối có vẻ còn do dự khi cất tiếng hát khúc hát của chim, tháng sáu, bằng lăng trên rừng không trổ hoa, ai đó nói với tôi về các mức độ của điêu tàn, đấy là một khái niệm tàn nhẫn, ai lại đi định nghĩa điêu tàn, thứ vật thể phải khó khăn lắm khi nhắc tới, nhưng hết thảy những cuốn từ điển của con người đều có mục từ định nghĩa điêu tàn, hay là thứ vật thể buồn và tàn nhẫn ấy vẫn tồn tại trong các sự vật, nơi gương mặt lộng lẫy của một nền văn minh đang sáng giá lại tiềm ẩn những yếu tố tàn lụi, tôi ngồi im nơi mặt đất nhìn người ta đi lại, những gương mặt con người như những kiến trúc hình thành từ nỗi do dự chết người của tạo tác, có vẻ thiếu vắng, có vẻ bất an, có vẻ khao khát, có vẻ như đang muốn vùng vẫy, người ta đang chờ, thứ yếu tố mang tính thời gian vừa như ân huệ, vừa như sự trừng phạt, cuộc chơi có vẻ chưa có dấu hiệu gì là kết thúc, tiếng ca vang từ những cuộc cờ, những tay chơi cao cấp, những đam mê thác đổ, những cạm bẫy và những con mắt soi mói, tôi ngồi im nơi mặt đất nhìn gười ta đi lại và biết là thời của bọn chỉ điểm và bọn cò mồi, chữ nghĩa tuôn ra như lá đổ, bọn chỉ điểm đang giả vờ ca ngợi buổi sáng có mặt trời lên để thu hút những con mắt nhìn của thế sự, bọn cò mồi đang ca ngợi các chính khách vừa đắc cử trong các cuộc bầu và ca ngợi các thứ sản phẩm đồ lót của các hãng chế tạo nước ngoài, tôi ngồi im nơi mặt đất nhìn thấy làng quê tôi như đang trong cơn say, chếnh choáng gập mình trong thứ âm vang màu đen tàn nhẫn.

 

giã 18PM 2/4/2016

 

 

----------------

 

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018