thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Nơi em ở
 
Bên trái nhà em,
mảnh đất hoang
với những cột điện cao thế
bọc hàng rào kẽm gai,
treo tấm bảng cấm ngặt trẻ con lẻn vào chơi
em thường đứng tựa cửa
đếm từng nóc cột điện,
suy tư
và mơ.
 
Những người thân trong nhà khó hiểu, kỳ bí như những người hàng xóm.
 
Ba bỏ báo sáu năm nay
mỗi sáng rời nhà từ ba giờ.
Sáu năm không bệnh không ngày lễ
250 tờ báo phải quẳng đủ 250 căn nhà
khuôn mặt ba quanh năm phờ phạc
thiếu ngủ
250 căn nhà trong thành phố đọc báo
chỉ trừ ba.
 
Má em,
trung thành với xe bus từ ngày đầu đến Mỹ
sáng tinh mơ má ra đầu ngõ đứng chờ
                                                        để được chở thẳng tới
nhà người Nhật giàu,
giữ con người ta
nấu ăn cho người ta
dọn dẹp sạch sẽ nhà người ta
má về đến nhà 8 giờ tối, ăn uống vội vã, nói qua loa vài câu vô nghĩa với chồng con, thắp hương bàn thờ ông bà, tiếp tục dán mắt vào cuốn phim bộ dở dang đêm trước.
 
Anh trai
17 tuổi
một sáng em vào phòng hút bụi
thấy tạp chí
giấu sâu dưới gầm giường
tò mò lật
xem. Hình ảnh những người đàn ông làm tình đủ trò đủ kiểu đủ cách...
 
Chị gái,
hai năm bỏ nhà đi & về cả thẩy năm lần
mỗi lần chị về
ba má nhận rõ hơn sự bất lực.
Còn chị,
là những cái mím môi toan tính cho chuyến đi tới.
 
Nơi em ở,
đối diện là gia đình người Mễ có bốn đứa con.
Đứa nhỏ nhất đang tập cưỡi xe ba bánh
đứa lớn nhất đang tập hát nhạc Rap
hai ông bà mập mạp nét mặt hiền từ như nhau
người chồng luôn cởi trần tay cầm lon bia uống dở
người vợ miệng liên hồi la rầy đàn con.
Mỗi sáng chủ nhật cả nhà dậy sớm
                                                     đi nhà thờ
con gái đầm xoè bẩy màu
vợ giầy trắng cao gót
chồng bỏ áo trong quần
con trai tóc xịt keo chải ngược.
Hình ảnh đẹp.
 
Sau lưng,
gia đình người Lào đông con nhất chung cư,
bà vợ quanh năm bận váy phủ gót, tóc bới cao, tay lúc nào cũng bế con
mắt lặng lẽ nhìn trời hoặc đất
chẳng bao giờ nhìn quanh.
 
Bên phải,
những người đàn bà da đen độc thân
cửa luôn đóng
im lìm.
Hằng đêm
tiếng gõ cửa
tiếng mở cửa
tiếng đóng cửa
đều đặn...
thỉnh thoảng cảnh sát ập tới
những người sống quanh
mắt cùng
cố chọc thủng bức tường trắng đục
bán drugs? động đĩ ? thanh toán nhau?
nhưng……...
hôm sau cánh cửa
vẫn im lìm
đóng
 
Bên trái nhà em,
mảnh đất hoang
với những cột điện cao thế
bọc hàng rào kẽm gai
treo tấm bảng cấm ngặt trẻ con lẻn vào chơi.
Em thường đứng tựa cửa
đếm từng nóc cột điện,
suy tư
và mơ….
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018