thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
một bài thơ khác về niềm tin
 
hơi thở duy trì sự hiện hữu ở chợ trời thông tin
ngoi ngóp góp nhặt, phân loại, tổng hợp, rồi quyết định
làm sao tin được ai khi chẳng thể tin nổi chính mình
 
không cùng thời với đại gia S. Freud
bác sĩ tâm lí lắc đầu năm em 12 tuổi
có gì lạ đâu, khiếm khuyết là con dao hai lưỡi
động lực của tiến hoá và nguy cơ cho thoái hoá
sau người là gì? không biết…
ngược về người Homo habilis để khỏi có khái niệm yêu nhau
 
một sớm mai nhiều gió
có anh ở đấy không?
dắt tay em đi trên đường bình minh mướt cỏ
hạnh phúc non kéo tấm rèm nhìn xuống
chỉ có chân là song đôi
 
niềm tin đột ngột mồ côi
nó đi hoang trong tiếng nấc
 
lục tung sách vở, vay mượn mọi triết thuyết để tin
rồi trút hơi thở cuối cùng trên những xác chữ vô hồn đó
chiếc quan tài tống tiễn một linh hồn còn nhiều điều bỏ ngõ
 
nhạc rock metal làm biệt khúc
thắt nơ trắng lên quan tài
nhờ con mọt sách cầu nguyện
thêm ít rượu cho quỷ thần nhận diện
 
giật mình, ta còn ta để đưa tang
 
đành sống cho hết kiếp này
thì lay lắt nhé!
hoang mang cuống cuồng
liên tục đầu hàng trong những lần suy gẫm suýt… ngộ!
thấy niềm tin sau hàng rào trong con mắt người-dưng
cũng lấp la lấp lánh
 
rất lâu rồi mà mộ cỏ vẫn chưa xanh
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018