thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
TỪ ĐIỂN THI X/X LOẠI [chúng sinh] - Vần J (1)
 
JÁI
Thi x [nhân] này còn được gọi là "bìu", "ngọc hành"... (các từ điển Anh - Mỹ - úc hay Niu Zí-lần gọi là "scrotum", "penis", "testicles"...); nhưng, một khi đã là Jái thì dù có gọi bằng bất cứ cái tên gì, vẫn tỏa... mùi ["A rose is a rose... would smell as sweet" (Shakespeare). Oh no! It would stink like hell]. Người ta đã lấy gốc tên của Jái mà đặt cho các vị thần chúa tể như Jàng, Jeus, Jupiter... cùng những ý niệm và sự vật/việc cao đẹp như Justice, Jihad, Jade [...], Jerk, [Blow] Job, Joy, Joie de vivre, Je ne sais quoi... Thực sự thì Jái đã có thân hình của một cây bút có sẵn ngòi [có lông] và lọ mực [trắng] vĩnh cửu nên Jái mần thơ liên tục từ ngày ra đời [đúng là "người làm sao của chiêm bao làm vậy" (tục ngữ, không phải "văn tục")], tính đến nay đã 5 triệu năm. Jái là bậc Sáng thế đã viết nên Cuộc Sống. Jái đã làm bao nhiêu bài thơ trong 5 triệu năm đằng đẵng thì không sử sách nào có thể ghi lại được (tôi thách các sử gia thế giới, cả "tứ trụ" Lâm-Lê-Tấn-Vượng hay Phan Cu Dệ [bút danh nói lái (đúng tông Nghệ) của Phan Dê Cụ], Nhan Trí Vướng [hậu duệ của Nhan Hồi "yểu mệnh nhi bất yểu tài", nay thì vice versa]... của Việt Nam làm được điều đó), chỉ biết rằng con số tác phẩm còn lại đến hôm nay là hơn 6 tỷ (!!!). Phi phàm! Jái là Vua của văn hóa, văn minh và tất cả x [nhân/thập] loại [chúng sinh]. Là hậu sinh bất kể nam phụ lão ấu chớ quên điều đó, đừng bày đặt trò "nam quyền", "nữ quyền" ngu xuẩn hay đạo đức giả chọc ngoáy, dè bỉu [bìu giẻ] kẻo bị Jái "trừng phạt" hay "cấm vận" như nước Mỹ vẫn thường làm với thế giới thì "nát một đời hoa [loa kèn]" (tục ngữ mới). "Một lần làm Vua, mãi mãi là Vua!" ("Once a King, always a King!"); nhưng, hãy nhớ cho: "Once a [k]night is enough".
 
JAMES JOYCE
... người Ái Nhĩ Lan này mới sinh ra đã tuyên bố với thế giới rằng ta được sinh ra là để làm vĩ nhân thế giới sau quả nhiên vì trong Top 10 tác phẩm hay nhất hành tinh thế kỷ XX có mặt 3 cuốn của ông trong đó Ulysses đứng đầu thật là một tuyệt bút thế mà lúc nó ra đời khắp đất nước quê hương yêu dấu yêu diếm của ông chẳng ma nào dám in lại còn bị cấm khắp nơi suốt từ 1921 đến tận 1936 là 15 năm dập hoa vùi liễu thân Kiều "Nora Barnacle" và thân Kim "Leopold Bloom" kể cả ở nước Mỹ cấp tiến và văn minh nhất quả đất vì thấy nó TỤC quá dâm ô trụy lạc quá rõ chúng nó sao mà ngu như lợn sao mà trì độn đáng thương khi một bông hoa đẹp thì suốt ngàn năm tung hô tưởng thưởng hít hà mà chẳng chịu biết hoa cũng chỉ là bộ phận sinh dục tức là cặc jái hay bề hê của loài cây mà thôi ôi khi mỹ cảm thơ văn đã thăng hoa thành thần thánh thì một sợi lông lồn cũng hóa tâm hồn thanh khiết trong vĩnh hằng giữa vũ trụ hỗn độn từ trang sách này ngày 16 tháng 6 năm 1904 đã vĩnh viễn đi vào lịch sử vì mọi sự kiện trong sách chỉ xảy ra trong một ngày này tại Dublin cho đến hôm nay thì năm nào đến ngày 16 tháng 6 cả thành phố lại hóa thành một đại lễ hội hoành tráng nơi người ta diễn lại mọi câu chuyện y hệt như trong tác phẩm và rồi cũng từ đây Joyce đã bày đặt ra nghệ thuật viết "dòng ý thức" hay dã man luôn trong chương "Penelope" miên man tiềm thức như kiểu các bạn đang đọc những dòng này các bạn thấy có hay không nếu hay thì cho một tràng vỗ tay có nhà phê bình kinh dị chẳng biết có được học trường viết văn Nguyễn Du hay không đã phán rằng chương này đặc tả dòng suy tưởng/thận triền miên của một gã đang ngồi trong toa lét thế mới khét cuốn sách tuy rất khó đọc nhưng là đỉnh cao của thế kỷ XX vậy mà sau đó ông còn viết một cuốn có nhan đề là Finnegans Wake hiếm người hiểu nổi nên được quy cho là tác phẩm của thế kỷ XXI mong sao nền văn học Việt không thui chột vì sống mãi trong xứ mù để có ngày học sinh ta được nghe giảng văn về tác phẩm này nhớ lúc sinh thời một bộ trưởng văn hóa Ái Nhĩ Lan muốn đề cử ông lên Hội đồng Nobel thì ông cười khẩy mà rằng ô hô phải chăng ngài muốn mất chức bộ trưởng đấy à vì lúc ấy Ulysses vẫn còn bị coi là VĂN CHƯƠNG DÂM UẾ tục tĩu mọi người ức muốn xỉu vì chẳng ma lãnh đạo nào dám đề cử "cái của nợ" ấy lên làm gì mà mang vạ vào thân ôi bất bằng chi bấy Hóa Công nhưng cũng xin các ông ở các loại hội đồng đừng đem cái bệ xí xổm Lilliput của mình ra làm "khuôn vàng thước ngọc" ấy ấy ngôn từ sang trọng kinh điển thế mà lại phải dùng cách ám chỉ tới 2 cái ấy rồi đấy mà mà mà hàm hồ đánh giá đo đạc kích cỡ chim hay bướm của những người khổng lồ ồ thế mà khi Joyce đã nổi tiếng như Chúa Trời có nhiều kẻ háo danh hão và hư vinh đến quỳ xuống xin được hôn bàn tay đã viết Ulysses thì được ông rất nhẹ nhàng lịch sự từ chối vì rằng ôi xin lỗi quý vị bàn tay tôi ngoài việc viết ra những tác phẩm bất hủ nó còn làm nhiều việc khác nữa...
 
19.4.2005
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2013