thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [39]
(tiếp theo)

 

Tôi đối diện với khoảng trắng trên màn hình. Những con ma hiện ra và nói hãy đọc thơ em. Thơ em thì nhất định hay. Không đọc cũng biết hay. Chỉ những thằng ngu mới không biết nịnh. Để khỏi bị ngu người ta trở thành dối trá. Và người thông minh thì sống hai mặt. Lưu manh và cơ hội. Ở giữa ngu và thông minh, bọn khờ tưởng mình đi trên cầu vồng.

Bà thày bói lại đến và nói: Người ta muốn vuốt mắt quá khứ và ve vãn tương lai, nhưng lại bỏ lửng hiện tại cho cái ấm ớ hội tề.

Tôi bảo tôi không quan tâm đến quá khứ cũng chẳng bận lòng với tương lai. Tôi chỉ là hiện tại và muốn tờ mờ bờ lờ. Bà muốn tờ mờ bờ lờ không?

Tôi thật sự không hiểu cậu.

Nói rõ hơn thì tôi không có quá khứ. Bởi thế, chắc chắn cũng không có tương lai. Hiện tại đang tờ mờ bờ lờ. Đấy là tồn tại.

XX bảo chỉ có em mới hiểu anh thôi. Anh đểu.

Thienthan cũng hiện ra và nói cứ đểu cáng đi, trong tận cùng mỗi người đàn bà đều thích một thằng đàn ông đểu cáng.

Ừ, tôi từ lỗ nẻ chui ra. Bỗng thấy trên đầu có trời, bên phải có các a la hán, bên trái có các ngạ quỉ âm binh, dưới chân có những con giun buồn bã. Thất nghiệp nhàn cư vi bất thiện. Bất thiện thứ nhất là viết báo, bất thiện thứ nhì là viết văn, bất thiện thứ ba là tán gái tán loạn. Bất thiện thứ tư là không có tiền. Bất thiện thứ năm là không thành đạo tặc.

Bầu trời rất nặng. Bầu trời ép tôi xuống sát mặt đất. Đôi lúc tôi cảm thấy cái cổ đã thật sự gãy. Vì thế, cái đầu thường ở tình trạng lắc lư, không còn biết phải trái, trước sau. Bố tôi bảo con phải đi nhà thương bó bột, hoặc nhờ ông lang hàng xóm lấy hai thanh tre buộc ép lại cho cái cổ nó ngay thẳng. Tôi bảo cứ để cho nó lắc lư như vậy chẳng hay hơn sao. Quả thật, từ lúc cái cổ gãy, cái đầu không định hướng, tôi đâm ra thoải mái. Gật hay lắc cũng là một thứ. Tôi giống như người đạt đạo. Cũng giống như người vô đạo. Tôi không phải chính. Cũng không phải tà. Tôi là cái thứ vất đi của trời. Cái thừa ra của đất. Cái vô thừa nhận của người. Tôi vừa rất giống như người tự do, lại cũng rất giống tên nô lệ. Cũng có lúc, tôi nghĩ mình chẳng giống cái gì, nhưng lại giống tất cả.

Bà thày bói cười: Vui nhỉ.

Bà thấy tôi giống làm xiếc à?

Tất nhiên không phải cậu làm xiếc. Nhưng tôi vui vì cậu vẫn sống được.

Bà không có ý định nói tôi nên chết thì hơn chứ?

Ồ không. Chúa vẫn ở chỗ người ta cùng đường.

Tôi không nhìn thấy Chúa, chỉ thấy bà thày bói mặt mũi bặm trợn và nhục dục co giật. Cuối con đường tôi, các loại capốt vung vãi. XX bảo thác loạn không phải là cách anh có thể xóa bỏ em. Cũng không phải cách anh phủ nhận thực tại. Tôi nghĩ là XX không hiểu tôi.

Anh đã đọc xong “Điệu Valse giã từ” chưa? XX hỏi.

Rồi. Anh nghĩ là không có gì để nói về nó. Dù rằng anh rất thích cách chữa bệnh vô sinh của tay bác sĩ trong truyện. Bằng cách cấy tinh trùng của mình vào tử cung bệnh nhân, hắn đã nhân rộng điển hình tiên tiến, áp đặt thế giới bởi hình mẫu của hắn với một sự khoái trá thầm lặng đểu cáng. Em có muốn cấy tinh trùng của anh không?

Không. Em muốn đọc những bài thơ mới của anh.

Anh không làm thơ nữa. Trừ khi em yêu anh, lúc ấy biết đâu thơ lại đầm đìa chảy nước.

Chán anh quá.

Bọn ruồi cũng chán anh. Lũ kiến cũng chán anh. Nhưng những con muỗi thì vẫn vo ve. Máu anh vẫn còn sạch.

Máu sạch thì đánh tiết canh được đấy.

Ok. Tiết canh Nguyễn Viện xin dành cho các em.

Hiến tế là một hành vi tôn giáo. Tôi không hiến tế tôi cho bất cứ điều gì. Nhưng mình tôi và máu tôi đã tan chảy trong hư ảo của nấm mồ người.

Bà thày bói nói tôi tưởng đấy là cái vòm âm hộ.

Thật ra văn hoa cũng chỉ là cách che chắn cho sự thật khỏi bị vùi dập.

Cô gái đã bước vào quán sau khi gọi điện thoại cho một ai đó. Tôi nghĩ đó là người cô chờ. Tôi đã nhìn thấy cô ta từ lúc bước xuống xe do một người bạn (đoán chừng thế) chở tới. Cô mặc quần jean xệ và chiếc áo màu xanh có cổ rộng để hở một nửa bầu vú non (chưa ngửi đã thấy thơm). Chiếc áo cũng hơi ngắn để lộ phần bụng phẳng phiu thanh thoát. Có lẽ điều gây chú ý với tôi nhất là một khuôn mặt vừa xao xuyến vừa phấn khích. Tôi lại đoán là lần đầu cô hẹn hò. Nhưng tại sao cô đến sớm thì tôi không hiểu. Tôi không thể nào rời con mắt khỏi cô. Có một điều gì đấy như tình yêu, sự tinh khôi và thách thức dấn thân ở nơi cô toát ra quyến rũ tôi. Tôi thầm tiếc không có ông bạn họa sĩ ngồi với mình. Đấy là khuôn mẫu của cái đẹp. Nhưng tôi cũng đã nhìn thấy bọn ăn thịt người. Và tôi nghĩ là tôi nên rời quán trước khi có thể nhìn thấy một gã chết tiệt ngồi vào bàn cô, xỉa ra một xấp tiền và mang cô đi.

XX nhắn tin: Tại sao anh không nghĩ là cô ấy được đưa tới chỉ để cho anh nhìn ngắm?

Cuộc đời cũng đã cho tôi nhiều thứ để nhìn ngắm. Nhưng đôi khi tôi tự hỏi cái đẹp kỳ ảo vô song của những sinh vật dưới đáy biển nếu không có các nhà thám hiểm thì nó dành cho ai? Và khi tôi nhìn vẻ đẹp sặc sỡ của con gà trống, tôi biết rằng cái đẹp ấy không phải chỉ dành cho con gà mái. Đẹp là một phương cách tồn tại tự bản chất.

Tôi thích cái đẹp ở chỗ toan tính phá hủy. Cô gái chuẩn bị bước vào cuộc phiêu lưu là cô đã phiêu lưu từ trong toan tính. Bởi thế cô trở nên rực rỡ háo hức. Và mong manh trước sự điêu tàn sắp đến. Cái đẹp của dự cảm. Cái đẹp chứa chấp những cái chưa phải là nó. Chờ đợi để trở thành. Mời gọi để lên đường. Cái đẹp bước lên đoạn đầu đài. Nó không dâng hiến cho ai. Nó tự chết và tự phục sinh cho chính nó.

 

5.7.2005

 

(còn tiếp)

 

----------------

Xem kỳ trước:

Truyện có thể cực ngắn hoặc rất dài và rất dai

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [2]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [3]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [4]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [5]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [6]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [7]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [8]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [9]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [10]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [11]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [12]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [13]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [14]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [15]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [16]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [17]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [18]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [19]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [20]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [21]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [22]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [23]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [24]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [25]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [26]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [27]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [28]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [29]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [30]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [31]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [32]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [33]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [34]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [35]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [36]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [37]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [38]

 

Lời toà soạn:
Trong thư gửi về toà soạn Tiền Vệ, nhà văn Nguyễn Viện bày tỏ ý định viết một thể loại truyện tạm gọi là “truyện mở”. "Truyện có thể cực ngắn hoặc rất dài và rất dai" là một thí nghiệm đầu tiên của “truyện mở”. Tác giả chỉ viết một câu: “Em có gì bí mật, hãy mail cho anh”. Bên dưới đính kèm địa chỉ mail. Đó là một địa chỉ thật. Truyện có thể chấm dứt ở đó, cực ngắn, hoặc sẽ rất dài, tùy thuộc vào sự tham gia của các “em”. Qua từng email tác giả nhận được từ các “em”, câu chuyện sẽ được viết tiếp, và có thể kéo dài... vô hạn.
 
"Em có gì bí mật, hãy mail cho anh" là hệ quả tự nhiên của "Truyện có thể cực ngắn hoặc rất dài và rất dai", sau khi tác giả nhận được một số email từ độc giả đáp lại lời mời gọi của ông. "Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [2]" và những kỳ tiếp theo sẽ có thể làm “truyện mở” này trở nên “rất dài và rất dai“ như tác giả dự đoán.

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018