thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Vĩnh biệt
 
— gửi «Hà-nội yêu dấu».
 
Em không thể là người bạn đường của tôi
Em không thể chia sẻ với tôi những khát vọng thầm kín
Tại sao ta không thể nói thẳng với nhau điều ấy
Lại loanh quanh bắt bẻ nhau về những điều nhỏ nhặt?
Trên cõi thế này có biết bao kẻ ta thương mến
Đã không thể cùng ta chung một đường
Nhưng có sao nếu những nụ cười của họ ta vẫn gặp ở không trung
Và những bờ vai vô hình vẫn tựa vào nhau trong xa vắng 
Thơ là điều có thật nhưng tôi đã hoài công tìm kiếm
Ở cõi đời kỳ quặc này đó em bởi sau cùng tôi đã hiểu
Ấy là mồi nhử của cuộc sống để đưa ta tới
Thơ muôn đời thơ vĩnh cửu không bao giờ tìm thấy ở trần gian
Ở đây nỗi đớn đau là có thật nhưng đền bù hạnh phúc
Vẫn là ở khóe mắt bờ môi – tạm bợ – dù với nụ cười buồn hay kiêu sa
Em thừa biết trên trái đất có con đường nào không chấm dứt
Kể cả con đường yêu kiều nhất của mọi người chúng ta
Hạnh phúc tìm được chỉ là một mùi hương thoảng qua
Còn lần khân ở lại trên mút đầu ngọn gió
Kỳ cục kỳ cục hết sức kỳ cục:
Làn hương không thể hiểu lời ca đã lịm tắt
Những giận hờn xé nát ruột gan...
Tôi không thể là người bạn đường của em
Nhưng tôi cũng không thể
Quên đi những bờ môi quá dịu dàng
Đôi bàn tay e ấp
Chéo khăn quàng khép lại thật kín
Mái tóc ngắn hất lên
Để lại một làn hương phai dần giữa phố phường đông nghẹt
Hà-nội của 5 g. sáng tiếng loa
Hà-nội của kế đó, rụt rè, rồi mạnh mẽ tuôn tràn dòng thác người và xe cộ
Mãi tới thinh lặng của đêm sâu
Hà-nội của buổi chiều ta gặp nhau
Em là tiếng chim hót đầu tiên của Sài-gòn hoảng hốt vào 2 g. sáng
Choàng dậy vì ánh hỏa châu và tiếng nổ đạn bom
Rồi ngủ lại ngay sau đó
Em là cánh bướm giữa vườn rau xơ xác
Buông từ trời cao xuống: những cánh hoa vàng hiếm hoi còn lại
Trên vườn cải đã tan hoang
Em là chiếc hộp cổ khảm xa-cừ
Chất chứa những nỗi niềm bí ẩn thèm khát nhất
Gợi nhớ tới nụ cười bần thần héo hắt của cha tôi
Khi người tỉa tót những cành hải đường
Em là tất cả những châu báu còn lại
Của một quá khứ đắm say và không thể nào quên
Cơn lũ tâm hồn vũ bão nhất
Còn tôi tôi chỉ là một người nhỏ nhoi từ quá khứ xa xôi trở về trong giây lát để rồi lại sửa soạn lên đường
Như cha mẹ tôi anh chị em tôi đã vội vã lìa bỏ quê hương
Tôi tôi chỉ là người may mắn nhất trong bọn họ:
Đã tìm lại được chiếc hộp cổ...
 
Em là người ở lại nhưng không phải là một kẻ lạ xa
Em cũng là của một thế hệ khác nhưng thời gian đã bị...bác bỏ
(con đường của chúng ta lẽ ra đã rất có thể là một
nhưng cuộc đời quái ác đã chia rẽ/ phân cách chúng ta...)
Xin hãy giữ gìn cẩn trọng ngôi nhà em đang ở
Xin hãy tiếp tục sống tự lập với niềm kiêu hãnh của riêng em
Vì em thuộc về kẻ có đủ sức để ở lại
Này Hồ Gươm là của em Chùa Một Cột cũng là của em
Hãy ở lại với tiếng loa
Hãy ở lại với những đổi thay nhộn nhịp trong quy định
Hãy phục vụ tốt ở bất cứ nơi nào em đang phục vụ
Và hãy coi tôi như một trong những kẻ lỡ cung đàn
Không thể góp tiếng với một dàn đại hòa tấu
Trí huệ lớn – Vinh quang lớn
Xin hãy quên mau
Một cánh chim lẻ loi ngày mai đây đã ở cuối trời
Vô vọng và tuyệt vọng
Một bóng mây góa bụa
Một tia nắng mồ côi
Một con tàu biệt xứ
Nhưng vẫn sống một đời
Vui
Vì đã một lần gặp em...
 
Trên cõi thế này có biết bao kẻ ta thương mến
Đã không thể cùng ta chung một đường
Nhưng có sao nếu những nụ cười của chúng ta vẫn gặp nhau ở không trung
Và những bờ vai vô hình vẫn tựa vào nhau trong xa vắng...
 
20-21.5.05
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018