thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Hồi ức
 
Anh biết rằng hồi chuông thực chất chỉ là một tiếng chuông mà thôi — tiếng chuông ấy tạo ra hồi ức, và hồi ức lại tạo ra hồi ức, tạo ra hồi ức, tạo ra hồi ức…
 
Anh biết rằng mọi thời đại chỉ là một thời đại mà thôi — thời đại ấy tạo ra hồi ức, và hồi ức lại tạo ra hồi ức, tạo ra hồi ức, tạo ra hồi ức…
 
Anh biết rằng, mọi hành vi chỉ là một hành vi mà thôi — hành vi ấy tạo ra hồi ức, và hồi ức lại tạo ra hồi ức, tạo ra hồi ức, tạo ra hồi ức…
 
*
 
Anh biết rằng, mọi bài thơ hay vở kịch, đều có thể được bắt đầu bằng những lời vô nghĩa, như là: “bạn có thấy chiếc kéo ở đâu không”, hay là: “xám”, hay là: “này, cha con mình chuyển đề tài nhé…”
 
Thế nhưng anh cũng biết rằng, kể từ đó trở đi, tất cả các câu tiếp sau đều chỉ là hồi ức của hồi ức của hồi ức của hồi ức… mà thôi
 
Sol Lewitt nói: “ý tưởng như một cái máy sản xuất nghệ thuật”, và hồi ức vọng lại của câu này là: “hiện thực như một cái máy sản xuất hồi ức”, và câu tiếp theo là: “hồi ức như một cái máy sản xuất hồi ức, sản xuất hồi ức, sản xuất hồi ức, sản xuất hồi ức, sản xuất hồi ức, sản xuất hồi ức…”
 
December 9.2005
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018