thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
T mất tích [VIII]

 

kỳ trước: T mất tích [VII]

 

VIII

 

Ở phòng thường trực bệnh viện, vừa nghe tên bố tôi người ta đã lắc đầu: «tiếc quá, ông ấy qua đời nửa đêm hôm qua, bác sĩ chẩn đoán không sai». Ngay lúc đấy, không hiểu được báo bằng cách nào, một nữ y tá xuất hiện, chạy đến bắt tay tôi: «tiếc quá, ông ấy qua đời nửa đêm hôm qua, chính tôi vuốt mắt và lau người lần cuối». Cô ta cao lớn, có bộ ngực đồ sộ và cách phát âm đặc địa phương. Tôi bất giác nhớ đến cô bán bánh của khu nhà Brunel. Ngập ngừng một lúc, cô ta hỏi có phải tôi là con trai lớn của ông. Rồi dường như chỉ đợi tôi gật đầu là cô ta nói tôi giống ông y hệt thời ông mới chuyển đến X. Tôi ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy một nhận xét như vậy. Có lẽ những người quen của tôi đều chưa bao giờ gặp bố tôi nên chẳng ai có thể đưa ra một so sánh nào giữa hai chúng tôi. Cô ta nhìn tôi thêm một lúc nữa rồi quay ra vuốt tóc Hahah bảo hẳn là chúng tôi rất mệt, nếu tôi muốn gặp mẹ kế, cô ta có thể đưa tôi số điện thoại hoặc chỉ đường đến thẳng nhà. «X nhỏ lắm nên ai cũng quen nhau», cô ta giải thích. Tôi chợt nghĩ có lẽ bố tôi là bệnh nhân duy nhất qua đời ngày hôm nay ở đây. Sau đó lại nghĩ như thế còn hơn là chen chúc trong nhà xác của Paris. Cô y tá trông khá dễ thương, bố tôi mà được cô ta vuốt mắt và lau người cho lần cuối kể ra cũng may mắn rồi. Trước đấy thế nào chẳng được cô ta thay quần áo và bón cơm, được bộ ngực đồ sộ của cô ta quệt qua quệt lại, được hơi thở của cô ta ràn rạt bên tai. Bố tôi có vẻ là một người may mắn, nhất là với phụ nữ.

Mẹ kế của tôi, ngay khi được cô y tá thông báo, đã chạy đến bệnh viện tìm chúng tôi. Bà có vẻ mệt nhưng vẫn cố nhiệt tình. Tôi không nhận ra người phụ nữ chụp cạnh bố tôi trên tấm ảnh cách đây năm năm. Thực ra tôi cũng không còn nhớ mặt bà cho lắm. Tôi xem ảnh một lần rồi cất đi đâu không rõ. Sau lần chuyển nhà, rất nhiều thứ thất lạc. Tấm ảnh tất nhiên cùng chung số phận. Chúng tôi lên xe về nhà. Trên đường, bà nói tiếc quá bố tôi không được gặp tôi và Hanah trước khi qua đời, rằng tôi với nó thật tốt bụng quá sức, đã vượt từng ấy cây số đến tận X giữa đêm tối thế này. Tôi không biết nói gì. Tôi không ngờ là bố tôi đã mong được gặp chúng tôi như vậy. Dường như đoán được suy nghĩ của tôi, bà nói chính bà cũng không ngờ tới, chỉ đến ngày cuối cùng bố tôi mới viết vào giấy ý muốn ấy, ông đã quá mệt và không thể nói được nữa. Sau đó bà im lặng. Tôi đoán là trước đó bố tôi đã không bao giờ nhắc tới tôi. Xe đỗ trước cửa nhà lúc nào không hay.

Chúng tôi được dẫn vào phòng khách. Mẹ kế mang cho tôi một ly chè nóng và Hanah một cốc nước cam rồi bảo uống xong, nếu chúng tôi vẫn mệt thì có thể tắm rửa một chút rồi nghỉ ngơi, bà đã dọn sẵn một phòng hai giường. Tôi gật đầu. Quả là tôi rất mệt.

Chúng tôi vượt qua một hành lang dài rồi một cầu thang khá dốc để lên tầng trên. Phòng của tôi và Hanah nằm ở một đầu còn buồng tắm và toa lét lại được xây ở tít đầu kia. Căn nhà có vẻ rộng nhưng bố cục lủng củng và tối om. Không biết có phải vì đang có tang mà không khí thật ảm đạm, khác hẳn với vẻ nhanh nhẹn của mẹ kế. Bố tôi thì không biết thế nào. Từ trước tới nay, tôi chưa bao giờ tò mò về đời tư của ông, chưa lần nào thử hình dung xem ông sống ra sao. Cả mười tiếng vừa qua tôi bị choáng vì cứ phải nhắc đi nhắc lại hai chữ «bố tôi». Chúng phát ra từ miệng tôi mới gượng gạo làm sao. Tôi tự nhủ nếu người đối diện cố tình hỏi xem bố tôi mất như thế nào và thọ bao nhiêu tuổi thì hẳn là tôi sẽ tắc tịt. Người Paris dù sao cũng chỉ trố mắt như Brunel hay cùng lắm là thao láo như bà gác cổng. Người ở X thì không thế. Cô y tá vừa nhìn thấy tôi đã nhận xét ngay rằng tôi giống bố tôi y hệt thời ông mới chuyển đến đây. Nếu mẹ kế mà không kịp tới đón, hẳn tôi sẽ được dịp nghe nhận xét của tất cả nhân viên bệnh viện và nhất định năm mươi phần trăm trong số họ sẽ vui vẻ hỏi tôi bận gì mà không thấy về thăm bố, hai bố con hẳn thư từ điện thoại cho nhau thường xuyên, vợ chắc phải đi làm hay đang có mang đứa nữa nên không cùng về hôm nay. Đúng thế, người ta sẽ hỏi thăm T. Không ai biết T mất tích.

Một giấc ngủ mê mệt chưa từng thấy. Lúc tôi xuống nhà thì mẹ kế đã đợi ở phòng ăn, Hanah ngồi cạnh tay cầm một đùi gà nướng, không hiểu đang nói chuyện gì mà vừa thấy tôi bước vào là cả hai cùng dừng lại. Cơm trưa xong, ngoài phòng khách, mẹ kế ngồi xuống một chiếc ghế đối diện với tôi. Tôi chưa hiểu chuyện gì thì bà nói bây giờ chắc là tôi đã đỡ mệt nên muốn bàn với tôi một việc. Giọng bà nghiêm trọng khác hẳn sáng nay. Trên thực tế, đầu vẫn đau như búa bổ nên tôi chỉ muốn chấm dứt tất cả những thủ tục ma chay càng nhanh càng tốt. Tôi im lặng. Bà giải thích rằng trong lúc tôi ngủ, bà đã gọi điện để lấy hẹn với trưởng khế vào chiều nay, bà đoán tôi cũng không có nhiều thời gian, Mic cũng thế, nó đang «bận ôn thi tốt nghiệp». Bây giờ thì tôi hiểu rằng Mic là con của bà với bố tôi, là em cùng cha khác mẹ với tôi, mười tám tuổi, chiều nay tôi có nhiệm vụ đi cùng nó và bà đến trưởng khế để «mở di chúc của bố».

Hơn hai mươi năm trước, ngay sau khi mẹ tôi qua đời, tôi cũng phải theo bố tôi tới văn phòng trưởng khế. Ở đó, suốt một tiếng liền người ta đọc cho chúng tôi một văn bản dài dằng dặc gồm những từ ngữ vô cùng mù mờ, thỉnh thoảng lại dừng lại để hỏi xem tôi có hiểu không và đề nghị tôi cho ý kiến. Tôi lắc đầu liên tục, có cảm giác công việc của trưởng khế là biến một đoạn văn đơn giản thành một văn bản càng rối rắm càng tốt. Đầu tiên, người ta còn nhẫn nại giải thích, sau đó thì đồng ý để bố tôi trả lời hộ tôi còn tôi chỉ phải kí tên và ghi mấy chữ «đã hiểu, đồng ý». Việc này thì tôi làm được và làm rất nhanh. Bố tôi cũng kí tên và viết hệt như vậy. Người ta bảo ổn rồi, bắt tay chúng tôi tiễn xuống tận cửa. Tôi thở phào. Thế là xong một buổi chiều lượt thượt.

Sau đó, tôi không có dịp để gặp thêm một vị trưởng khế nào khác. Và tôi cũng cho đó là một trong những may mắn hiếm hoi của mình.

Thấy tôi vẫn im lặng, mẹ kế hắng giọng rồi bảo nếu bà không nhầm thì mấy hôm trước khi qua đời, bố tôi đã gọi điện cho trưởng khế để thay đổi một số phần của di chúc, chính vì thế nên bà muốn bàn với tôi để tất cả chúng tôi chút nữa sẽ không bị bất ngờ và nhanh chóng đi đến một «thỏa thuận hợp tình» trước mặt trưởng khế.

Bà còn nói thêm nhiều thứ, khá vòng vo, đại loại bố tôi và bà vất vả lắm mới có được căn nhà này, phải xây làm nhiều lần vì không đủ tiền, lãi xuất ngân hàng thời ấy rất cao, đó là kỉ niệm của cuộc hôn nhân giữa hai người nên bà sẽ rất đau lòng khi phải rời xa nó, Mic cũng sinh ra và lớn lên tại đây, thằng bé chưa bao giờ sống ở nơi nào khác quá một tuần. Trong vòng một chục phút tai tôi bùng nhùng những từ «gắn bó», «kỉ niệm», «tuổi thơ», «hạnh phúc»... Cuối cùng, thấy tôi có vẻ vẫn chưa thủng vấn đề, bà nói thẳng với tôi rằng theo di chúc của bố tôi, tôi cũng được hưởng một phần căn nhà này, bà không biết chính xác là bao nhiêu, nhưng bà mong tôi «đừng bắt mẹ con bà phải chuyển khỏi đây». Tôi hơi ngạc nhiên khi nghe bà nhắc lại câu này hai lần liền, luôn luôn bằng một giọng khá cứng. Và vì bà luôn gọi tôi bằng «anh» (tôi cũng không phản đối cách gọi đó) nên câu chuyện càng trở nên nghiêm trọng, chẳng giống gì thái độ niềm nở của bà sáng nay.

«Tôi không tin là đã được bố tôi cho vào danh sách thừa hưởng gia tài», tôi nói với bà như thế. Để chấn an bà, tôi còn nói thêm là tôi chưa từng chờ đợi điều gì ở ông, nhất là chuyện tiền nong. Nhưng bà có vẻ chưa yên tâm và cảm thấy những lời này dường như không đảm bảo cho một «thỏa thuận hợp tình» mà bà gợi ý khi nãy. Bà nhìn tôi chằm chằm. Tôi nhún vai. Tôi không biết nói gì hơn. Dù sao thì đây là lần đầu tiên tôi gặp bà và thực tình mà nói chủ đề di chúc bắt đầu làm tôi phát chán. Cử chỉ của tôi rõ là đã khiến mẹ kế lo lắng hơn, bà đứng lên đi vòng quanh phòng. Rồi như không kìm được nữa bà dừng lại, hạ giọng bảo một ngày trước khi bố tôi mất, chính mắt bà nhìn thấy trưởng khế đến tận giường ông để viết lại di chúc, trong đó ghi rõ tôi và Hanah được hưởng mỗi người một phần tư gia tài, y hệt như bà và Mic.

Tôi không tin ở tai mình. Lẽ nào bố tôi cuối đời lại trở nên nhân từ quá đáng. Tôi với Hanah làm sao có thể so sánh với bà và Mic. Bao nhiêu năm rồi hai bố con không giữ quan hệ, còn Hanah thì ông chưa từng gặp mặt. Tôi nhìn mẹ kế và bà cũng hiểu ngay cái nhìn của tôi. Bà òa lên khóc. Tôi chưa bao giờ hợp với nước mắt và thấy chán ngấy. Tôi không hiểu tại sao sau từng ấy thời gian im lặng, bố tôi có thể đẩy tôi vào hoàn cảnh khó xử thế này. Tôi lại gần mẹ kế rồi lưỡng lự không biết có nên vỗ vào vai bà. Cuối cùng, tôi chỉ nói mấy câu đại để đây là lần đầu tiên tôi bước vào căn nhà này và tôi thấy chẳng có lý do gì mà nó phải chia năm xẻ bảy vì tôi. Bà nín khóc hỏi lại rằng có thực là tôi và Hanah «không cần tiền». Tôi suy nghĩ một lúc rồi bảo chúng tôi không bao giờ nghĩ đến gia tài của bố tôi. Và để kết thúc chủ đề này ở đây, tôi nói thêm tôi và ông ngoài danh nghĩa bố con chẳng có mối liên quan nào, ít ra là từ hai chục năm nay. Mẹ kế gật đầu. Chúng tôi im lặng leo lên xe.

Mic đợi sẵn ở cổng trường. Nó gật đầu chào tôi rồi ngồi vào ghế sau, cạnh Hanah. Đó là một thằng bé gày gò, siêu vẹo và có vẻ kín đáo. Tôi biết trước là trong thời gian ở lại đây, tôi và nó sẽ chẳng bao giờ mở miệng nói chuyện với nhau. Tôi hơn nó hai mươi tuổi và ở xa nó gần nghìn cây số. Tôi chẳng có chuyện gì để kể cho nó. Nó cũng đang «bận ôn thi tốt nghiệp». Thế mà chúng tôi có cùng một họ, cùng một bố, và theo pháp luật là anh em hẳn hoi. Bằng chứng là chúng tôi đang trên đường đi «mở di chúc của bố», như lời mẹ kế nói.

Trưởng khế lớn tuổi nhưng có vẻ vui tính hơn tôi tưởng, đeo kính và hói đầu. Chào tôi xong cũng bảo «tiếc quá, ông ấy qua đời nửa đêm hôm qua». Có lẽ cả thị trấn X đã gọi điện thông báo cho nhau và ai cũng thuộc lòng cái câu khá vần đó. Cô y tá chắc là người nói đầu tiên. Tôi sẽ còn được nghe liên tục cho mà xem.

Đúng như mẹ kế thông báo, cả tôi lẫn Hanah đều được bố tôi cho vào danh sách thừa kế. Trưởng khế bảo bố tôi không những đòi viết lại di chúc mà còn yêu cầu được tận mắt nhìn thấy di chúc mới. Trưởng khế phải gọi điện về bắt thư kí sửa và in gấp hai bản mang đến bệnh viện. «Ông cụ cứng đầu lắm», trưởng khế nháy mắt với tôi.

Mic thì vẫn tỏ ra lạnh lùng như cũ nhưng mẹ kế bồn chồn ra mặt, chỉ muốn chúng tôi mau mau đi vào vấn đề chính. Cuối cùng, bà bảo vì chiều tối phải ghé nhà thờ để bàn với cha cố một số công việc liên quan đến tang lễ nên nếu có thể, mong trưởng khế giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng nhất. «Anh ấy còn phải về Paris đi làm và Mic cũng đang bận ôn thi tốt nghiệp», bà nhấn mạnh.

Trưởng khế có vẻ không đồng tình lắm: «mọi việc đều cần được giải quyết có thứ tự». Tôi không hiểu «mọi việc» ở đây có nghĩa là gì. Nếu hôm nay mà chưa xong vụ này thì tôi còn được nghe mẹ kế khóc lóc thêm vài lần nữa, hoặc có thể suốt cả đêm cũng nên. Tôi nói luôn với trưởng khế rằng tôi và Hanah không nhận phần gia tài của chúng tôi. Trưởng khế tỏ ra rất ngạc nhiên, đề nghị tôi giải thích lý do. Tôi suy nghĩ một lúc rồi bảo tôi chẳng có lý do nào ngoài chuyện đã từ rất lâu không còn giữ quan hệ với bố tôi. Trưởng khế nghe xong thì phá lên cười: «đó không thể coi là một lý do, có nhiều trường hợp người thừa kế còn chưa từng gặp mặt kẻ để lại gia tài». Trưởng khế có vẻ vui chuyện, nhân dịp này kể một vụ do chính tay thụ lý, tôi đồ rằng để khoe là chính. Một bà già qua đời để lại ba triệu quan trong tài khoản, bà già sống một mình, đám ma cũng chỉ có vài vị hàng xóm, trưởng khế mất mấy tháng để tìm xem có ai đến rước đi cái số tiền ba triệu quan kia. Đang định làm thủ tục nộp vào công quĩ nhà nước thì một người gõ cửa tự giới thiệu là em cùng cha khác mẹ của bà già. «Ông có biết là ai không?», trưởng khế hỏi tôi. Tôi lắc đầu. Trưởng khế nháy mắt rồi kể một mạch rằng bà già là con riêng của một ngài nam tước với nàng nữ tì, ngay khi ra đời bị đem cho người khác. Cái vị tự nhận là em họ kia trên thực tế là kết quả của mối tình vụng trộm giữa nam tước phu nhân với anh chàng làm vườn. Nghĩa là bà già và vị kia chẳng máu mủ ruột già gì nhưng theo giấy tờ lại là chị em, cùng có chung một ông bố, cùng mang chung một cái họ De quí tộc. Cuối cùng trưởng khế kết luận, giọng hùng hồn: «Hai người cùng đẻ một năm, cách nhau có vài tháng, rất có thể vì muốn bảo vệ quyền lợi cho đứa con riêng của mình mà nam tước phu nhân đã ép chồng đem vứt đứa con riêng của ông ta. Cuối cùng, ba triệu quan của bà già lại bị rơi vào tay chính kẻ thù của mình. Cuộc đời oái oăm không?». Tôi gật đầu. Công nhận oái oăm thật. Trưởng khế bình luận tiếp: «ba triệu quan thời ấy có giá trị lắm, tương đương một cái lâu đài chưa dột mái!».

Mẹ kế của tôi càng sốt ruột tợn. Bà đằng hắng mấy lần, rồi quay sang nhìn tôi. Tôi nhắc lại câu ban nãy. Trưởng khế vẫn tỏ ra không tin, hỏi đi hỏi lại tôi đã suy nghĩ kĩ chưa, căn nhà cũng đáng tiền đấy, giá bất động sản đang leo thang rầm rộ trên toàn quốc, X bắt đầu bị dòm ngó chứ đừng đùa. Tôi gật đầu, bảo tôi không đùa. Trưởng khế lại hỏi thế còn Hanah, nó cũng được chia một phần tư căn nhà đấy chứ. Mọi người cùng quay về phía Hanah làm con bé chẳng hiểu gì. Nó ngước mắt nhìn mẹ kế. Bây giờ tôi hiểu cả hai đã nói gì với nhau lúc tôi ngủ trên gác sáng nay. Tôi bảo trưởng khế tôi kí thay cho nó. Mẹ kế mặt mũi rạng rỡ, quay sang nói cám ơn. Trưởng khế lại hỏi tôi có thay đổi ý kiến không. Tôi cầm bút kí xoẹt một cái. Trưởng khế bảo dân Paris lạ thật. Tôi định đính chính là tôi không ở Paris mà ở ngoại ô nóng nhất của Paris. Nghĩ thế nào lại thôi. Làm gì trưởng khế không biết điều ấy, địa chỉ của tôi được ghi rõ ràng trong văn bản, trưởng khế đọc xong còn đề nghị tôi kiểm tra xem thư kí có đánh sai lỗi nào không. Có thể chính ông ta mới đầu cũng không ngờ tôi lại ở ngay cái ngoại ô đang là đề tài thời sự nóng hổi, không chừng ngày mai cả X biết tin, rồi vài vị giàu trí tưởng tượng sẽ bàn tán với nhau rằng mẹ con Hanah có lẽ dân Bắc Phi, hèn chi da nó ngăm ngăm và chữ R của nó uốn hơi mạnh, xe hơi của tôi chắc vừa bị «bọn lưu manh nước ngoài» đốt mất nên hai bố con phải nằm mười tiếng tàu đến đây. Có lẽ cả thị trấn sẽ được một tuần xúc động, rồi tặc lưỡi: «ở X thế mà may!»

Trưởng khế tiễn chúng tôi ra cổng, bắt tay tôi rồi nói: «chào dân Paris».

Thế cũng xong một buổi chiều lượt thượt.

Mẹ kế hài lòng vì cuối cùng cái «thỏa thuận hợp tình» đã được thực hiện như bà muốn. Tôi thì ngạc nhiên biết rằng bố tôi hơn tôi đúng ba mươi tuổi. Kể ra thì ông không thọ mấy. Nhưng tôi vẫn không hay ông mất do bệnh gì. Tất nhiên văn bản không ghi.

 

Trái với dự đoán của tôi, lễ tang ở nhà thờ diễn ra nhanh chóng. Trong lúc cha cố đạo làm lễ, quan tài được để mở cho khách đến viếng có thể nhìn bố tôi lần cuối. Có vẻ như hai mươi năm qua không ảnh hưởng gì đến ông. Dưới ánh nến, da mặt ông hồng hào và khá căng, có thể nói chất lượng còn cao hơn phần lớn những kẻ đang sống. Tính đỏm dáng của ông được thể hiện đến phút cuối cùng: com lê trắng, nơ con bướm, mùi xoa lụa, hoa cài ngực, giày tây đen… tất thảy đều mới tinh và đúng mốt. Tôi bần thần không hiểu ông đã tắt thở hay chỉ đang ngủ trưa (chuông nhà thờ vừa điểm hai tiếng). «Thân thể người chết bao giờ cũng bị phòng lạnh và phoóc môn làm biến dạng khá nhiều», tôi nghe cô y tá thì thầm vào tai. Thế nghĩa là thường ngày bố tôi còn phong độ hơn nữa. Trong cuộc chạy đua với thời gian thì tôi bái phục ông, tôi nhìn ông tự nhủ.

Cô y tá mang một bó hoa hồng đỏ đến đặt cạnh quan tài, cúi xuống hôn lên má bố tôi rồi đứng lại nhìn ông rất lâu, trước khi quay đi còn cúi xuống hôn lần nữa. Cô ta làm việc ấy một cách tự nhiên. Tôi cho là thói quen nghề nghiệp. Xong xuôi cô ta quay đầu lại. Tôi cố tình cúi mặt xuống mà vẫn có cảm giác bị cô ta quan sát từ đầu đến chân. Không hiểu tại sao hôm nay trông cô ta là lạ. Một lúc sau, tôi được biết cô ta tên là Anna.

Trước khi đến đây, khoảng mười một giờ, mẹ kế đưa cho tôi một bộ com lê đen. Bà nói chắc là tôi không kịp chuẩn bị quần áo nên sáng sớm nay đã mang nó ra hiệu giặt tẩy, bà sợ có mùi mốc vì đã lâu lắm bố tôi không dùng đến. Bộ com lê còn mới nhưng theo mốt của những năm bảy mươi. Ống quần quá rộng. Cổ áo quá to. Cà-vạt hoa lá. Tôi cảm thấy không ổn tẹo nào nhưng mẹ kế thì gật đầu bảo «được lắm», rồi nói thêm rằng tôi y hệt bố tôi ngày bà mới quen ông. Thế là sau cô y tá, lại có một người nữa nhận xét về sự giống nhau giữa hai chúng tôi.

Hanah thì chịu không ai tìm được cho nó cái gì màu đen. Cuối cùng con bé đành mặc một chiếc váy trắng mà tôi tình cờ đem theo trong túi du lịch. Mẹ kế gọi mãi Mic mới chịu ra khỏi phòng. Từ hôm qua tới giờ, nó ở lì trong đó với lý do «bận ôn thi tốt nghiệp» (mẹ kế luôn nhấn mạnh cụm từ này). Bà lôi nó vào buồng tắm. Cả hai hì hụi trong đó, hai mươi phút sau thì Mic xuất hiện trở lại với một bộ com lê đen còn nguyên lớp hồ. Thợ may có lẽ rất khéo nhưng cũng bó tay trước cơ thể của Mic. Trông nó chẳng khác một con chuột ốm. Và màu đen dường như lại càng làm cho nó thêm lạnh lùng. Có điều, nó cũng chẳng thấy thế làm khó chịu. Đám tang dường như chẳng mảy may quan trọng với nó. Chỉ có mẹ kế là không hài lòng. Bà bắt nó quay trước quay sau xem có sửa lại được cái gì. Nhưng bà cũng không vượt nổi thợ may chuyên nghiệp nên cuối cùng đành thở dài. Bà ngó vào góc nhà một lúc lâu rồi quay sang Mic lắc đầu. Tôi cũng không khỏi nhìn nó ái ngại. Chắc nó bất hạnh lắm khi phải sống bên cạnh một người như bố tôi. Ông già hơn nó đúng năm mươi tuổi, nhưng về phong độ thì đến bây giờ Mic vẫn phải xách dép chạy theo. Tôi ngờ thằng bé chưa bao giờ được cầm tay bạn gái, mặc dù sắp tốt nghiệp phổ thông.

Trên đường đến nhà xác để đi theo xe tang tới nhà thờ, mẹ kế rẽ vào cửa hàng hoa. Bà đã gọi điện đặt trước từ hôm qua nên xe vừa đỗ người ta đã bưng đến hai vòng hoa to, toàn hoa đẹp và tết rất cầu kì. Tôi cũng nhân tiện mua một bó. Chị bán hàng khuyên nên mua màu vàng. Tôi gật đầu. Chị ta đưa luôn cho lẵng hướng dương đang bày ngoài tủ kính. Tôi chẳng nghĩ ngợi, trả tiền rồi mang ra. Mẹ kế trông thấy không nói gì, có vẻ ngạc nhiên. Trong lúc làm lễ, nhìn đống hoa bày xung quanh quan tài, tôi mới thấy lẵng hoa của tôi cao ngật ngưỡng và vàng chói chang. Có lẽ chị hàng hoa đã chuẩn bị cho một hội nghị nông nghiệp nhưng vì lý do nào đó, hội nghị bị hoãn ở phút cuối cùng. Anna đứng ngay cạnh tôi kêu lên khe khẽ: “hoa của ai mang đến mà lạ thế”. Chắc là vô tình. Mẹ kế không biết có nghe thấy không nhưng nhìn đi nơi khác. Tôi có cảm giác hai người không hợp nhau hoặc chính xác hơn là mẹ kế không ưa Anna. Nhiều dịp đứng cạnh cô ta nhưng bà đều tìm cách quay lưng lại.

Sau tang lễ ở nhà thờ, quan tài lại được cho lên xe tang để mang tới lò thiêu cách đó hai lăm cây số. «X ít dân quá nên phải chung lò thiêu với mấy thị trấn bên cạnh», Anna nói nhỏ vào tai tôi như thế. Cũng giống như ở nhà thờ, cô ta không rời tôi nửa bước và liên tục thì thào giới thiệu với tôi về những người đến dự. Vì tất cả cùng mặc đồ đen và cùng cố giữ một khuôn mặt rầu rầu nên một lúc sau tôi lẫn lộn hết, chỉ còn nhớ một người đàn ông nhỏ thó có ria mép là đồng nghiệp lâu năm của bố tôi, một phụ nữ đứng tuổi búi tóc, dong dỏng cao, khá xinh đẹp mà Anna nắm tay rất lâu nhưng không giới thiệu là ai và tôi cũng không hỏi. Trưởng khế cũng có mặt, bận com lê đen và xách cặp. Ông thường trực bệnh viện mà tôi gặp sáng hôm qua cũng đến, nhưng hơi muộn. Anna bảo ông ta không có ô-tô nên phải đạp xe. Hai lăm cây số giữa mùa đông kể ra cũng là một kì công. Bố tôi cũng được nhiều người quí đấy chứ.

Một nhân viên của lò thiêu lại gần hỏi gia đình muốn giữ hoa lại hay cho đốt cùng quan tài. Mẹ kế nhìn tôi. Tôi không biết trả lời thế nào nên nhún vai. Anna nói nhỏ: «hoa thì phải giữ lại chứ». Mẹ kế không nhìn cô ta, ra hiệu cho nhân viên lò thiêu đem đi hết, rồi buông một câu trống không: «chỗ đâu mà giữ». Tôi không nghe rõ những gì bà lầm bầm sau đó nhưng thấy mặt Anna xám ngoét. Không khí có vẻ căng thẳng, may mà mọi người lục tục kéo lại chia buồn. Cái câu «tiếc quá, ông ấy qua đời nửa đêm hôm qua» được đổi thành «tiếc quá, ông ấy qua đời nửa đêm hôm kia» và được lập đi lập lại trong vòng nửa tiếng, bao giờ cũng bằng một giọng rầu rầu, từ một khuôn mặt rầu rầu. Có điều lạ là ngay cả khi nói sang chuyện khác thì người ta nhất định giữ nguyên cái giọng rầu rầu. Đằng sau lưng tôi, trưởng khế đang bàn với ai đó về vụ tịch thu bất động sản nghe nói lớn nhất từ trước đến nay trong vùng, chủ nhân do vỡ nợ thì phải. Trưởng khế hỏi vị kia: «ông có biết là ai không?». Tôi suýt bật cười khi nhận ra câu hỏi của trưởng khế hôm qua nhưng bây giờ được nhắc lại một cách rầu rầu. Vị kia cũng rầu rầu trả lời rằng làm gì ông ta không biết, thậm chí còn quen thân với bà vợ, «tay đấy phá gia chi tử, bao nhiêu tài sản bố vợ để lại đều bị nướng sạch vào gái gẩm và sòng bạc, chỗ bất động sản bị tịch thu cũng là do thừa hưởng của mẹ vợ mới qua đời ». Trưởng khế nghe xong, rầu rầu bảo: «quen nhiều người thế mà không dẫn tới văn phòng, đừng quên là được phần trăm đấy nhé». Vị kia rầu rầu phản ứng: «vẫn biết, nhưng đang định dẫn đến thì nó vỡ nợ». Đến đây tôi không nhịn nổi nữa nên quay mặt vào tường. Mẹ kế nhíu mày không nói, còn Anna nhìn tôi chăm chú rồi bảo: «cố cười một cái cho đỡ buồn». Giọng đã rầu rầu lại pha thêm thổ âm nên càng buồn cười. Hóa ra cô ta tưởng tôi buồn quá hóa lẩn thẩn. Tôi phải xin lỗi «đi ra ngoài một chút». Dù sao đây cũng là đám tang của bố tôi. Đoàn người vẫn tiếp tục lại gần ôm hôn mẹ kế, bắt tay tôi, vỗ vai Mic và xoa má Hanah. Cái câu «tiếc quá, ông ấy qua đời nửa đêm hôm kia» không ngừng vang lên. Thỉnh thoảng ai đó không quên nhận xét về sự giống nhau giữa tôi và người quá cố. Cũng bằng một giọng rầu rầu.

Nhân viên của lò thiêu lại gần thông báo gia đình có thể đến nhận tro. Khi nói cám ơn với anh ta, tôi bỗng nhận ra rằng hình như giọng tôi cũng rầu rầu chẳng kém những người đến dự.

Đốt xác kéo dài hai tiếng. Theo lời Anna thì đó là nhờ kỹ thuật phát triển, chứ ngày trước còn lâu gấp đôi. Chuyện này không vội được. Có trường hợp xương cứng quá, thịt đã cháy hết mà xương chưa thành tro. «Kiên nhẫn nhé», cô ta nói thầm vào tai tôi. Tôi gật đầu. Nhìn sang bên cạnh thấy Mic đang gật gù. Mẹ kế thỉnh thoảng huých tay vào lườn nó, rồi lắc đầu nói với ai đó đứng bên: «thằng bé đang bận ôn thi tốt nghiệp».

Tôi không còn giữ kỉ niệm rõ ràng nào về đám tang của mẹ tôi. Hình như tôi bị sốc lớn khi nhìn thấy bà nằm trong quan tài, khuôn mặt rúm ró vì cơn đau vừa trải qua. Quan tài được đem chôn xuống đất chứ không cho vào lò thiêu, trên nắp mộ có khắc hình bà thời trẻ nhưng thợ khắc quá vụng nên hình không giống người thật tẹo nào. Tóm lại, cả khuôn mặt trong quan tài lẫn khuôn mặt trên nắp mộ đều khiến tôi có cảm giác đang dự đám tang của người khác chứ không phải của chính mẹ mình. Có thể vì thế mà tôi không thấy đau đớn lắm. Nếu tôi không nhầm thì đó là lần đầu tiên tôi mặc com-lê và thắt cà-vạt nên toàn thân cứng đơ rất khó chịu, chưa kể đến việc phải cúi đầu đứng im suốt hai lần cha cố làm lễ (một lần ở nhà thờ, lần nữa ở nghĩa trang). Tôi xấp xỉ tuổi Mic bây giờ. « Thằng bé đang bận ôn thi », có thể bố tôi cũng phân trần với những người đến viếng như thế, bằng một cái giọng rầu rầu. Nhưng tôi không nhớ khuôn mặt bố tôi lúc đấy ra sao. Nói chung, tôi không nhớ gì về khuôn mặt ông. Lạ thật, lúc còn bé tôi chưa bao giờ nhận thấy vẻ phong độ, hào hoa của ông. Cứ như nó chỉ toát ra sau khi mẹ tôi qua đời. Nếu thế thì hai người chẳng biết hạnh phúc là gì, cái chết của bà đã giải thoát cuộc đời ông.

Cầm hộp tro trong tay, mẹ kế nói với tất cả mọi người rằng họ được mời đến nhà để «uống một cốc cho người chồng và người cha thân yêu của chúng tôi». Nói xong bà chỉ sang phía tôi một cách trân trọng. Trên người bà hôm nay là một bộ váy đen rất sang, kèm cả khăn choàng đen và mũ có mạng. Bà nói cái câu trên bằng một giọng rầu rầu đặc biệt. Nhưng không hiểu sao tôi không cười nổi. Có cảm giác bà càng lúc càng bí hiểm chứ không đơn giản như tôi đã tưởng.

«Một cốc» hóa ra là bữa tiệc đứng do nhà hàng đem tới gồm nhiều món được giới thiệu là đặc sản của vùng. Tất cả được bày trên bàn hình bầu dục giải khăn trắng kê giữa phòng khách. Bên cạnh, hai cô gái đeo tạp dề trắng đứng phục vụ, một người có nhiệm vụ tiếp đồ ăn, người kia chuyên rót rượu và nước uống. Đó là bữa ăn tử tế nhất của tôi và Hanah từ mấy ngày nay. Chúng tôi ăn khá ngon miệng. Mẹ kế đưa cho Hanah một đĩa đầy ắp thức ăn, bà tỏ ra quí con bé và luôn luôn cho nó ở bên cạnh, gặp ai cũng giới thiệu «đây là cháu nội ông ấy». Tuy thế tôi vẫn ngạc nhiên không hiểu sao từ lúc chúng tôi tới đây, bà chưa lúc nào mở miệng hỏi thăm T. Nghĩ vậy nhưng tôi cũng thầm cám ơn bà. Tôi không muốn trả lời bất cứ câu hỏi nào về T lúc này. Một mình Delon đã đủ làm tôi bải hoải. A, Delon, hẳn là hắn để cho tôi yên trong hai ngày tang lễ. Nhà thờ khi nãy tối om, nếu ai dùng đèn chụp ảnh là bị phát hiện ra ngay. Gần một nghìn cây số tàu chậm khiến hắn chùn chân. Tôi không thể hình dung chiếc măng tô dạ đen phẳng phiu và cặp kính râm to bản lại có thể vật vờ cùng tôi và Hanah ở nhà ga Toulouse, bên cạnh ba vị ăn mày dọa đánh nhau vì vị trí địa lý của nước Nhật Bản. Delon không có nhu cầu làm ngôi sao ở cái thị trấn khỉ khô cò gáy này. Có được toàn dân X nhiệt liệt ngưỡng mộ thì hắn ta cũng không cảm thấy khoái. Cũng giống như các tài tử điện ảnh, Delon chỉ chọn Paris. Paris kinh đô ánh sáng là như thế.

Anna bỗng dưng xuất hiện rồi đến ngồi cạnh tôi. Bây giờ, dưới ánh đèn của phòng khách, tôi mới để ý thấy cô ta bận một bộ váy đen rất đẹp và hẳn là đắt tiền, gắn đăng ten cùng vô số hạt kim sa lấp lánh. Không đội mũ có mạng như mẹ kế nhưng khuôn mặt trang điểm công phu, lông mi vuốt mascara cong vút. Bộ ngực đồ sộ lấp ló giữa những khuy áo cố tình để mở. Chuỗi ngọc trai ôm lấy chiếc cổ cao đầy đặn. Cô ta không động tới đồ ăn mà chỉ lẳng lặng uống rượu vang trong một cái ly rất to chẳng hiểu tìm thấy ở đâu. Một lần, trong lúc tôi mải ăn món ớt tây nhồi thịt thì cô ta bảo: «bố anh là một người đàn ông hào hiệp chưa từng thấy». Tôi không biết cô ấy muốn ám chỉ gì qua cái từ «hào hiệp» và định bảo rằng tôi là một đứa con bất hiếu chẳng quan tâm gì đến bố. Nhưng cuối cùng tôi chỉ nói «thế à» rồi cúi đầu ăn tiếp. Bố tôi may mắn với phụ nữ và điều ấy chẳng ảnh hưởng gì đến món ớt tây nhồi đang nằm trong đĩa trước mặt tôi. Anna hấp dẫn và có vẻ không khó tính lắm nhưng tôi phải chuẩn bị một cái bụng thật tốt cho chuyến về Paris đêm nay.

Tôi nhai ớt sồn sột. Cô ta không nói gì nữa và lại uống rượu. Hóa ra trong tay có hẳn một chai rượu vang đã mở.

Khoảng mươi phút sau thì tôi ăn xong và đi lên phòng chuẩn bị đồ đạc. 7h tối sẽ có một chuyến tàu từ X đi Toulouse. Kể ra thì để sáng mai cũng không sao, nhưng tôi không nhiệt tình lắm với ý nghĩ phải qua thêm một đêm nữa ở đây. Mọi thứ đều trở nên quá gượng gạo. Tôi hết muốn chạm mặt mẹ kế. Phòng tối nhưng không tìm được công tắc, tôi chỉ bật một bóng đèn ngủ ngay đầu giường. Quần áo, khăn mặt, khăn tắm mới hai ngày mà đã kịp rơi vãi khắp nơi. Còn túi du lịch thì không biết vứt ở góc nào. Một hơi thở ràn rạt bên cạnh. Tôi quay ra thì nhìn thấy Anna. Rồi không hiểu vì tôi thay đổi vị trí hay vì bộ ngực của cô ta đồ sộ quá mà hai phần trên của chúng tôi đột ngột áp chặt vào nhau. Không để cho tôi kịp phản ứng, cô ta ôm lấy đầu tôi, khép mắt lại rồi bắt đầu tìm kiếm môi tôi. Lưỡi cô ta dầy và nóng khiến trí óc tôi lịm đi. Rất nhẹ nhàng cô ta vòng tay vào lưng tôi, hai chúng tôi cùng lăn xuống giường. Lúc đấy tôi mới nhận ra là cô ta không mặc cả quần trong lẫn áo trong. Nhưng âm hộ và đôi vú của cô ta thì ngùn ngụt. Tôi không thể không nhớ tới cặp bánh mì gối của cô nàng bán bánh.

Anna là một bạn tình tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ sung sướng như vậy. Mọi thứ trên người cô ta đều mềm hơn bông và hôi hổi cuốn chặt lấy tôi. Dường như cô ta có khả năng đón bắt ham muốn của người khác và dẻo dai uyển chuyển hệt một con mèo cái. Chúng tôi làm tình trong nửa tiếng liền. Mồ hôi đầm đìa cộng với mùi của các bộ phận sinh dục tiết ra càng lúc càng tạo nhiều phấn khích. Với T tôi không có cảm giác ấy. Cô ấy kín đáo và tuy không nói ra tôi cũng biết là T không thích thú với những chuyện này. Có những lần cả tuần chúng tôi không gần nhau. Dần dần, tôi lấy làm lạ là tôi cũng trở nên dửng dưng không kém cô ấy.

Anna nhanh nhẹn giúp tôi thắt lại ca vát và buộc lại dây giày. Tôi định nói là cái cách cô ta không mặc quần trong áo trong làm tôi rất thích, nhưng lại thôi. Chúng tôi ngồi cạnh nhau im lặng. Không biết có phải vì mọi thứ xảy ra bất ngờ quá. Rồi cô ta ngỏ ý muốn xuống trước. Tôi gật đầu. Chúng tôi chia tay nhau ở cầu thang. Một lúc sau, khi đã làm một tách cà phê nóng do mẹ kế pha, tôi tìm khắp nhà mà không thấy Anna đâu. Khách khứa vẫn đông và ăn uống vui vẻ. Trên bàn đầy ắp các đặc sản của vùng. Thơm nức mùi tỏi béo ngậy. Người ta tiếp tục mở rượu vang. Nghe nói sâm banh và ga-tô đang đợi trong tủ lạnh. Có lẽ cũng là đặc sản của vùng. Chẳng ai còn có thời giờ mà nhớ người đã khuất. Cái câu «tiếc quá, ông ấy qua đời nửa đêm hôm kia» biến mất hoàn toàn.

Tôi ra cửa định xem xe của Anna còn đậu ở đó không thì chỉ thấy một dãy xe rất dài, không hiểu cái nào là của cô ta. Mẹ kế chạy theo bảo túi du lịch đã chuẩn bị chưa, sắp đến giờ tàu rồi. Tôi hiểu một khi «thỏa thuận hợp tình» đã xong, bà chỉ muốn tống tiễn tôi và Hanah càng sớm càng tốt.

Nhà ga vẫn như cái nhà hoang. Khi tàu chuyển bánh, mẹ kế đưa tôi một túi to nói là để Hanah ăn sáng sớm ngày mai. Sau đó, ngập ngừng mấy giây, bà rút trong người ra một cuốn sổ đã cũ rồi bảo bố tôi để lại nhưng bà chưa kịp mở, «ma chay bận quá», nếu tôi muốn thì cầm về Paris mà đọc. Tôi lắc đầu. May mà còi rúc, tôi kéo Hanah chạy, quên cả chào bà. Và không phải giải thích lý do. Tôi cũng không biết tại sao tôi lại từ chối đọc nhật kí của bố tôi. Vấn đề không phải là bận. Tôi vẫn tốn thời giờ vào những cuốn sách ngẩn ngơ, hay những bộ phim vô bổ, chỉ để nhằm mục đích không phải dùng đến thuốc ngủ liều mạnh.

Chúng tôi lặp lại hành trình cách đây bốn tám tiếng. Nhưng theo chiều ngược lại. Ở Toulouse, người ta thông báo phải đợi đến 3h sáng mới có tàu chậm đi Paris. Hanah nằm bò trên ghế. Tôi cũng mệt không kém. Nửa tiếng với Anna lúc nãy bây giờ mới thấm. Toàn thân tôi rã rời. Uống đến ly cà phê thứ năm mà mắt vẫn trĩu xuống. Giữa hai trạng thái, tôi bỗng nhớ tới cuốn nhật kí của bố tôi. Rất có thể ngay sau khi tàu chạy, mẹ kế đã ném nó vào sọt rác nhà ga hoặc quay về nhà nhẹ nhàng cho vào lò sưởi cạnh mấy khúc gỗ thông đang cháy bùng bùng. Tôi ngạc nhiên thấy là tôi không phản đối hành động ấy của bà, và nếu phải ở địa vị bà thì tôi cũng không biết làm gì hơn thế. Bộ com-lê đen của bố tôi, bà cũng nhất định bảo tôi giữ lấy mà mặc. Tôi không tiện cởi ra lúc ấy nhưng định bụng ngày mai sẽ đem xuống cho ông gác cổng. Hy vọng ông ta không từ chối. Dù sao thì nó cũng còn mới và gắn mác ngon lành.

Đến gần sáng, tôi nhớ tới Anna, đúng hơn là tôi nhớ cảm giác sung sướng mà cô ta đem lại cho tôi lúc nãy. Không đưa tay sờ thì tôi cũng chắc dương vật đang ngỏng dậy. Cô ta cứ như một cục bông khổng lồ và nóng rực. Trong bóng tối im lặng của khoang tàu, tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau. Tôi không biết gì về cô ta ngoài cái tên Anna chưa chắc đã thật và công việc y tá lâu lâu lại phải vuốt mắt và thay quần áo lần cuối cùng cho một ai đấy.

Tàu dừng lại ở một ga xép. Chẳng có hành khách nào bước lên. Còi cũng không buổn rúc. Chỉ nghe tiếng động cơ rì rào êm êm. Hai mắt tôi lại trĩu xuống. Rồi suốt từ đấy Anna không rời khỏi tâm trí tôi. Tôi cảm giác đang đi vào tận cùng âm hộ hôi hổi của cô ta. Sáu năm nay, đây là lần đầu tiên tôi biết đến một phụ nữ khác ngoài T. Có lẽ người ta gọi thế là ngoại tình. Tôi cũng không phản đối. Nhưng điều đó quan trọng gì.

Chúng tôi chui ra khỏi tàu điện ngầm đúng chín giờ rưỡi sáng. «Lối nhỏ thần tiên» người ra người vào tấp nập. Không giống như các khu khác, ở đây lúc nào cũng giữ một nhịp điệu duy nhất. Trừ nửa đêm cho đến mờ sáng, nếu muốn yên tĩnh nhất định phải bảo vệ kĩ đôi tai. Năm giờ sáng đã bắt đầu ồn ào. Theo danh sách do phòng quản lý HLM cung cấp, ba mươi phần trăm các ông chủ gia đình của «Lối nhỏ thần tiên» là nhân viên vệ sinh thành phố, ba mươi phần trăm là công nhân xây dựng, ba mươi phần trăm hưởng lương thất nghiệp, mười phần trăm làm nghề linh tinh. Hẳn là ngoài tôi, còn vài vị nữa nằm trong số mười phần trăm ngẩn ngơ đó.

Tôi gọi điện đến phòng Brunel nhưng không ai nhấc máy. Ở tổng đài, người ta bảo hôm nay chưa thấy sếp đâu. Tôi tặc lưỡi rồi lên giường đi ngủ. Tai nhét chặt bông gòn.

 

[đón xem chương IX]

 

Đã đăng:

T mất tích [I]  (tiểu thuyết) 
Có một ngày đầu năm 2006, ở Paris, một phụ nữ gốc Sài Gòn đã biến mất... Nhân ngày mồng 8 tháng 3, theo đề nghị của tác giả, chúng tôi xin được lần lượt gửi đến độc giả Tìền Vệ mười chương đầu của T mất tích — tiểu thuyết mới nhất do Thuận hoàn thành cách đây không lâu. (...)

 

T mất tích [II]  (tiểu thuyết) 
Tôi vừa bước vào phòng thì Paul báo cách đây hai phút, ai đó gọi cho tôi, không để lại tên nhưng có cho số điện thoại, đề nghị tôi gọi lại vào giờ ăn trưa. Tôi không cởi áo khoác ngoài, tiến lại bàn làm việc của Paul, giật lấy mẩu giấy màu vàng trên tay anh ta. Đúng như tôi tiên đoán... (...)

 

T mất tích [III]  (tiểu thuyết) 
Bà vợ ông gác cổng bảo hôm nay ở mẫu giáo Hanah ăn uống kém lắm, bữa trưa hầu như không động thìa, lại muốn bỏ cả bữa phụ. Tôi im lặng. Bụng tôi tiếp tục cuộc đình công cách đây hai tư tiếng... (...)

 

T mất tích [IV]  (tiểu thuyết) 
Tôi tỉnh dậy khi trời mờ sáng. Việc đầu tiên là chạy ra mở tủ riêng của T. Sau này, bình tĩnh lại, tôi không lý giải được hành động ấy của bản thân. Nhưng khi mà sọ chỉ chực toác ra làm đôi, chân tay tôi muốn làm cái gì thật mạnh, đập phá chẳng hạn, đánh người chẳng hạn... (...)

 

T mất tích [V]  (tiểu thuyết) 
Chủ nhật. 9h. Hanah còn dậy sớm hơn cả tôi. Lúc tôi vào bếp đã thấy nó ngồi đấy, quần áo sẵn sàng, cốc sữa trước mặt vơi hơn một nửa, dường như chỉ đợi tôi ra hiệu là đứng dậy lên đường... (...)

 

T mất tích [VI]  (tiểu thuyết) 
Người ta chỉ cho tôi cái ghế trong góc phòng rồi bảo: «đợi một chút nhé, đại úy đang bận họp». Tôi ngồi xuống ngó quanh quất. Phòng làm việc của thanh tra cảnh sát không khác phòng làm việc của kế toán công ty dược phẩm là bao (giống như tôi, hắn ta cũng chia phòng với một đồng nghiệp khác nhưng lúc này cả hai đều vắng mặt)... (...)

 

T mất tích [VII]  (tiểu thuyết) 
Căng-tin bao giờ cũng đông. Đó là nơi người ta vừa được ăn vừa được nói thoả thuê, lại không tốn kém, ít nghi kị. Cuối cùng tôi cũng chọn được một bàn bốn người, ba đồng nghiệp kia (một nữ và hai nam) đã bắt đầu từ lâu, đĩa nhẵn thín nhưng vẫn muốn nán lại, mặt ai cũng ửng đỏ... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018