thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Nhiệm vụ

 

Tôi canh giữ dãy nhà kho giữa vùng hoang vu này đã hơn mười năm nay. Điều kỳ lạ là trong kho không chứa vật gì cả, chỉ là một dãy nhà bỏ hoang. Trước tôi đã có một người lính canh giữ trong hai mươi năm và hắn cuối cùng đã chết vì bệnh. Khi hấp hối, hắn được cấp trên thăng chức thiếu úy và được chôn cất trên sườn đồi kế bên dãy nhà kho. Gia tài của hắn mà tôi tiếp thu là một chiếc giường cá nhân và vài vật dụng cần thiết tối thiểu. Mỗi ngày tôi phải đi tuần hai lần quanh dãy nhà kho lúc tám giờ sáng và mười giờ đêm để canh phòng kẻ địch xâm nhập. Trên bức tường trong phòng tôi có gắn một chiếc loa để cấp trên ra chỉ thị. Không hiểu sao mỗi lần tôi lười biếng hay đi tuần trễ giờ đều bị cái loa nhắc nhở. Cấp trên gửi gạo và nhu yếu phẩm cho tôi hàng tháng. Khi cái loa hét lên “lương thực đã tới”, tôi mở cửa phòng và thấy một bao tải gạo mà không biết được mang đến từ đâu và bằng cách nào. Cho đến ngày tôi bị sốt rét cấp tính, cái loa hét lên “người thay thế đến”, tôi gượng sức lê người ra mở cửa, một người lính bước vào, kéo lê chiếc quan tài phía sau. Hắn nói “chúc mừng anh lên chức thiếu úy” rồi nã đạn vào tôi, nhét xác vào chiếc quan tài, đưa đi chôn cất ở sườn đồi, kế bên mộ người lính đầu tiên.

 

 

---------------------

Những truyện cực ngắn khác của Hoàng Long

 
Tự do  (truyện / tuỳ bút) 
Viên đại tướng quơ chân quơ tay đi đi lại lại trong phòng. Làm thế nào để ngăn chặn đám biểu tình ngày một lan rộng đây? Vị quân sự mặt chuột đến thì thầm to nhỏ. Và một diệu kế đã được đưa ra... (...)
 
Đạo sĩ nuôi chim  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi bước vào căn phòng của vị đạo sĩ. Trên trần nhà, phía gần cửa sổ, một con chim giấy đang treo lơ lửng. Dưới sàn nhà, một bầy chim giấy đang mổ thóc ăn... (...)
 
Cây xanh trong vườn nhà  (truyện / tuỳ bút) 
... Chủ nhà cực kỳ độc đoán. Ông tự tay tạo dáng cho tất cả các cây trong vườn nhà khiến chúng có hình thù nửa như hươu, nửa như lợn. Những cành xanh đâm chồi vươn cao đều bị cắt trụi sạch... (...)
 
Lạc thú  (truyện / tuỳ bút) 
Vì bị tuột tay trong lúc đu dây, tôi rơi xuống bãi chông đang gài sẵn phía dưới. Chông đâm xuyên thấu người tôi, làm tôi nhức buốt. Khán giả xót thương, quyên góp một số tiền lớn cho tôi đi chữa bệnh. Khi cơn đau lành, tôi mới biết nó là một phần của cuộc đời tôi... (...)
 
Bảng hiệu  (truyện / tuỳ bút) 
Hắn đi lạc vào một khu phố lạ, thấy toàn những bảng hiệu. Những mũi tên, những dấu gạch chéo, những hình người được vẽ đầy trên đó. Khu phố vắng lặng, người dân ngồi im bó gối nhìn trời. Hắn bước đi trên đường, chợt nghe thấy tiếng còi tu huýt... (...)
 
Người thùng phuy  (truyện / tuỳ bút) 
Hắn vừa đi vừa nghiêng ngửa nhìn tới nhìn lui. Thật may không có ai đuổi theo quậy phá mình cả. Hắn đặt cái thùng phuy trên lưng xuống rồi ngồi bệt ra đất và thở dốc... (...)
 
Đuổi bắt mặt trời  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi đang cày xới trên cánh đồng của mình thì Người Anh Lớn đến bảo tôi: “Sao chú mày không đuổi bắt mặt trời? Nếu chú mày lấy được mặt trời...” (...)
 
Hiện thực  (truyện / tuỳ bút) 
Nghe người ta nói bên khu chợ phía Tây có bán một quả cầu thần diệu, có thể làm cho “hiện thực biến thành thiên đường ngay trước mặt bạn”, tôi bèn mua về một quả. Sau khi đập vỡ quả cầu, một làn khói trắng bay ra... (...)
 
Vương quốc gió mây  (truyện / tuỳ bút) 
Xin chào mừng quý vị đến với vương quốc của chúng tôi. Sau khi kết tụ một đám mây lớn, tôi đã xây dựng nên vương quốc của mình. Mời tất cả quý vị tham gia... (...)
 
Bóng hoang vu  (truyện / tuỳ bút) 
Truyện của anh tôi thấy toàn những lời mỉa mai? Chúng tôi vẫn thường nói chuyện với nhau. Một đêm trắng, cái bóng đã hỏi tôi như thế. Có sự mỉa mai nào mà không cay đắng. Sự mỉa mai là đám mây thăng hoa của lòng đau đớn... (...)
 
Cánh chim bay vỡ nát  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi là một con chim thạch cao trên bàn tay của một bức tượng danh nhân trước quảng trường Lịch sử. Ở tầm cao này, tôi say sưa ngắm nghía người xe qua lại. Nhưng một hôm lũ chim trời đến bảo tôi cần phải cất cánh bay cao để ngắm nhìn thiên địa... (...)
 
Sự sống ẩn tàng  (truyện / tuỳ bút) 
Sau nhiều năm tu luyện “dịch cân kinh”, tôi đã chuyển kinh mạch và đưa được nhựa sống vào trong trái tim mình. Nhưng kẻ thù truy đuổi ráo riết, tôi phải cất trái tim mình vào trong một cái hốc cây trong rừng già cổ thụ để sống được bình yên... (...)
 
Tiến hoá  (truyện / tuỳ bút) 
Sau một biến cố lớn xảy ra ở nước tôi, tôi trở thành người mất nhà cửa, mất cả gia đình. Tôi đi lang thang trong thành phố, loay hoay kiếm ăn, tự mình xoay xở chỗ ở. Đầu tiên tôi ngủ trong công viên... (...)
 
Quan niệm  (truyện / tuỳ bút) 
Đôi khi khép đôi mi, em có thể nhìn thấy trời xanh trong đáy mắt. Anh vẫn mở hai con ngươi mà có thấy gì đâu. Nhà văn chỉ biết lắng nghe, không biết sáng tạo. Nhà văn không sáng tạo à? ... (...)
 
Hoa hướng âm  (truyện / tuỳ bút) 
Anh bạn tôi nói rằng hoa hướng dương luôn mọc hướng về phía mặt trời là hướng Đông. Tôi bảo mình có thể làm điều ngược lại. Và chúng tôi đã đánh cược với nhau... (...)
 
Số phận  (truyện / tuỳ bút) 
Vì đánh thua Người một ván cờ, tôi phải gánh chịu một lời nguyền ác độc. Người đập cho thân hình tôi mỏng lét như tờ giấy, rồi lấy băng keo dán dính tôi vào lớp nhựa đường cho xe cộ đi qua... (...)
 
Thức ăn  (truyện / tuỳ bút) 
Chỗ tôi sống thật là cằn khô. Chỉ sỏi đá nối tiếp đến chân trời và loe hoe vài cây cỏ dại. Thi thoảng mới có một trận mưa nên nước hầu như là không có. Tôi phải ăn cỏ dại... (...)
 
Trốn chạy  (truyện / tuỳ bút) 
Bị người đời truy đuổi, tôi sợ hãi trốn chạy vào một ngôi trường. Nhưng trốn ở đâu cũng bị người ta tìm thấy. Cùng đường, hết cách, tôi bèn biến mình thành ngôi trường. Tay chân tôi dài ra... (...)
 
Ảo thuật  (truyện / tuỳ bút) 
Nàng đứng trước mặt tôi, váy ngắn, tóc dài. Chân nàng dài và đẹp. Phòng chỉ có hai người. Ánh trăng treo lơ lửng ngoài cửa sổ. Nàng kéo váy. Váy ngắn lắm... (...)
 
Người bóng đèn  (truyện / tuỳ bút) 
“Có những người sinh ra với định mệnh một ngôi sao, không biết làm gì ngoài việc chiếu sáng”. Đó là câu châm ngôn của công ty sản xuất ra tôi... (...)
 
Người cỏ dại  (truyện / tuỳ bút) 
Đồng cỏ dại xanh nghi ngút, mênh mông. Đúng là không có gì mọc nhanh như cỏ. Mạnh mẽ và kiên trì, chúng dần dần chiếm lĩnh hết cánh đồng đang mùa gặt hái. Người ta muốn tiêu diệt cỏ dại... (...)
 
Người chậu hoa  (truyện / tuỳ bút) 
Vừa mở mắt chào đời, hoa thấy mình nằm trong một cái chậu hình tam giác, giữa một vườn hoa. Một ngày, hoa thấy đau nhói khi nhận ra cái rễ của mình đâm sâu xuống thành chậu bị bẻ quặt lên... (...)
 
Người xó xỉnh  (truyện / tuỳ bút) 
Chúng ta đều là những người thương yêu xó xỉnh. Chúng ta nấp vào một góc phòng cô đơn, một khung trời biệt lập. Để rồi lâu lâu chúng ta chạy ra... (...)
 
Chân dung  (truyện / tuỳ bút) 
Người ta tìm thấy một tấm hình chân dung của hắn trong nhà kho. Bức ảnh đã lâu, úa vàng, những đường nét đã mờ nhạt, duy chỉ có đôi mắt là vẫn sáng tinh anh. Thấy ngồ ngộ, người ta lấy tấm ảnh ra... (...)
 
Hạt bụi  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi ngồi vào một chiếc phi thuyền có tên lửa đẩy, rồi nhấn nút khởi hành. Bay vọt lên không trung, tôi dần rời xa địa cầu, tiến sâu vào dải ngân hà ngun ngút bao la... (...)
 
Chân trời ngày em biến mất  (truyện / tuỳ bút) 
Nàng ngồi trước mặt tôi, chỉ nói “em phải xa anh thôi” rồi mờ dần hình hài, tan biến mất. Tôi chỉ kịp hỏi “anh sẽ tìm em ở đâu?” “Nơi đường chân trời”, nàng đáp trước khi bốc khói thoát hơi... (...)
 
Một vùng trời khác  (truyện / tuỳ bút) 
Một bữa, khi đi ngang qua bụi cây quen thuộc, A chợt thấy trong bụi có một vật gì đó. Vạch cây ra xem, A thấy một lối đi. Xuyên qua bụi cây, đất trời đã đổi khác... (...)
 
Nghề nghiệp  (truyện / tuỳ bút) 
Trên con đường mang tên “Văn chương” mà tôi thường qua lại, có một người ăn mày. Anh ta ngồi trên vỉa hè ngay ngã tư. Trước mặt anh là một cái mũ rách, một quyển sổ dày và một gói thuốc nhăn nheo... (...)
 
Tia chớp  (truyện / tuỳ bút) 
Trời đầy mây đen rồi mưa rào rạt. Nhân gian đã đi ngủ hết vì buồn. Tôi nhìn thấy ánh chớp rồi nghe tiếng sấm rền vang. Tia chớp đó đi vào trong đầu tôi thành một biểu tượng của tia chớp... (...)
 
Người đầu gỗ  (truyện / tuỳ bút) 
Trong khi thò đầu ra ngoài cửa sổ tàu lửa để ngắm trời sao khuya, nàng bị một lũ lâu la chặt đứt đầu để cướp sợi dây chuyền vàng. Tôi vội cởi áo khoác trùm lên cổ nàng ngăn cho máu khỏi chảy ra rồi suy tính cách giải quyết tình thế... (...)
 
Bài tập làm văn  (truyện / tuỳ bút) 
Điếc phải làm bài tập làm văn. Đề tài cô giáo ra là “hãy luận về thiên tài”. Điếc xem sách cổ kim, hạ bút viết “thiên tài là người có trái tim vỡ nát, biêt ăn cỏ, uống nước mưa nuôi chí lớn”. Nếu vậy thì giống con bò quá nhỉ... (...)
 
Người chim  (truyện / tuỳ bút) 
... Thời buổi loạn lạc này không nên tin ai cả. Tôi đã từng có nhà cửa vợ con đề huề đấy chứ mà chỉ vì tin những điều rao giảng về một xã hội hòa bình dân chủ văn minh, đem nhà cửa đóng góp hết cho nhà nước để rồi mất hết tất cả phải lang thang lên đồi cao này làm thân phận người chim đấy chứ... (...)
 
Người chén trà  (truyện / tuỳ bút) 
Ai bảo rằng không thể sống một quãng đời nhỏ mọn trong một vùng trời chật hẹp thì người đó thật quá sai lầm. Tại sao em lại áp đặt cách nhìn của mình lên những đồ vật bé xíu của cõi người lùn... (...)
 
Người sổ mũi  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi là người bị sổ mũi kinh niên. Nước mũi lúc nào cũng chảy ra ngoài hàng thước. Bởi vậy, tôi cần khăn mùi xoa... (...)
 
Thế giới trùm chăn  (truyện / tuỳ bút) 
... Khi trùm chăn ngủ, hắn thấy điều kỳ lạ. Cái chăn chợt lớn rộng mênh mông như thế giới. Hắn đi lang thang trong đó qua núi đồi, thảo nguyên, biển cả; gặp những người con gái hắn yêu thích và làm tình với họ. Hắn sống vui vẻ thỏa mãn trong thế giới trùm chăn. Thế nên sáng ra hắn thấy nhiều hối tiếc... (...)
 

*

 
Vài ý nghĩ về truyện cực ngắn  (tiểu luận / nhận định) 
Cái hay của truyện cực ngắn chính là “cái nhạt” của truyện ngắn đó, khiến cho ta muốn đọc đi đọc lại nhiều lần. Những cái gây sốc và gây choáng không phải là ưu điểm của truyện cực ngắn. Nó phải nhạt, nhẹ nhàng nhưng uyên áo thâm sâu. Và thường những truyện cực ngắn hay nhất có vẻ là “một cái nhạt tràn đầy sinh lực”... (...)
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018