thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
TỪ ĐIỂN THI X/X LOẠI [chúng sinh] – Vần G&H
 
HH & GG & H
 
Thực ra thì đáng lẽ GG phải có mặt trước HH trong bảng chữ cái. Nhưng vì giữ “lễ”[1] cho đúng thuần phong mỹ tục ngàn năm “văn vật” (sẽ bàn sau trong vần V) nên phải đưa HH lên trước GG. Vì sao vậy? Vì HH lại là tiền bối, là thái thượng hoàng, là… đùng đoàng (chết toi). Thế mới thấy cái “lễ” một lần nữa lại là nguyên nhân của đảo lộn xã hội, hủy hoại tôn ti trật tự, rối loạn cương thường/dương.
 
HH là ai? GG nữa? Nghe cái cặp initial [2] này có vẻ như là của những cái tên “bất hủ đã/sắp đi ngủ trên nóc tủ” với những Hakainde Hichilema, Hawthorne Heights, Helly Hansen, Her/His Highness, Hồ Hôi [mồm/toàn thân], hay Hubert Humphrey; Greta Garbo, Graham Green, Günter Grass, Gãi Ghẻ, hoặc Genetic Girl. Hãy nghe câu chuyện của họ xem họ là ai:
 
 
HH: Cái thằng cỏ giả kia, ngươi thật là quá lắm, đồ vô liêm sỉ.
 
GG: Dạ vâng, phận tôi cỏ giả, đâu được thơm tho như bà. Nhưng nếu không có những thằng cỏ giả như tôi thì ai biết được hương nhụy của mùa xuân. Vậy mà Tây phương chúng nó lại cứ thích thú với đám cỏ giả cơ bà ạ. Bà gặp có việc gì không?
 
HH: Ngươi là thằng… thằng đạo… văn. Thằng ăn cắp. Khắp cõi Giao Chỉ ai chả từng biết tới Cái trống thủng của ta. Cớ sao ngươi lại còn bày đặt Cái trống thiếc? Ngươi chắc đã từng nghe dân xứ ta, nhất là mấy ông hủ nho thường nói “thủng thiếc gì” rồi đúng không? Chữ “thủng” của ta là phải cao tay ấn lắm mới dùng được đó nghe con. Nôm thì nói là “thủng” nhưng khi viết thì có thể viết thành 統 có nghĩa là “thủng đáy” hoặc 腫 có nghĩa là “thủng lỗ”. Cho nên bài thơ của ta có cái ý rằng “cái trống thủng đáy bị cái dùi làm cho thủng lỗ”. Ha ha ha. Thế mới triệt để. (Ngâm):
 
Của em bưng bít vẫn bùi ngùi
Nó thủng vì chưng kẻ nặng dùi
Ngày vắng đập tung dăm bảy chiếc
Đêm thanh tom cắc một đôi hồi
 
Thế mà… sao ngươi lại nhập nhoạng “thủng thiếc” mà chôm chỉa cái trống bất hủ của ta? Để rồi ngươi thì được vinh danh trong hào quang Nobel mà không hề nhớ thương gì tới cái đời ta vật vã trong chữ và nghĩa.
 
GG: Mong bà bỏ quá chứ quả thực tôi cũng đâu biết gì cái chuyện “thủng thiếc” này. Đúng là trường văn sao lắm oan nghiệt thay. Hầu hết các tiểu thuyết của tôi đều là những câu chuyện ngụ ngôn hiện đại, có cái ý chủ đạo là “cười ra nước mắt”. Điều này thể hiện rõ trong Cái trống thiếc. Ở đây dưới con mắt của nhân vật chính là Oskar, một con người chỉ cao 94 cm với vẻ bề ngoài của một đứa trẻ mãi mãi lên ba, nhưng có sự già dặn trong trí tuệ của người trưởng thành, một thế giới nhố nhăng kệch cỡm mà bí hiểm với những con người bị vùi lấp dưới đổ nát của lịch sử đã hiện ra rõ ràng. Vậy thôi à.
 
HH: Ngụy biện! Cái thằng lùn dị dạng ấy chính là ngươi mô phỏng “cái trống thủng” của ta chứ còn gì nữa. Cái trống thủng của ta chính là để ám chỉ “một thế giới nhố nhăng, kệch cỡm và bí hiểm, một nhân loại phũ phàng với một thân phận quái gở bị vùi lấp dưới những đổ vỡ của lịch sử...”[3] Ta “đã phát ngôn cho một thế hệ bị bầm giập ê chề đến mất phẩm giá bởi chủ nghĩa quốc xã[4] (national socialism?)”. Ta có thể lấy mọi bài viết về Cái trống thiếc rồi thay chữ “thiếc” bằng chữ “thủng” thì ngay lập tức những bài ấy trở thành bài viết về Cái trống thủng của ta. Như thế mà bảo không ăn cắp sao đặng? Plagiarism [5] hay plagio [6] gì thì cũng chỉ Nôm ra là ăn cắp. Ngươi có biết ta là “bà chúa thơ Nôm” đấy chứ? Ngươi xơi của ta đến 99,99% là cái chắc, tất tần tật cả giầy cả bít tất.
 
GG: Bà cứ hay cả vú lấp miệng em chứ nhà bà cũng có một em bê nguyên hình ảnh thằng Oskar nhà cháu về làm của riêng rồi đặt tên là Thiên sứ gì đấy. Bọn Đức nhà cháu cái khoản chữ Hán cũng chẳng kém cạnh gì cái xứ ngàn năm Bắc thuộc đâu nhá, không tin thì nghe thằng Cù Bin (Wolfgang Kubin) nó vừa phát biểu trong bài Văn học Trung Quốc hiện là “một đống rác” [7] đấy. “Thiên” là “lệch”, thì ắt nó là một đứa “lùn dị dạng” hổng giống ai rồi còn gì. “Thiên” còn là “trời”, nó chả là cái giống “lệch một phương trời” hay “một phương trời lệch” thì là gì nữa. Lại còn không thèm viết rõ tên tôi ra mà chỉ ghi là mình muợn tích của ông nhà văn GG. Em nó hơi bị Việt gian nên cứ lái ra xa thế, chứ thực ra nó đặt hẳn tên là Cái trống sứ thì còn hay hớm hơn đấy. Vì “cái trống” là một biểu vật văn hóa rất An Nam: nó có mặt trong mọi lễ hội của mọi lứa tuổi và tầng lớp từ buổi sơ khai (nhà cháu tự dưng muốn nghe Hoàng Ngọc-Tuấn gõ tây ban cầm bài Trống cơm quá),[8] nó được lưu lại trên mọi di chỉ văn hóa dân tộc điển hình nhất (trống đồng Ngọc Lũ, Đông Sơn…), nó hiện diện trang trọng tại mọi đại sảnh và phòng khánh tiết của chính phủ tối cao cho tới gọi tên việc các em Giao Chỉ mang bầu đẻ đái. Ấy thế mà khi đẻ sao không gọi vỡ trống mà lại gọi là vỡ đê/bầu? Phải chăng đó chính là cái kẽ hở (khe nứt) ngôn ngữ để cho bà viết Cái trống thủng. Nói theo kiểu vài nơi ở đồng bằng Bắc Bộ xứ bà thì nó thành Cái thống thủng. Tức là cái truyền thống văn hóa dân tộc nhà bà nó bị thủng như váy đụp con mẹ ăn mày. Mà nói theo tiếng quê nhà bà thì nó là Cái trống thũng, thể hiện một dân tộc phù thũng. Nếu lấy tên là Cái trống sứ thì sẽ toát lên được mọi ý nghĩa kể trên, lại còn nâng được cái tầm của xứ sở này lên chỗ để cho mọi người ngắm nhìn, sử dụng cho những nơi sang trọng hay trưng bày (trong tủ kính cùng bọn Chu Đậu, Bát Tràng chẳng hạn). Nhưng mà, chuông khánh còn chẳng ăn ai nữa là mảnh sành mảnh sứ. Trống sứ là china drum, cái xứ bà sao làm gì cũng dây dưa đến “china” là sao thế nhỉ?
 
HH: Có bọn Tây phương nhà ngươi mới lúc nào cũng “china” nhặng xị thì có chứ bọn ta đâu có thèm dùng cái từ này, chỉ hay dùng đồ China mà thôi. Như bác Nguyễn Du xài đồ của Thanh Tâm Tài Nhân ấy. Cho đến bây giờ thì chúng nó xài xe Tầu, lẩu Tầu, gà Tầu, gạo Tầu, thuốc Tầu, điện Tầu, chăn Tầu, ghẻ Tầu, tư tưởng Tầu, đường lối Tầu… Con bé đó là H. Ta thấy ngươi ăn cắp của ta trắng trợn nên mới phù phép hóa thân ra nó đấy. Để nó ăn cắp lại cái nhà ngươi đã ăn cắp đem trở lại cố quốc của nó. Đáng nhẽ con bé không nên đề là đã chỉ “mượn” của ngươi mà cần ghi rõ rằng: “muợn” của nhà văn GG, người đã “cầm nhầm” của HH (theo đúng tinh thần của Marx đồng hương với ngươi: tước đoạt lại những kẻ đi tước đoạt). Thật đúng là:
 
Tiểu nhân đắc chí nhờ ăn gian
Quân tử cố cùng sinh ăn cướp
 
 
_________________________

[1]Xin xem bàn về chữ “lễ” này tại
http://vannghesongcuulong.org/vietnamese/phongvan_chitiet.asp?PVSKID=90
Và bài “'Lễ' của nước Việt” của Phạm Lưu Vũ tại
http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9539&rb=09

[2]Chữ cái đầu tiên của một từ (tiếng Anh).

[3]Nguồn:
http://www.vietducinfo.com/vietducinfo/show_article.php?id=10021

[4]Nguồn:
http://www.danangpt.vnn.vn/home/news/detail.php?id=1176&a=59&idmax=1176

[5]Đạo văn (tiếng Anh).

[6]Ăn cắp (tiếng Latinh).

[7]Xem: http://www.tiasang.com.vn/news?id=1523

[8]Xem:
http://tienve.org/home/music/viewMusic.do?action=viewArtwork&artworkId=4945

 
 
Đã đăng:
Đời “bỉ vỏ” ta lại về với cỏ / Nhe hàm răng mong vồ vập gì đời / Da xanh xao thiếu máu người, thổi “linh hồn” lên Tiểu thuyết thứ 7, vượt qua “thời thơ ấu” mong 1 ngày về “cửa biển” tìm chi... | Ối giời ơi, nhớ anh y tá ngày nào đầu Kháng chiến. Sau này nhờ thạo chuyên môn anh tự thiến. Từ đó chim anh hoạt động theo nghị quyết. Nghị quyết hừng hực thì anh hừng hực. Nghị quyết lạnh lùng anh lạnh lùng. Nghị quyết lùng bùng anh lùng bùng... | ... Hãy lộn ngược da anh [làm giầy da lộn] / Và ghi lên đó mật khẩu [khí xằng]: / - Không lùi bước! (Cho dù đã hết nước!)...
Bố già Colombia sinh năm Mậu Thìn này có cái đầu của 1 con rồng [tồng ngồng]. Nghĩa là nó [cái đầu] cũng đầy chất hoang dã... | Họ Cao (Gao) sinh năm 1940 (Canh Thìn), người Trung Nguyên, được Nobel Văn chương năm 2000 [đúng năm hạn Canh Thìn, thế mới thấy ông giời rất mẹ mìn], vì...
Đời ba xạo sá chi không kiêu / ngạo. Vốn sinh ta bố láo thành / thần. Dăm ba câu gẫm gạ phỉ / nhân. Đưa tình lang dỡn mặt người / đát cũ... | Một nhân vật không dễ có hai trên đời / Người của nhân dân / Mấy chục năm sống chiến đấu lao động quên mình bên những người anh em cà răng căng tai một đời không nói dối...
Gadji... khi nhuwngx gias trij vawn hoas khoong theer cos ddur suwcs manhj ddeer dduwngs vuwngx trong khi nhuwngx khaaur ddaij phaos laij cos ddur suwcs manhj ddeer lamf chur soos phaanj con nguwowif...
Tuy là một nhóm nhưng họ đông như quân Nguyên Mông. Họ luôn ở trung tâm điểm của sự chú ý nên đã có nhiều bài viết về họ. Ví dụ như Nguyễn Huy Thiệp danh tiếng mà họ cũng coi không đáng mặt Tử Kỳ, cho nên ông đã phải lầm lì ngồi lẩm bẩm "nói chuyện với hoa thủy tiên"... về họ...
Xin các bạn đừng vội nghĩ thi x này tên là Sex. Không đâu, đây là một tác gia cụ văn thể có hình hài hẳn hoi. Y thường đội một cái nón rách te tua vì mưa bão với cái mặt nghênh nghêng, thân hình dặt dẹo co quắp...
Thi x [nhân] này còn được gọi là "bìu", "ngọc hành"... (các từ điển Anh - Mỹ - Úc hay Niu Zí-lần gọi là "scrotum", "penis", "testicles"...); nhưng, một khi đã là Jái thì dù có gọi bằng bất cứ cái tên gì, vẫn tỏa... mùi ["A rose is a rose... would smell as sweet" (Shakespeare). Oh no! It would stink like hell]...
Thi x [nhân] tên thật là "Prostitute the First", lấy initial là P.F cho sành điệu trào lưu thời đại @ và các GSTS [dân gian gọi "gia súc thiến sót", tiếng Anh gọi là Prof. PhD (Professionally Physiological Deficiency)]...
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2013