thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Không có chứng minh thư

 

Chợt từ đâu đấy nắng toả về.

Những bông Cát Đằng xanh mơ hồ.

Ô cửa sổ mở một nửa.

 

— Mấy giờ em phải đến Công ty?

— Em bỏ việc chiều nay.

— Thằng cha ấy còn quấy em nữa không?

— ...

— Ngày mai đi làm chứng minh thư nhé.

— Em lại không thấy cần nữa.

— Có việc lại cuống lên.

— Ba năm nay em chưa sờ đến lần nào.

— Mua vé tàu bằng gì?

— Anh như trên giời rơi xuống.

— Thằng Hải chết rồi.

— (thở dài)

— Lạnh thế này mà vẫn có ruồi.

— Hôm qua mẹ em lại nói đến chuyện của Tú.

— Đứa con ở với ai?

— Ở với mẹ em chứ với ai. Bọn tây ngố làm sao mà trông con nhỏ được.

— Rồi sau đó?

— (lắc đầu, châm một điếu thuốc)

— Tú cũng ở với mẹ em chứ?

— Nó thuê một căn phòng.

— Dạo này cô ấy thế nào?

— Đẹp lên và sexy khủng khiếp.

— Lạ nhỉ.

— Sao lạ?

— Thằng người yêu nó còn ở hay về Đức rồi?

— Vẫn vật vờ ở đây.

— Mai rủ Tú đi ăn cá hồi nhé.

— Anh quan tâm đến em gái em từ bao giờ thế?

— ...

— Mặt anh trông tồi tệ lắm.

— Anh xuống nhà lấy một ly đen.

 

Nằm bất động.

Chiếc giường loang lổ bóng tối của buổi chiều.

Mùi ca phê ngầy ngậy.

Tiếng cánh ruồi bay.

 

— Lạnh thế mà vẫn có ruồi. Sao nó cứ đậu vào mặt em thế nhỉ. Con yêu tinh.

— Nó thích em.

— Em là cá bán ở chợ Hôm à?

— Anh mê những ngón chân em

— Đâu nữa?

— Đây...

— Nhẹ thôi.

— Nhiều lúc em nhớ những ngón tay anh đến chết

— ...

— Nhẹ thôi mà... thế... thế...

— Em có dùng kem dưỡng da không?

— Em dùng dưa chuột tươi

— Chuột nào mà không tươi

— Bậy. Quần bò anh cứng lắm.

 

Chuông điện thoại di động.

 

— Đang ở Thái Nguyên... Chiều thứ Sáu về... Tuỳ ông... bai.

— Cả nước nói dối vì dùng di động.

— Bảo bối để “giải cứu bình nhì” đấy.

— Công Ty anh chia tiền Tết nhiều không?

— Chưa có gì.

— Lĩnh tiền Tết em thích gì anh tặng.

— Chỉ thích thế này thôi.

— Có thích mãi được không?

— Anh có biết Hạnh bị ung thư vú không?

— Thế à?

— Sao bây giờ đàn bà hay bị ung thư vú thế.

— Chắc là...

— Không biết bao giờ em bị ung thư đây?

— Mai mấy giờ anh đón đi làm chứng minh thư?

— Anh không có gì làm ngoài việc ấy à?

— Nhưng em cần phải có nó.

— Không có nó thì em sẽ làm sao?

— Để trình khi Công An hỏi.

— Em không phải là tội phạm.

— Nhưng cũng có gì đó để chứng minh mình.

— Chứng minh cho ai và chứng minh cái gì?

— Tên tuổi, ngày tháng năm sinh.

— Vậy anh có biết tất cả những người có chứng minh thư không?

— Lý sự cùn.

— Đấy là sự thật. Em cũng chẳng biết em là ai thì người khác làm sao biết được. Anh có biết chứng minh thư duy nhất quan trọng của một con người là gì không?

— ...

— Đau em. Nhẹ thôi. Anh uống xong cà phê chưa?

 

Nhạc hiệu điện thoại di động.

Rất lâu.

 

— Em nghe máy đi.

— Em không có nhu cầu phải nghe bất cứ ai ngoài anh lúc này.

— Gọi dai quá. Một kẻ kiên nhẫn hay là một kẻ si tình đây.

— Đọc cho em số máy đang gọi.

— 0912577...

— Thằng điên.

— Ai?

— Nói ra anh cũng chẳng biết.

 

Nhạc hiệu tắt.

Im lặng.

Tin nhắn.

 

— Anh đọc đi.

Anh moi em an toi.

— Anh nhắn lại giúp em.

— Em không làm được hay sao?

— Em nhờ anh mà, anh yêu.

— Đọc.

Đã hết bú tí mẹ rồi à?

— Chua ngoa quá.

— Thằng này phải thế.

— Già chưa.

— 21. Con nhà giàu. Bố làm...

— Hoá ra nó ít tuổi hơn em.

— Bây giờ yêu phụ nữ hơn tuổi là mốt của bọn ranh nhiều tiền.

— Điên.

— Không điên tí nào. Giữ em cho chắc không mất đấy.

— ...

— Sao anh không nói gì?

— Chỉ biết khóc chứ nói gì nữa.

— Hôn em đi.

 

Chuông điện thoại.

 

— Ai đấy? A, tôi đang ở Hải Phòng... Không biết bao giờ về... .. Đi công tác với sếp mà... Ra Đồ Sơn mùa này cho chết cóng à... Khi nào về tôi gọi lại cho. OK.

— Anh cứ suốt ngày nói dối thế à?

— Tuỳ người, tuỳ lúc. Cám ơn Nokia.

— Em thì cứ nói thẳng. Chẳng úp mở làm gì. Mệt thêm.

— Bây giờ mẹ hỏi ở đâu có dám nói thẳng không?

— Sao không?

— Nói thế nào?

— Đang ở với người yêu. Bạn em nó bảo Đồ Sơn tởm lắm.

— Biển đẹp, hải sản tươi sống sao lại tởm.

— Có bọn cave chúng nó ăn tươi nuốt sống bọn đàn ông chứ hải sản cái gì.

— Ăn tươi nuốt sống nhé.

— Ái... nhẹ thôi... nằm sát vào em

— Ấm chưa?

— Rồi... Lại con ruồi. Anh giết nó đi.

 

Nhạc hiệu điện thoại di động.

 

— Có nghe không?

— Không. Cà phê trong miệng anh ngon thế?

— Thật à?

— Thật... Anh ơi...

— Đây.

— Em ghét quần bò.

 

Chuông điện thoại di động.

Cả hai chiếc điện thoại di động thi nhau réo vang.

 

— Bọn nó... điên cả rồi.

— Anh tắt máy nhé.

— Không. Đừng rời em.

— Em là mụ phù thuỷ.

— Người anh nhiều mồ hôi quá.

 

Nắng đang tắt dần ở ô cửa.

Gió vườn xào xạc.

Mưa phùn.

 

— Có đói không?

— Không. Anh?

— Hơi hơi.

— Chút nữa em mời anh ăn bánh đa đỏ. Hết thuốc rồi à?

— Mẹ anh ghét con gái hút thuốc.

— Khi nào làm vợ em sẽ bỏ.

— Sao em lại hút thuốc.

— Ngày ấy em luôn thấy trống rỗng.

— Còn bây giờ?

— Đôi lúc cũng buồn.

— Vì xa anh à?

— Buồn cả lúc nằm bên anh.

— (thở dài).

— Đàn ông đừng thở dài. Nghe ái lắm. Yêu tinh.

— Gì thế? Sao lại hét lên như con điên.

— Con ruồi nó vừa chạm vào mặt em. Lần sau không đến đây nữa. Tởm quá.

— Nó đi rồi.

— Anh không giết nổi một con ruồi cho người yêu à?

— Anh chẳng nhìn thấy nó đâu.

— Hay anh đồng loã với nó?

 

Căn phòng tối hẳn.

 

— Mình về đi.

— (im lặng)

— Tối nay VTC1 có phim Mỹ hay lắm. 11 giờ.

— (im lặng).

— Ngủ à?

— Em chẳng muốn đi đâu. Đúng ra là không biết đi đâu.

— Đi ăn.

— Anh không nghĩ được chuyện gì hay hơn à?

— Không. Thế em?

— Em không xác định được em muốn gì. Em không biết.

— Mai tám giờ anh đến đón nhé.

— Em dậy muộn.

— Đêm nay em làm gì? Không mệt à?

— Vì em không biết em cần làm gì nên em không thể ngủ sớm được.

— Tám rưỡi vậy.

— Anh muốn em đi đâu mà bắt em dậy sớm thế?

— Anh hẹn người quen làm giúp chứng minh thư cho em lúc chín giờ ba mươi.

— Anh nghĩ em vẫn phải cần chứng minh thư à?

— Anh... cũng không biết nữa.

 

Họ mặc quần áo trong bóng tối.

 

— Anh có ngửi thấy mùi gì không?

— Không... không...

— Toàn mùi ruồi. Kinh quá. Đi giày đi anh. Nhanh lên.

 

Họ đi ra cửa.

Cô gái dừng lại.

 

— Em phải cần có chứng minh thư à?

 

Hà Đông, 23 tháng 01 năm 2007

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018