thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Một bài học ngắn về vật lý của mây

 

Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn,
riêng tặng Lữ, một tâm hồn bao dung như mây trời.

 

 

Daniel Hudon sinh ra và lớn lên tại Canada, hiện nay anh đang dạy khoa học tự nhiên tại Boston University, Boston, Massachusetts. Anh yêu thích văn xuôi của Jorge Luis Borges và Italo Calvino. Anh đã công bố hơn hai chục mẩu du ký trên các tạp chí Descant, The New Quarterly, GrainThe Antigonish Review. Gần đây, anh cũng xuất bản những áng văn xuôi trên các tạp chí Cezanne's Carrot, Eclectica, Neon (bản Anh quốc) và Bayou Magazine. Cuối năm 2007 vừa qua, nhà Oval Books ở Anh quốc đã xuất bản cuốn sách mới của anh, The Bluffer's Guide to the Cosmos.

 

_____________

 

 

MỘT BÀI HỌC NGẮN VỀ VẬT LÝ CỦA MÂY

 

Mây vẫn luôn luôn hiện hữu, dù chân tính của nó chưa bao giờ được ai hiểu đúng. Nhờ gió thổi, những đám mây lang thang trên khắp địa cầu. Chúng che khuất mặt trời, quây quần trên những đỉnh non cao và đem mưa. Chúng có kiếp sống mong manh, phù bạc. Người ta chỉ biết chừng ấy.

Đôi khi người ta định nghĩa mây là cuộc hội tụ của những giọt nước nhỏ li ti. Thật ra, mây còn hơn là thế. Chúng là tổng thể hợp nhất của những tâm tình không nguôi của loài người bên dưới. Tất nhiên, những giọt nước mắt góp phần vào tổng thể này. Những giọt nước mắt bốc hơi từ trái tim của mỗi con người cho đến khi chúng tràn ngập bầu không khí bên trên — một đám mây bắt đầu thành hình. Những giọt nước mắt lặng lẽ này không được phân loại thành căm giận, đau đớn, hoan lạc hay đắng cay. Chúng chỉ là những giọt nước mắt bốc hơi, được gió chở lên mây.

Sự bốc hơi làm vơi đi gánh nặng khi trái tim mang quá nhiều nước mắt. Con người nặng trĩu với những giọt nước mắt tích luỹ suốt một cuộc sống đầy những cơ hội bị mất, những lầm lỗi và những niềm tiếc nuối. Trong những khoảnh khắc im lắng, họ nhìn về phương trời xa và nghĩ, "Đáng lẽ tôi..." và "Giá như..." và một giọt nước mắt lặng lẽ ứa ra. Đa số người ta không suy nghĩ như thế và chỉ ứa nước mắt từ vô thức.

Trong mây, những giọt nước mắt ấy hoà lẫn vào nhau làm thành những giọt nước lớn hơn. Chúng đánh mất mọi danh tính. Trong một ý nghĩa nào đó, chúng trở thành một khối chung.

Khi một đám mây bắt đầu thành hình trên một ngôi làng, nó trở nên mạnh mẽ hơn và có thể hấp thụ thêm nhiều giọt nước mắt lặng lẽ. Khi một người cha lo lắng về những đứa con tuổi mới lớn đang lang thang đâu đó trong đêm, nỗi khổ tâm của ông được hấp thụ bởi đám mây. Khi một người đàn bà nghi ngờ lòng thành thật của người yêu, đám mây hấp thụ niềm trăn trở của nàng. Khi một tâm hồn đang cô đơn và khao khát có người tri kỷ, nỗi khao khát ấy được đám mây hấp thụ. Cuối cùng, không còn chở nổi những giọt nước mắt ấy, đám mây vỡ ra. Mưa rơi xuống.

Bởi vì những giọt nước mắt là của chung, cơn mưa bao giờ cũng tươi mát. Không ai còn nhận ra giọt nước mắt nào là của riêng mình.

Những giọt nước mắt tự do rơi để trút bỏ gánh nặng của chúng. Chúng rơi tung toé từ trời xuống đất, tắm mát cho tâm hồn của mọi con người. Khi đám mây trút mưa xuống, cơn gió đẩy nó đi từ nơi này đến nơi khác. Thế rồi, chẳng bao lâu sau đó, hành trình này lại tái diễn từ đầu.

Và như thế, mây ân cần chăm sóc cho tất cả chúng ta.

 

 

--------------------
Dịch từ nguyên tác, "A Short Course on Cloud Physics", của Daniel Hudon, trên tạp chí Neon — A Journal of Brilliant Things, Krishan Coupland (ed.), Issue No.12, pp.24-25.
 

 

 

Một truyện ngắn khác về mây của Daniel Hudon:

Chưa ai chế tạo được một đám mây, vì thế đây là cơ hội để bạn làm nên lịch sử. Ngoài việc đem mưa và cho bóng mát, mây có vô số công dụng chưa từng được khám phá. Bạn sẽ ban cho những tâm hồn giàu tưởng tượng và nhân loại một ân huệ, vì thế chẳng có lý do gì bạn không chế tạo một đám mây... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn] (...)

 

Một truyện ngắn về mưa của Julio Cortázar:

Những hạt nước vỡ  (truyện / tuỳ bút) - Cortáza, Julio
Nhìn kìa, tôi không biết trời mưa sao mà ghê gớm thế. Mưa mãi không dứt, dày đặc và xám xịt ngoài kia, tạt vào bao lơn này những hạt to tướng, chắc nịch, kêu dòn tan và vỡ lốp đốp như những cái tát... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn] (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018