thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
ONLAI... BALÔ [chương 4]

 

 

4.

 

Mấy chục năm nay rồi, năm nào cũng thế. Tết đến. Sương muối mịt mù lạnh tái tê. Đêm co ro trong chăn. Ngủ. Trong mơ... đôi khi lại nghe thấy tiếng hú hoang vu từ rừng thẳm vọng về. Không phải tiếng hú thú rừng. Không phải tiếng hú người. Cũng không phải tiếng hú ma quỷ. Có ma quỷ không?

Hồi còn bé, ta (Zê) được một bà mế người Thổn Mừ nuôi. Bản Nà Cốc lèo tèo hơn chục nóc nhà trốn tít trong rừng thẳm đại ngàn. Suốt ngày bò lê la chơi với mấy đống cứt trâu khô thơm tho dưới gầm nhà sàn. Đêm khuya rúc vào váy bà mế cạnh bếp lửa bập bùng giữa nhà. Tiếng hú tru lên ghê rợn. Mếu. Bà mế Thổn Mừ xuýt xoa. A lúi. Bé Kinh ơi ời. Mế đang ôm con đây mà.

Bao nhiêu năm rồi? Chen chúc giữa chốn đô thành miền xuôi náo nhiệt. Đói rã họng. Thân phận thằng nhà văn chuyên nghiệp kiêm hoạ sĩ nửa mùa hèn mọn không bằng cấp chẳng bao giờ tranh cướp được hợp đồng béo bở (hợp đồng viết kỷ yếu các nhà máy, hợp đồng vẽ tranh cổ động). Thua bạn kém bè. Tiền ơi là tiền. Đồng tiền co cẳng chạy nhanh như thằng ăn cắp. Một cuộc đuổi bắt ngoạn mục. Vắt chân lên cổ mà vẫn chỉ luôn luôn vồ hụt. Tiên sư đồng tiền. Cuối tháng chỉ mới nhìn thấy người sở điện phanh xe đạp ken két trước cửa nhà tống cho cái hoá đơn thu tiền mà đã giật mình nhớn nhác. Con gái ta (Zê) bé Nhí thông minh kì lạ. Bé Nhí học tiếng Anh giỏi lắm chăm lắm. Bé thèm được theo cô chị họ tu nghiệp ba tháng tại trường A pô lô để được các ông thầy Mỹ chính gốc luyện nói luyện nghe nhưng Nhí không dám xin tiền bố vì bé biết ràng... ôi 300 đô la Mỹ học phí bố (Zê) biết moi ra ở cái xó xỉnh nào. Ta (Zê) nhìn vào mắt con. Ta (Zê) ôm chặt con ta vào lòng. Ta (Zê) ngoác miệng cười nhăn nhở nước dãi bắn tung toé nhưng mắt ta (Zê) lại ứa ra nhứng giọt lệ tanh máu.

Đêm đông buốt giá. Tiếng hú rừng hoang vọng về tru lên thảm thiết. Vợ nằm bên trằn trọc. Răng nghiến ken két. Ôi chao là cái bệnh đàn bà nghiến răng trong giấc ngủ. Lạ lùng. Chân cẳng co quắp như bào thai. Mắt nhắm nghiền. Con sâu lại chầm chậm bò. Buồn đến nát người. Khốn nạn thay thân phận thằng nghệ sĩ nửa mùa.

Năm tháng dần trôi. Cuộc đời vẫn nát như tương. Tiến tùng. Túng tiền. Rơi gần xuống tận đáy vực kiết xác lưu manh. Vợ ta (Zê) con nhà trí thức quèn chỉ được bố mẹ dạy dỗ phải thật thà chịu thiệt chứ không được truyền cho mấy cái miếng võ đời trơ trẽn ranh ma nhẫn tâm ăn thịt người. Đểnh đoảng dại nghếch. Khi bị người ăn. Khổ quá. Hết tiền. Chỉ còn biết chui vào sau lưng chồng tu lên khóc. Ấy vậy mà hễ cứ có tiền thế là ta (Zê) lại chỉ lăm le ba lô khăn gói.

Lên đường thôi. Hàng chục năm rồi thực ảo đâu đây bao nhiêu chuyến ba lô bụi ngược rừng. Tại sao lại cứ lên rừng. Không biết. Có một tiếng gọi xa xăm nào đó thôi thúc ta (Zê). Ban ngày thì tiếng gọi đó hú lên nhứng tiếng lặng câm trong tâm trí. Ban đêm thì tiếng gọi đó bật lên thành nhứng tiếng hú điếc tai ai oán thảm thiết trong giấc mộng. Cũng chẳng thể hiểu tại sao lạ như vậy.

Vợ rên rỉ. Tiếc tiền. Xót tiền. Đi đâu. Sao lại cứ rúc lên rừng. Khỉ ho cò gáy. Tôi lạ gì cái máu dâm đãng của cả họ nhà ông. Xéo lên rừng mà ôm gái Thổ.

Bốp. Không phải một cái tát mà chỉ là một cây cọ to tướng bê bết sơn cứng đờ quất vào gối bông. Tiền này con gái nó cho ta. Bây giờ bé Nhí lớn rồi, giỏi giang lắm rồi. Con ta (Zê) cho ta (Zê) tiền.

"Bố đi chơi đi. Bố ba lô ra khỏi nhà đi. Bố chạy lên rừng đi. Tiền này là của con biếu bố. Tiêu như thế nào thì là quyền của bố.”

"Cám ơn con gái rượu con gái bia. Bố đang chán đời lắm đây.”

"Đêm qua nằm vắt tay lên trán lại thấy con sâu chầm chậm bò. Buồn đến nát người. Vợ ơi. Có hiểu ta (Zê) nói gì không. Không hiểu à. Tôi đi chơi rừng.Thăm thằng bạn cũ cụt chim. Bà còn nhớ không. Bác Bàn Kì Páo. Chiến hữu cùng trung đoàn. Đây này. Đang gọi điện mời lên chơi. Số di động đây. Muốn kiểm tra không.”

"Tôi không thèm kiểm tra. Muốn đi đâu thì đi. Già rồi. Có thân thì lo. Đừng có đánh đu với bọn chíp hôi nữa. Mang theo cái khăn quàng cổ của tôi. Sương rừng độc lắm lạnh lắm. Đã không muốn cho thằng Bờm đi cùng để canh bố thì mượn đôi giày A đi đát của nó mà lội rừng.”

Ôi trời ơi.Thằng cu Bờm ư. 18 tuổi. Cao 1 mét 84 xăng ti mét. Nặng 90 cân. Tóc vàng. Da trắng, Đẹp trai hơn cả diễn viên Hàn Quốc. Ghi ta điện như bão giật. Đã bảo không được gọi con là thằng Bờm nữa. Phải gọi con là anh. Anh Bờm. Một tháng đôi lần anh Bờm vẫn đưa bố đi cà phê. Bờm hiền lành. Ít nói. Suốt ngày chỉ nhìn bố tủm tỉm cười. Bờm yêu bố. Thương bố. Bênh bố. Đã nhiều lần toan há mồm toan rủ Bờm cùng ngược rừng vui chơi. Nhưng rồi... hàm cứng đờ. Con ơi tha lỗi cho ta. Cái Thế giới rừng của riêng hồn ta. Sẻ chia ư. Cũng muốn chia sẻ cho con. Muốn. Mà không thể. Nó không thể sẻ chia. Anh Bờm ơi ời. Với con cũng vậy. Mai đây con cũng sẽ có một thế giới bí mật riêng biệt của riêng con. Đâu đây cánh rừng nổi gió. Khúc sông cuộn sóng. Mặt nước hồ mùa Thu trong vắt. Đốm lửa nhảy múa chập chờn trên cao nguyên. Hay có khi chỉ là trang giấy trắng tinh vô tình mắc trên cửa sổ. Chỉ riêng của con. Suốt đời con mơ màng đi tìm nó. Cái thế giới ấy không thể sẻ chia cho bất kì một ai. Nó chỉ của riêng một người. Sẻ chia ư. Nó sẽ biến mất. Nó hoá thành mây trắng vô hình ẩn hiện tan biến trời cao.

Danh tiếng. Áo cơm. Bạc tiền. Tranh tượng. Ghen tị. Mưu hèn. Dối trá. Lưu manh. Ào nát cuộc đời. Xoá đi tất cả.

Tơi tả.

Bốc mùi.

Đôi khi đau đớn chợt nhận ra thân phận y chang một con chó hoang. Chó hoang ơi. Chạy đi đâu. Cuống cuồng. Phát điên phát rồ. Cướp giật danh phận miếng ăn bạc tiền giữa cái chợ người náo loạn. Và tới một ngày nào đó. Phập. Chát. Bụp. Ẳng... ẳng... ẳng.

Chao ôi rừng thẳm đại ngàn. Một mình lang thang. Thèm muốn hít thật nhiều màn sương rừng tháng Giêng Hai lạnh lẽo và tinh khiết đến rùng minh rồi nắm sõng soài ra đất co quắp chân cẳng ôm choàng những búi rễ trám già sần sùi héo khô đang âm thầm rỏ nhựa.

Vĩnh biệt cái chuồng chó chật chội mấy chục năm nay quanh quẩn chui ra chui vào.

 

[còn 19 chương]

 

 

-----------

Đã đăng:

Hôm nay đọc Mác Kẹt. Không thể nhớ nổi. Cái gì buồn buồn với cô gái điếm nhỉ. Chính xác. Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi. Tiểu thuyết in hàng triệu bản. Một con đĩ non 15 tuổi và một ông già hơn 80 tuổi... (...)
 
... Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi chọn bãi đậu trên mảnh sân phập phồng ngay dưới cái lỗ rốn nhỏ xíu sâu hoắm. Bãi đáp tuyệt vời (nhưng hơi láo). Dính líu đến tên tuổi một ông kễnh! Văn học giả dối khôn thế. Đồ ranh ma... (...)
 
... Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi vất lăn lóc trên giường. Em vô tình bỏ quên. Quyển sách thoang thoảng mùi nước hoa rẻ tiền không có thương hiệu trộn lẫn một thứ mùi... một thứ mùi riêng biệt... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018