thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
ONLAI... BALÔ [chương 5]

 

 

5.

 

Đêm ngày mai rồi đêm ngày kia, đúng hẹn, ta (Zê) lên mạng đợi chát.

Chát với cái con tiều.

Em gái sinh viên kiêm gái gọi nghiệp dư cho ăn no thịt thỏ.

Tin em là ngu. Chính xác: đại ngu.

Sáng sớm ngày kia khoá (hai ổ khoá) khoá cánh cổng vào khu nhà vườn.

Đi chơi thôi. Chó hoang chạy ra khỏi chuồng thôi.

5 giờ 25 phút.

Ba lô trên vai phơi phới ra khỏi nhà.

Không ai đưa tiễn.

Ngõ nhỏ vắng tanh. Gió mùa đông hun hút. Sương muối mờ mịt. Đặc quánh. Buốt giá.

“Ê sếp. Đi đâu mà sớm thế?”

“Con tườu. Cho ta ra bến xe ngược rừng. Mau lên.”

“Mời sếp.”

Xe ôm nhe răng cười nịnh. Tinh mơ. Bến xe thị xã đã tấp nập kẻ ngược người xuôi. Một người đàn bà tỉnh quê ngào trộn te tái đâm sầm cả vào gã. Bác ơi tết đến nơi rồi.

Phụ xe dìu tới tận ghế ngồi. Xe nổ máy. Điện thoại di động ca hát inh ỏi trong túi quần..

“E mé mầy.[1] Có lên không đấy?”

“Ta đang ngồi trên xe rồi.”

“Nói phét.”

“Không nói phét đâu. Nghe tiếng xe ca ình ình này. Nghe tiếng người léo nhéo này.”

“Tốt lắm a. Đang nhớ cậu. Ta đã dấm cho cậu con Mán non xinh lắm. Lên nhé. Đừng có lừa ta. Zịt mẹ thằng cậu không lên.”

“Ô thằng cụt chửi bậy.”

Cái thằng zịt mẹ cậu trong điện thoại di động họ tên là Bàn Kì Páo. Người Thổn Mừ. Cùng ngày cùng tháng cùng năm sinh. Chỉ có đẻ khác giờ. Bạn cũ cùng tiểu đoàn tân binh 154 hỗn tạp đánh nhau miên man tại miền biên giới tây Nam trong chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa.

Cũng những chiều mùa Đông giáp tết. Bệnh xá sư đoàn chìm trong sương muối tái tê rừng sâu biên giới cực Nam. Mảnh cối chém giữa đỉnh sọ. Đầu băng sù sụ. Nằm giường bên là thằng Bàn Kì Páo. Cũng mảnh cối chém. Nhưng chém đứt phăng bộ đồ nghề. Cụt chim. Cũng sù sụ băng. Nhưng quấn quanh cái vùng ngày xưa có tổ con chim cu.

Bàn Kì Páo cao 1 mét 76. Vai vuông. Mắt một mí. Da dẻ hồng hào. Đẹp thằng trai Thổn Mừ.

Bác sĩ Thông vỗ vai an ủi thằng Páo.

“Lo gì. Mai này khoa học phát triển tinh vi. Cấy một con chim khác cực to.”

“Zịt mẹ bác sĩ.”

Bác sĩ Thông cười xoà vì đã nhàm tai nghe thương binh chửi.

Đêm mò mẫm lội ngược con suối rừng câu cá trạch trấu. Bác sĩ Thông lắc đầu tiếc rẻ.

“Mảnh cối tiện ngọt quá. Sát bệ. Cỗ pháo của chàng Thổn Mừ còn nguyên xi. Không tí ti dập nát. To bự. Thật là phí của giời.”

“Làm sao?”

“Giá mà ở Liên Xô thì có thể nối được.”

Ôi Liên Xô. Liên Xô xa xăm. Tuyết rơi đầy trời. Liên Xô nối được con cu. Đêm nào ta (thằng Páo) cũng nằm mơ ôm bộ đồ nghề bay vèo sang tận Liên Xô.

Mười bốn năm sau. Một buổi trưa trong sương mờ mịt lạnh buốt rừng Nà Cốc thằng Páo buồn rầu chép miệng thổ lộ với gã như vậy. Tiếc lắm a.

Đáng nhẽ ra thì không bao giờ gã gặp lại thằng bạn cũ cùng tiểu đoàn.

Chuyện cổ tích xa xưa 50 năm đã trôi qua kể rằng: Hồi mới hai tuổi mẹ địu sau lưng trong một ngày lửa cháy đầy trời. Bỏ đất Tràng An chạy loạn ngược mãi lên tới tận bản Nà Cốc heo hút rừng xanh núi đỏ Việt Bắc xa xôi. Đêm 30 tết mẹ thổ ra hàng đống máu vào thúng tro rồi chết. Người trong bản làm phúc bó chiếu chôn ở đâu đó bìa rừng. Được bà mế Thổn Mừ ẵm về nuôi. 30 năm sau. Đêm 30 tết. Đúng giao thừa. Mẹ hiện về buồn rầu. Con ơi. Người ta phá mất nhà của mẹ rồi. Con lên đón mẹ về.

Sáng mồng một mò lên nhà bố. Bố còn mải cãi nhau với người vợ kế. Tôi đuổi cô ra khỏi tâm hồn tôi. Rồi ông xách va li bỏ chạy mất tăm khỏi nhà. Sau tết vài ngày. Lặn lội xe máy Hon đa lên tận bản Nà Cốc heo hút mịt mù sương muối. Phó công an bản xộc lên tận nhà sàn quát: Chứng minh thư nhân dân của mày đâu?

Ôi trời ơi. Nhìn ra thì lại là thằng Bàn Kì Páo.

 

[còn 18 chương]

 

_________________________

[1]"E mé mầy": tiếng Thốn Mừ chửi tục.

 

-----------

Đã đăng:

Hôm nay đọc Mác Kẹt. Không thể nhớ nổi. Cái gì buồn buồn với cô gái điếm nhỉ. Chính xác. Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi. Tiểu thuyết in hàng triệu bản. Một con đĩ non 15 tuổi và một ông già hơn 80 tuổi... (...)
 
... Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi chọn bãi đậu trên mảnh sân phập phồng ngay dưới cái lỗ rốn nhỏ xíu sâu hoắm. Bãi đáp tuyệt vời (nhưng hơi láo). Dính líu đến tên tuổi một ông kễnh! Văn học giả dối khôn thế. Đồ ranh ma... (...)
 
... Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi vất lăn lóc trên giường. Em vô tình bỏ quên. Quyển sách thoang thoảng mùi nước hoa rẻ tiền không có thương hiệu trộn lẫn một thứ mùi... một thứ mùi riêng biệt... (...)
 
... Trong mơ... đôi khi lại nghe thấy tiếng hú hoang vu từ rừng thẳm vọng về. Không phải tiếng hú thú rừng. Không phải tiếng hú người. Cũng không phải tiếng hú ma quỷ. Có ma quỷ không?... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018