thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
ONLAI... BALÔ [chương 14]

 

[chương 1] - [2][3] - [4][5][6]
[7][8][9][10][11][12] - [13]

 

14.

 

Bàn Kì Páo mua về một tấm toan to tướng và gần chục hộp sơn Trung Quốc đủ các màu. Hoạ sĩ vẽ biển hiệu cho ta thật đẹp vào. Hỏi tên bảng hiệu là gì thì thằng bạn Thổn Mừ cười tủm tỉm. Tên là gì nhỉ? Tên là Sướng Hết Ý hoặc là Khoái Hết Ý. Tên nào cũng được. Cho cậu chọn. Nhớ vẽ cho ta một bó hoa hồng thật to thật đẹp. Cậu bán cái thứ hàng gì mà lại đòi vẽ một bó hoa hồng thật to thật đẹp? Định bán hoa a? Thằng Páo ngây mặt lắc đâu rồi lại gật đầu. Bí mật quân sự. Cứ hoa hồng. Hôm khai trương sẽ biết. Nhìn đống bao tải lồng phồng lù lù trong nhà mà chịu không thể đoán được.

Sau khi giải ngũ. Ta thất nghiệp. Vì chẳng có nghề nghiệp gì cả. Mấy thằng bạn cho theo phụ vẽ pa nô áp phích, vẽ tranh cổ động. Cứt trâu hoá bùn. Dần dà trở thành hoạ sĩ từ lúc nào chẳng biết nữa. Vẽ bạt mạng. Rồi cũng triển lãm cá nhân. Rồi cũng hội viên hội mỹ thuật thành phố. Chấm hết.

Đang hùng hục phết sơn thì có tiếng nheo nhéo ngòng ngọng quen thuộc ở dưới nhà.

Cô gái Lô Láy bê giỏ xôi tú hụ đột ngột hiện lên trên đầu cầu thang. Không váy. Không đội khăn đỏ. Quần bò bó chặt mông đít rúm ró. Áo giả da móp mọp. Giày thể thao trắng Trung Quốc nhái theo kiểu hãng giày thể thao A đi đát. Phấn trát trên mặt. Kệch cỡm. Đua đòi nhưng cũng ngộ nghĩnh.

Ta trố mắt. Cô gái Lô Láy cũng trố mắt. Nhưng không phải nhìn ta mà nhìn mấy bông hoa hồng rực rỡ vẽ dở dang trên tấm toan.

"Em chưa về quán a?”

"Về từ sớm rồi. Thay quần áo. Bây giờ lại đến. Ao Páo bảo đến.”

"Ao Páo đâu?”

"Không biết.”

"Đến đây làm gì?”

"Mua xôi cho anh.”

"Cho anh?”

"Vâng. Ao Páo dặn như thế mà.”

Cô gái Lô Láy đơm xôi ra bát rồi chặt thịt gà rất khéo. Không còn cô gái đời iemdơn không yêu ai. Đời anh cô dơn háy yêu iêm cùng. Cũng biến mất rồi cô Lô Láy trần truồng gầy đét co ro quấn trong chiếc khăn tắm Trung Quốc sặc sỡ.

"Ăn xôi với anh”

"Vâng. Cùng ăn mà.”

Cô gái Lô Láy ăn rất khoẻ. Cố lắm ta cũng chỉ ăn hết một bát xôi. Cô gái ăn ba bát xôi. Ta ăn bốn miếng thịt gà. Cô gái ăn hết sạch cả đĩa thịt gà hơn chục miếng. Ăn xong. Cô gái rót nước cho uống rồi ôm gối ra ngồi góc phòng nhoay nhoáy bấm điều khiển bật ti vi xem. Chương trình buổi trưa chiếu phim Hồng Công. Diễn viên trong phim nói tiếng Trung Quốc lảo đảo liến láu. Tới ngồi cạnh cô gái. Nhồi thuốc vào tẩu. Cô Lô Láy nhanh nhảu xoè diêm mồi lửa. Dăm phút sau. Ngoảnh sang thì đã thấy cô gái ngoẹo cổ ngủ ngon lành. Gương mặt non choẹt của một đứa trẻ con trong giấc ngủ.

Hút hết tẩu thuốc rồi cũng nằm dài ra sàn nhà nhắm mắt lại.

Khi tỉnh dậy thì đã hơn hai giờ chiều. Cô gái Lô Láy đã biến mất. Mưa biên giới đang dìu dịu bay ngoài cửa sổ.

Mãi gần chập tối Bàn Kì Páo mới về khoác trên vai hai khẩu súng kíp nòng dài nghêu ngao. Ta vào bản Nà Cốc mượn thằng trưởng bản hai khẩu kíp này để sáng mai cho mày đi săn lợn rừng. Gần tết rồi lợn rừng hay mò ra nương phá ngô. Rồi hai thằng cùng nhau ra ăn phở thịt trâu cách nhà có vài chục bước chân. Đang ăn thằng bạn Thổ cụt chim trợn mắt hỏi:

"Cậu không chịu zịt con bé Lô Láy a?”

"Sao cậu biết?”

"Ta gặp nó ngoài bến xe. Nó bảo cậu không chịu zịt nó nên nó buồn. Nó bỏ về bản Pắc Xế rồi.”

"Ta không hứng.”

"Sao lại không hứng?”

"Ta không biết.”

"Sao lại không biết?”

"Có khi ta già rồi.”

"Bố láo.”

"Thật đấy.”

"Cậu chưa già. Ta biết tại sao rồi.”

"Tại sao?”

Bàn Kì Páo trầm ngâm.

"Đáng nhẽ ta không nên rủ cậu vào bản Nà Cốc ăn lễ cúng noọng Thào Yêng.”

Ta thấy nhói đau ở mạng sườn. Cười ngượng nghịu.

"Không phải ta nhớ noọng Thào Yêng đâu.”

"Nói dối mà.”

"Ta quên chuyện cũ trôi vào cổ tích xa xưa rồi. Quên hẳn rồi.”

"Người sống biết quên. Người chết không biết quên. Cái ma noọng Thào Yêng không biết quên. Cái ma Thào Yêng vẫn nhớ chồng của nó. Nên nó ghen không cho cậu ngủ với con Lô Láy.”

Ta ngồi im lặng nhìn bát phở thịt trâu bốc khói.

Đêm đó cố bôi trát cho xong tấm biển hiệu. Thằng Páo ngồi loay hoay tháo nòng hai khẩu súng kíp rồi đổ bọc đan chì ra sàn tỉ mẩn đếm đi đếm lại từng viên. Nói chuyện bâng quơ về ngày mai vào rừng Nả Hoang bắn lợn rừng đi ăn độc. Mười một giờ hai thằng đi ngủ. Đặt lưng xuống là thằng Páo đã ngáy o o. Trằn trọc mãi. Rồi cũng thiếp đi. Mơ. Giấc mơ lộn xộn quái gở. Lạc trong rừng. Sương muối dầy đặc quấn nghẹt thở. Mùi sương thối hoăng. Thằng bạn Thổn Mừ đang nằm chổng mông vào mặt đánh rắm um ủm liên hồi. Có ai cứ ném sỏi cốc cốc vào sọ ta. Nhói buốt. Một con lợn rừng gầy xác ve lông lá nhọn hoắt, dựng đứng, há mõm đỏ lòm nhe nanh xông thẳng về phía ta. Rồi nghe tiếng hú thê thảm nghẹn ngào từ rừng hoang vọng về.

 

[còn 9 chương]

 

 

-----------

Đã đăng:

Hôm nay đọc Mác Kẹt. Không thể nhớ nổi. Cái gì buồn buồn với cô gái điếm nhỉ. Chính xác. Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi. Tiểu thuyết in hàng triệu bản. Một con đĩ non 15 tuổi và một ông già hơn 80 tuổi... (...)
 
... Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi chọn bãi đậu trên mảnh sân phập phồng ngay dưới cái lỗ rốn nhỏ xíu sâu hoắm. Bãi đáp tuyệt vời (nhưng hơi láo). Dính líu đến tên tuổi một ông kễnh! Văn học giả dối khôn thế. Đồ ranh ma... (...)
 
... Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi vất lăn lóc trên giường. Em vô tình bỏ quên. Quyển sách thoang thoảng mùi nước hoa rẻ tiền không có thương hiệu trộn lẫn một thứ mùi... một thứ mùi riêng biệt... (...)
 
... Trong mơ... đôi khi lại nghe thấy tiếng hú hoang vu từ rừng thẳm vọng về. Không phải tiếng hú thú rừng. Không phải tiếng hú người. Cũng không phải tiếng hú ma quỷ. Có ma quỷ không?... (...)
 
Đêm ngày mai rồi đêm ngày kia, đúng hẹn, ta (Zê) lên mạng đợi chát. Chát với cái con tiều. Em gái sinh viên kiêm gái gọi nghiệp dư cho ăn no thịt thỏ... (...)
 
Gần trưa xe đỗ lại một quán ăn bên đường thiên lý. Cũng loè loẹt cờ đuôi nheo bảng hiệu xanh đỏ tím vàng. Một tấm biển quảng cáo to tướng ngất ngưởng bia chai Con Hổ nhăn nhở ngoác miệng cười... (...)
 
Trong trí nhớ xa xăm vật vờ chuyện cổ tích ấu thơ bản Nà Cốc là vùng rừng núi tâm linh lờ mờ mộng ảo. Hổ già mồm thối hoăng ngang nhiên giữa trưa đập đuôi nằm ngáp dài trên đỉnh dốc. Sông rừng tím ngắt... (...)
 
... Thào Yêng lặn xuống ôm xốc ta rồi nổi lên. Ta chỉ he hé mắt nhìn. Khi hai chân vừa chạm lòng hồ thì vòng hai tay bất ngờ siết chặt lấy vòng bụng của cô gái Thổn Mừ rồi há to mồm đớp ngay lấy cái đầu vú xinh xắn đỏ hồng đang cương lên trong làn nước nóng... (...)
 
... Đêm đó ta thức trắng. Thào Yêng cũng thức trắng. Lửa bếp lập loè soi bóng hai người chập chờn trên vách... (...)
 
... Nhà hàng trương biển hiệu đặc sản núi rừng thịt hươu thịt chồn vênh ngay sườn dốc. Cũng bàn cũng ghế cũng bia cũng rượu cũng quầy bếp lừng lững mù mịt bốc khói chẳng thua kém nơi nào... (...)
 
... Cụt chim rồi mà vẫn cứ thèm zịt. Rất thèm. Lạ thật. Mà lại thèm zịt bậy bạ lung tung mới chết chứ... (...)
 
... Hình như có một dấu hỏi vô hình đang treo lơ lửng trong bóng đêm. Ai hỏi? Hỏi cái gì? Không biết... (...)
 
... Nằm trong hang nhìn xuống phía Đông Nam. Không xa chân dốc. Một bản nhỏ người Xán Chỉ hơn chục nóc nhà suốt ngày ẩn hiện trong sương khói bảng lảng. Xa hơn là một biển mây mù mịt che phủ dãy Trường Sơn. Và xa hơn nữa là biển Đông... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018