thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
ONLAI... BALÔ [chương 16]

 

[chương 1] - [2][3] - [4][5][6] - [7]
[8][9][10][11][12] - [13][14][15]

 

16.

 

Một lần đuổi theo con lợn què chạy tới đây. Con lợn bơi lũn tũn qua suối. Thằng Páo đứng lại chần chừ. Ta nhạc nhiên trố mắt nhìn nó. Thằng bạn Thổn Mừ lè lưỡi. Đành chịu mất con lợn. Tiếc quá. Quay lại thôi. Tại sao? Bên kia có lán hủi người Mẹo Lài mà. Ta sợ người hủi lắm.

Thằng Páo sợ người hủi nhưng ta thì lại không sợ. Bảo thằng bạn Thổ lội suối sang bờ bên kia đi tìm người hủi thì nó chùn lại lắc đầu.

“Ta không nghe lời mày.”

“Vào thăm người hủi hay lắm mà.”

“Không thăm.”

Rủ không đắt. Lội suối sang một mình. Con đường mòn lòng vòng. Trong rừng hoang mà có con đường mòn lòng vòng thế này là có người vẫn thường xuyên qua lại. Cái lán hủi nằm nép vào hang đá. Mái nứa mốc thếch núp dưới cành lá cây lim vàng cổ thụ. Một ông cụ râu tóc bạc trắng. Hai bàn chân quấn giẻ rách. Cởi trần. Ngồi khoanh chân trên tảng đá lim dim gà gật phơi tấm lưng gầy guộc trong nắng rừng mùa đông lạnh lẽo. Chào thật to. Ông cụ mở mắt ra nhìn như nhìn một khúc gỗ rồi lại nhắm mắt. Lại chào thật to. Rồi lại chào lần nữa. Ông cụ từ tốn đứng lên. Không căm ghét, không thân thiện. Thong thả chui vào lán đậy phên cửa lại.

Ta thực sự thấy hứng thú muốn chui vào cái lán hủi nép sát hang đá. Quay lại bờ suối. Thằng bạn Thổn Mừ cụt chim vẫn đang dáo dác ngồi đợi đằng sau bụi cây Mốc Chó rậm rạp. Hai thằng ngồi uống khan hai bát rượu ngô. Thằng Páo lắc đầu. Ôi trời ơi. Ta chưa sang bên đó lần nào. Ta sợ hủi. Nghe người già kể thôi mà. Ông hủi là người Thổn Mừ bản Nà Cốc a? Không phải đâu. Là người Kinh sống ở tận bản tộc người Thẻn Hà Lũng Huối tít trên núi Xà Chiêng. Bị hủi. Dân bản đuổi vào rừng dạt tới Nả Hoang chúng ta. Tại sao là người Kinh mà lại lên sống tít tận bản người Thẻn Hà Lũng Huối? Ta làm sao biết được. Thằng Páo lại lắc đầu. Rủ thằng bạn Thổ cụt chim ở lại trong rừng chơi với ông cụ hủi một hai hôm. Thằng Páo kêu ối một tiếng như bị rết đốt rồi trương mắt nhìn ta.

Tất nhiên là thằng bạn Thổn Mừ cụt chim không ở lại. Nhưng ta thì quyết không chịu về. Cãi nhau ỏm tỏi một hồi. Đành chịu thua cái lý của người Thổn Mừ. Thế là đành hẹn nhau hai hôm nữa thằng Páo sẽ quay lại đón.

Thằng bạn Thổn Mừ cụt chim bỏ lại chai rượu uống dở và hai con sóc vừa bắn được rồi cắm đầu chạy thẳng. Lội qua suối đi một mạch tới trước cái lán nhỏ đóng chặt cửa. Gõ lộc cộc vào vách nứa. Một lúc sau ông cụ hủi chui ra. Hai người đứng nhìn nhau. Ta kính cẩn chào. Ông cụ từ tốn gật đầu mời vào lán. Chui vào. Lán nhỏ. Thấp. Kiên cố. Rất ngăn nắp gọn gàng. Không hôi thối tanh tưởi. Một chồng sách dầy cộm cũ kỹ xếp ngay ngắn ở góc cột. Toàn sách chữ Tây. Thật là ngoạn mục.

Ta xưng danh là hoạ sĩ. Đi săn tình cờ nhìn thấy cái lán lọt thỏm giữa rừng. Muốn vào chơi. Hỏi thăm sức khoẻ bệnh tật. Nhìn thấy đống sách chữ Tây. Muốn nói chuyện với cụ nếu cụ cho phép. Ông cụ hủi cũng xưng danh tên là Giản. Bị bệnh hủi phiêu dạt vào rừng sâu đã gần mười năm nay rồi. Không e ngại thì cứ vào chơi. Ăn cơm. Uống rượu. Ngủ qua đêm trong góc lán kia. Tóm lại muốn làm gì tuỳ thích. Hai người ngồi nói chuyện bên bếp lửa lim dim phun khói. Ta kể chuyện đã nhiều lần sống với đồng bào bị bệnh phong mà người đời vẫn gọi là bệnh hủi hoặc là bệnh cùi. Rồi tình cờ có anh bạn nhà văn rủ ta tham gia một chuyến đi tự nguyện mang thuốc men và gạo vào cứu trợ giúp đỡ những người mắc bệnh phong ở Tây Nguyên. Gần ba tháng trời lang thang phiêu bạt qua mấy trại cùi nghèo đói bị xã hội ruồng bỏ lạc lõng trong rừng thẳm đại ngàn đã khiến ta gần như là một thành viên thực sự trong thế giới người cùi. Sau chuyến đi đó được một tổ chức nhân đạo quốc tế mời sang Mã Lai nghiên cứu dự án thành lập thị trấn người cùi. Nhưng không được đi chỉ vì lý do đơn giản là một nghệ sĩ tự do không phải là người nhà nước vì không làm việc ở cơ quan đoàn thể nào cả. Không được bảo hiểm chính trị. Không được tín nhiệm chính trị. Ông cụ Giản gật gù ngồi nghe. Rồi ông cũng chậm rãi kể ông là người Kinh họ Trần chứ không phải là người Thẻn Hà. Ông là y sĩ. Gia đình tư sản thuộc diện bị cải tạo thành phần. Học xong trường y sĩ là ông được tổ chức nhà trường gọi lên gợi ý tự nguyện viết đơn xung phong lên bản tộc người Thẻn Hà làm việc lâu dài cũng có thể hiểu là suốt đời để phục vụ nhân dân lao động đặng chuộc lại tội lỗi cho ông bà cha mẹ. Tộc Thẻn Hà ở tít trên núi cao. Chỉ còn hơn ngàn người thôi. Nghèo đói. Thật thà. Hồn nhiên như cây cỏ.

“Tôi lấy vợ Thẻn Hà đẻ bốn người con không đứa nào nói được tiếng Kinh. Tôi cũng không hào hứng dạy chúng nó nói cái thứ tiếng của họ nội. Khi bị bệnh hủi tôi bị làng bản đuổi vào rừng. Tôi không oán trách. Tôi hiểu đấy là cái tục lệ của người Thẻn Hà. Dân bản không ghét người hủi. Người hủi phải vào rừng sống chung với ma rừng thôi. Nếu ma rừng không bắt thì sẽ khỏi bệnh trở về với vợ con.”

Hỏi tại sao ông Giản bị bệnh hủi mà sở y tế tỉnh lại không cho ông vào chữa bệnh ở trại phong Quỳnh Lập nổi tiếng. Ông Giản nói là ông ở với người Thẻn Hà lâu quá rồi nên hoá thành người Thẻn Hà rồi. Ông phải vào rừng sống với ma rừng theo phong tục của người Thẻn Hà. Bèn hỏi bao nhiêu năm nay sống thui thủi một mình trong rừng sâu ông có sợ không có buồn không. Ông Giản cười. Không sợ cũng không buồn. Chỉ thấy tĩnh lặng trong tâm không còn ham muốn vương vấn gì cả. Cách đây một năm hai cán bộ y tế của tỉnh có theo con gái út của tôi vào đây cho rất nhiều thuốc tốt và mời tôi về thị xã dưỡng bệnh vì bây giờ có chủ trương là chữa bệnh phong tại nhà vì bệnh hủi đâu có lây. Hay nói chính xác tỉ lệ lây bệnh qua nhiễm trùng máu chỉ là bảy phần nghìn. Vi trùng Hát San chui ra ngoài chỉ sống được có hai mươi bốn giờ đồng hồ. Ngạc nhiên hỏi tại sao ông Giản lại từ chối một cơ hội may mắn được quay trở về sống chung với cộng đồng. Ông Giản lắc đầu. Tôi cũng không hiểu tại sao. Gặng hỏi thêm mấy lần thì ông Giản ngửa cổ nhìn ngọn khói bay vu vơ. Tôi sống thế này quen rồi mà. Già rồi. Sắp thành ma rừng rồi.

Có tin hay không.

Ngồi nói chuyện đến trưa thì cô con gái út của ông Giản gùi gạo vào. Cô bé lai pha trộn hai dòng máu Kinh và Thẻn Hà. Mắt xếch ngược. Tóc xoăn. Da nâu. Cổ chân to tướng. Mặt tròn. Mông cong tếu. Không biết đến nửa tiếng Kinh nhưng cứ luôn mồm líu la líu lô vui vẻ hồn nhiên với ông khách của bố. Ăn cơm xong. Ông Giản nói. Con gái tôi muốn rủ cậu ra chơi hội nhảy lửa ở bản Nài Thút của người Thẻn Hà Mẹo Lài. Ta hỏi. Có xa không. Không xa đâu. Đi đến tối thì tới nơi thôi. Bao giờ về. Hết đêm tan hội thì về. Thế là gật đầu luôn không đắn đo.

Ta lội rừng cũng đã gớm. Nhưng cô gái Thẻn Hà lội rừng gớm hơn nhiều. Lội phăng phăng. Hình như là cây rừng bảo nhau rẽ lối nhường bước cô gái. Đuổi theo mệt phờ. Cô gái cười nói luôn mồm mặc dù ta chẳng hiểu gì cả. Đi một mạch sâm sẩm tối thì tới bản Nài Thút. Sườn núi dốc ngược. Hơn chục nóc nhà thấp lè tè chơi trò trốn tìm lấp ló trong cỏ tranh cao ngút đầu người. Cô gái dắt tay ta chui vào ngôi nhà mái cỏ tranh. Trong nhà lố nhố đám người ngồi quây quần trong ánh sáng chập chờn của đèn nhựa cây phun phì phì. Không ai nhìn. Không ai hỏi. Dường như không phải là người xa lạ. Tay cô gái vẫn nắm chặt tay ta. Trố mắt nhìn. Mâm cơm cúng bày giữa nhà. Con gà sống đã vặt trụi lông. Luộc chín. Ghếch mỏ. Quắp chân cẳng. Bát cơm đầy tú hụ. Chai rượu men lá đục ngầu. Đám người ngả nghiêng lắc lư theo điệu hát của ông thầy cúng mũ áo lùng phùng đang ê a gọi hồn ông bà tổ tiên người Thẻn Hà về với con cháu. Cô gái út con ông Giản cũng ngả nghiêng lắc lư. Ta cũng ngả nghiêng lắc lư. Ông thầy cúng tung đồng xu xin quẻ âm dương. Rồi ông nhảy cẫng lên. Ông bà tổ tiên đã nhận lời về ngồi ăn thịt gà ăn xôi rồi. Ông bà tổ tiên ưng thuận vui chơi nhảy lửa với con cháu rồi. Đám người đứng lên chân trần xô nhau chạy ùa ra khỏi nhà. Cô gái cũng lôi tay ta chạy ra khỏi nhà. Một đống lửa thật to đốt cháy đùng đùng giữa sân. Ông thầy cúng cứ thế chân trần nhảy vọt vào giữa đống lửa rồi nhanh như cắt lại nhảy vọt ra. Đám người reo ồ lên. Và cũng lần lượt theo nhau chân trần nhảy vọt vào giữa đống lửa rồi lại nhảy vọt ra. Tàn lửa bay tung toé hoa đăng lẫn tiếng reo cười hả hê. Có bàn tay ai thụi vào lưng rất mạnh. Cô con út ông Giản hú lên thất thanh. Thế là ta nghiến răng nhảy vọt vào giữa đống lửa. Thanh củi cháy rần rật vọt lên cao. Tàn lửa bắn vào mặt nóng giãy. Tóc cháy xèo xèo khét lẹt. Nhưng đi giày. Chân không bị bỏng. Lại nhảy vọt ra khỏi đống lửa và ngã huỵch vào vòng tay của một cô gái Thẻn Hà lạ hoắc.

Đêm đó nhảy lửa bao nhiêu lần. Không đếm xuể. Ai xui nhảy lửa như người Thẻn Hà. Ngọn lửa. Tiếng hò reo vang động rừng đêm của bà con bản Nà Xút. Hay là con ma rừng. Không biết. Lên đồng. Mọi người nhảy vọt vào đống lửa cháy đùng đùng thì ta cũng nhảy vọt vào đống lửa cháy đùng đùng. Mọi người hét rống lên thì ta cũng hét rống lên. Mọi người nốc rượu ồng ộc thì ta cũng nốc rượu ồng ộc. Ngã vào vòng tay của bao nhiêu cô gái Thẻn Hà cũng không nhớ.

Trời sáng bạch. Đống lửa tắt rụi. Bà con bản Nà Xút xô nhau chạy tán loạn. Ta bám theo váy theo cô gái con út ông Giản vọt vào rừng. Mặt mũi quần áo ta nhem nhuốc tro than. Chạy như bị ma đuổi. Rồi nằm vật ra bên bờ suối chảy róc rách. Ngủ như chết. Lửa cháy đùng đùng trong giấc ngủ. Rồi bỗng nhiên thấy mông đít lạnh buốt. Choàng tỉnh. Cởi truồng. Cô gái Thẻn Hà vú thỗn thện đang quỳ xuống úp mặt vào háng của ta (Zê) mút chùn chụt. Ối trời ơi. Tại sao cô gái Pà Thẻn mù chữ hoang dại như cây cỏ chốn núi rừng hoang vu lại thành thạo cái trò làm tình ở chốn thành thị văn minh tinh quái này. Ai xui. Vô thức tập thể tối đen ông bà tổ tiên xui. Bản năng nguyên thuỷ mù mờ sinh tồn đưa dắt. Hay là con ma rừng vẽ đường chỉ lối. Con nõn dựng đứng như cây trò chỉ. Mắt trợn ngược. Rú lên cong lưng phóng tinh vòn vọt lên trời. Cô gái Thẻn Hà ngẩng mặt lấm láp đen sì tro than lên trời. Nhoẻn cười. Răng trắng loá. Sói cái hiện hình...

 

[còn 7 chương]

 

 

-----------

Đã đăng:

Hôm nay đọc Mác Kẹt. Không thể nhớ nổi. Cái gì buồn buồn với cô gái điếm nhỉ. Chính xác. Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi. Tiểu thuyết in hàng triệu bản. Một con đĩ non 15 tuổi và một ông già hơn 80 tuổi... (...)
 
... Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi chọn bãi đậu trên mảnh sân phập phồng ngay dưới cái lỗ rốn nhỏ xíu sâu hoắm. Bãi đáp tuyệt vời (nhưng hơi láo). Dính líu đến tên tuổi một ông kễnh! Văn học giả dối khôn thế. Đồ ranh ma... (...)
 
... Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi vất lăn lóc trên giường. Em vô tình bỏ quên. Quyển sách thoang thoảng mùi nước hoa rẻ tiền không có thương hiệu trộn lẫn một thứ mùi... một thứ mùi riêng biệt... (...)
 
... Trong mơ... đôi khi lại nghe thấy tiếng hú hoang vu từ rừng thẳm vọng về. Không phải tiếng hú thú rừng. Không phải tiếng hú người. Cũng không phải tiếng hú ma quỷ. Có ma quỷ không?... (...)
 
Đêm ngày mai rồi đêm ngày kia, đúng hẹn, ta (Zê) lên mạng đợi chát. Chát với cái con tiều. Em gái sinh viên kiêm gái gọi nghiệp dư cho ăn no thịt thỏ... (...)
 
Gần trưa xe đỗ lại một quán ăn bên đường thiên lý. Cũng loè loẹt cờ đuôi nheo bảng hiệu xanh đỏ tím vàng. Một tấm biển quảng cáo to tướng ngất ngưởng bia chai Con Hổ nhăn nhở ngoác miệng cười... (...)
 
Trong trí nhớ xa xăm vật vờ chuyện cổ tích ấu thơ bản Nà Cốc là vùng rừng núi tâm linh lờ mờ mộng ảo. Hổ già mồm thối hoăng ngang nhiên giữa trưa đập đuôi nằm ngáp dài trên đỉnh dốc. Sông rừng tím ngắt... (...)
 
... Thào Yêng lặn xuống ôm xốc ta rồi nổi lên. Ta chỉ he hé mắt nhìn. Khi hai chân vừa chạm lòng hồ thì vòng hai tay bất ngờ siết chặt lấy vòng bụng của cô gái Thổn Mừ rồi há to mồm đớp ngay lấy cái đầu vú xinh xắn đỏ hồng đang cương lên trong làn nước nóng... (...)
 
... Đêm đó ta thức trắng. Thào Yêng cũng thức trắng. Lửa bếp lập loè soi bóng hai người chập chờn trên vách... (...)
 
... Nhà hàng trương biển hiệu đặc sản núi rừng thịt hươu thịt chồn vênh ngay sườn dốc. Cũng bàn cũng ghế cũng bia cũng rượu cũng quầy bếp lừng lững mù mịt bốc khói chẳng thua kém nơi nào... (...)
 
... Cụt chim rồi mà vẫn cứ thèm zịt. Rất thèm. Lạ thật. Mà lại thèm zịt bậy bạ lung tung mới chết chứ... (...)
 
... Hình như có một dấu hỏi vô hình đang treo lơ lửng trong bóng đêm. Ai hỏi? Hỏi cái gì? Không biết... (...)
 
... Nằm trong hang nhìn xuống phía Đông Nam. Không xa chân dốc. Một bản nhỏ người Xán Chỉ hơn chục nóc nhà suốt ngày ẩn hiện trong sương khói bảng lảng. Xa hơn là một biển mây mù mịt che phủ dãy Trường Sơn. Và xa hơn nữa là biển Đông... (...)
 
... Có ai cứ ném sỏi cốc cốc vào sọ ta. Nhói buốt. Một con lợn rừng gầy xác ve lông lá nhọn hoắt, dựng đứng, há mõm đỏ lòm nhe nanh xông thẳng về phía ta. Rồi nghe tiếng hú thê thảm nghẹn ngào từ rừng hoang vọng về... (...)
 
... Sợ cái gì? Không biết. Chỉ biết là sợ thôi. Nỗi sợ vô hình. Bao nhiêu năm nay nó thường trực từng phút từng ngày tháng này qua tháng khác năm này qua năm khác đeo bám nhằng nhẵng sát sạt từng bước chân khi đứng khi ngồi khi uống khi ăn và cả trong những giấc ngủ mộng mị mê sảng. Nỗi sợ như con bạch tuộc ghê gớm nhớt nhát nhầy nhụa chui vào sọ lặng lẽ vươn vòi hút dần óc... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018