thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
ONLAI... BALÔ [chương 18]

 

[chương 1] - [2][3] - [4][5][6] - [7] - [8] - [9]
[10][11][12] - [13][14][15][16][17]

 

18.

 

Xe chạy tới chân đèo Con Kuông bỏ lại đằng sau thị trấn Nả Hoang mới hơn chục cây số là đã ngủ gà ngủ gật.

Chuyến xe đồng rừng về xuôi những ngày cận tết chật ních người và hàng. Hàng hoá còn buộc ngồn ngộn chất ngất trên mui xe. Trời lạnh. Gió rừng thổi ù ù. Cửa xe đóng kín mít. Trong xe hừng hực hơi người trộn lẫn mùi ngai ngái cay cay. Cái thứ mùi rất đặc biệt không biết gọi là mùi gì, chỉ có ở những miền đồng rừng. Nó sẽ nhạt dần và biến mất hẳn khi xe bắt đầu lăn bánh xuống đồng bằng.

Gà gật. Chập chờn. Thức ngủ. Không mơ hoảng. Không mộng du. Tiếng ô tô ầm ì. Tiếng thở phò của ông già ngồi bên cạnh. Thỉnh thoảng ta lại giật bắn mình choàng tỉnh vì nhìn thấy tấm lưng to bè cánh phản của thằng bạn Thổn Mừ cụt chim đang trôi lừ đừ trong màn sương rừng lùng bùng nồng nặc mùi củ nâu. Hàng ngàn con sâu đang ngọ nguậy. Không phải hàng ngàn con sâu. Hàng ngàn con bòi con cặc nhựa xanh lẹt đang ngọ nguậy bò quanh tấm bảng hiệu vàng choé kẻ hàng chữ Sướng Hết Ý... Giờ này thằng Bàn Kỳ Páo đang làm gì? Nằm ôm một em ca ve gầy nhẳng chìm lút trong tấm chăn bông Trung Quốc ấm áp? Hay là đang ngồi chồm hỗm giữa nhà ngắm nghía đếm đi đếm lại hàng nghìn hàng vạn con cặc nhựa đủ mọi kích kỡ kiểu dáng? Ô hô đời ơi là đời. Có thế nào thì cũng phải cám ơn những sản phẩm kì diệu của cái ngành công nghệ tình dục đổi mới này. Nó không chỉ làm các bà các chị nhỡ nhàng muộn màng goá chồng khóc rưng rức vì cảm động mà nó còn mang lại lẽ công bằng cho những thằng lính có số phận đen đủi tức cười như thằng Bàn Kì Páo.

Có ai đập vào vai. Choàng tỉnh. Xe đỗ trước một quán cơm đồng rừng ven đường. Hành khách đang lục tục xuống.

Nhìn ra ngoài. Dãy phố huyện lèo tèo vài mái nhà ngói đen sì cổ xưa. Dẫy phố không tên.

“Xuống đái ỉa ăn cơm ông bác ơi.”

Không buồn đái. Không buồn ỉa. Không đói. Không vào quán cơm ăn cơm như mọi người. Ngồi uống nước chè chén trong quán nước nhỏ đối diện bên kia đường. Móc tẩu nhồi thuốc hút. Có hai cô gái váy chàm chít khăn đỏ gù lưng cõng gùi to tướng đi vào. Một cô trố mắt nhìn.

“A lúi. Chú ơi.”

Lông mày nét ngang.

Tình cờ quá. Vi Bằng Tươi. Buông tẩu. Cô gái cười hi hi nhi nha nhí nhoáy như trẻ con được quà.

“Chú về xuôi a.”

“Phải rồi.”

“Hôm nọ em xuống xe. Chú ngủ say quá nên không chào giã biệt chú.”

“Ai đi cùng cậu đây?

“Đố chú biết.”

“Làm sao biết được.”

“Bạn em hay lắm nhé.”

Vi Bằng Tươi kéo cô gái lại gần trịnh trọng giới thiệu.

“Bạn em tên là Kim Chan Sun.”

“Người Hàn Quốc a?”

“Vâng.”

“Chào em.”

Cười xã giao. Nhìn. Kim Chan Sun mảnh mai trong bộ váy áo chàm. Lông mày cong. Mắt một mí. Thông minh. Bướng bỉnh. Vi Bằng Tươi cười hi hi huyên thuyên giới thiệu.

“Chú đây là một hoạ sĩ rất nổi tiếng.”

Cô gái Hàn quốc a lên ngạc nhiên đầy vẻ tôn kính. Người nước ngoài thường cả tin như vậy đấy. Và cô chào lại gã bằng một thứ tiếng Việt lơ lớ bị vặt trụi tất các dấu.

“Vinh hanh quen biet chu.”

“Không dám.”

“Me cua em cung la hoa si.”

“Hay lắm.”

Chỉ biết nói như vậy. Rồi hỏi Vi Bằng Tươi:

“Em đi đâu mà gùi hàng qua đây?”

“Lên bản Phì Thống.”

“Bản Phì Thống ở đâu?”

“Ở trên đỉnh núi đằng sau lưng chú.”

“Bản Phì Thống của người Xì Oắn ư?”

“Không phải.”

“Của người Lô Thống?”

“Cũng không phải.”

“Của người Mẹo Lài?”

“Bản Phì Thống của người Tha Lẳng.”

“Lên bản người Tha Lẳng làm gì?”

“Làm việc hay lắm.”

“Việc gì mà hay lắm?”

Vi Bằng Tươi cười. Lắc đầu bí ẩn. Cô gái Hàn Quốc cũng cười theo. Càng tăng thêm vẻ bí ẩn. Gọi ba chai bia Con Hổ. Toan lấy cốc thì Vi Bằng Tươi gạt đi. Không cần cốc. Ba người cầm ba chai bia cụng khẽ rồi tu. Uống hai ngụm chưa hết một phần năm chai. Vi Bằng Tươi uống hết nửa chai. Cô gái Hàn Quốc ngửa cổ tu chầm chậm và khi đặt chai bia xuống thì chỉ còn cái vỏ chai rỗng lùi xùi dính chút bọt. Ngạc nhiên chưa. Gọi thêm bia thì Vi Bằng Tươi xua tay.

“Thôi mà.”

“Uống nữa có làm sao.”

“Tốn tiền của chú a.”

“Mấy khi có chuyện gặp nhau tình cờ như thế này. Uống nữa. Chú có tiền mà.”

Búng ngón tay sành điệu. Chủ quán chỉ đợi có thế. Sáu chai bia được bê tới. Móc ví đặt lên bàn. Sáu tờ năm trăm ngàn xanh lè mới tinh. Bằng đúng số tiền cô gái nhỏ người Mán Pắc Xế đã lấy trộm. Lại ngạc nhiên chưa. Nhiều quá. Ôi chao là thằng bạn Thổn Mừ cụt chim Bàn Kì Páo. Chẳng mấy chốc sáu chai bia cũng đã được uống hết. Hai cậu ăn thêm cái gì nhé. Thân mật hỏi. Các cậu không thích ăn đâu. Uống thêm một vài chai nữa có được không. Cô gái Xì Oắn Vi Bằng Tươi cười hi hi hỏi lại như vậy. Thì uống. Thoải mái đi mà. Còn bao nhiêu tiền cơ mà. Chủ quán đâu. Mang một két bia ra đây. Uống hết. Chủ quán nhảy cẫng lên cười tít mắt. Ta khuyến mại một đĩa lạc đây này. Ăn lạc đi. Uống thêm thật nhiều bia nữa đi. Uống hết cả két bia đi. Cho ta cùng ngồi uống bia với. Cho ta góp thêm lạc nữa. Một rổ đầy lạc luộc a. Cho ta vui với. Mấy hôm nay ế hàng ngồi ỉu xìu buồn cái chân cái tay lắm.

Két bia được khuân ra. Uống tiếp. Vẫn kiểu tu chai không cốc. Uống bia như uống nước. Một két bia hết veo. Lại một két nữa được khuân ra. Vi Bằng Tươi ngửa mặt không cười hi hi nữa mà cười ha ha. Cô gái Hàn Quốc cũng ngửa cổ cười. Vẫn nụ cười mơ màng. Nụ cười không dành cho ai. Nụ cười bí ẩn

Trong quán ăn bên kia đường hành khách đã xong bữa cơm đang lục tục đùn nhau leo lên xe. Phụ xe hét oang oang. Lên xe. Lên xe thôi. Lại bật nắp thêm một chai bia cho gã. Uống. Nghe thấy tiếng gọi lên xe. Nhưng tảng lờ như không nghe thấy. Chủ quán cũng nghe thấy nhưng chỉ ngồi im thít nhìn gã. Cô gái Hàn Quốc uống như người điếc. Còn Vi Bằng Tươi thì cười ré lên.

“Không về xuôi nữa?”

“Không về.”

“Uống hết két bia này.”

“Thêm mười két nữa. Uống cho hết ba triệu mới thôi.”

“Ô kê hoạ sĩ.”

“Chủ quán. Khuân hết bia ra đây.”

“Có ngay.”

“Đi chơi.”

“Chơi.”

“Đi đâu?”

“Đi chơi là đi chơi. Hết. Xong phim.”

“Uống.”

Bên kia đường xe đã nổ máy rình rình. Phụ xe nhảy chồm vào quán.

“Bố ơi. Định mọc rễ ở đây à?

“Ta uống.”

“Mời bố lên xe. Đến giờ xe chạy rồi.”

Khoát tay

“Ta xuống ở đây rồi.”

“Ơ hay.”

“Biến.”

“Biến.”

“Biến.”

Gầm lên. Vi Bằng Tươi gầm lên. Chủ quán cũng gầm lên. Nhưng cô gái Hàn Quốc thì không gầm lên. Bởi vì cô đang lim dim mắt nhìn ra ngoài trời. Phụ xe hí lên rồi quay đầu chạy biến. Còi xe tu tu. Và chiếc xe rừ rừ lăn bánh bò khỏi dãy phố huyện xiêu vẹo lèo tèo vài mái ngói đen sì. Dãy phố không tên.

 

[còn 5 chương]

 

 

-----------

Đã đăng:

Hôm nay đọc Mác Kẹt. Không thể nhớ nổi. Cái gì buồn buồn với cô gái điếm nhỉ. Chính xác. Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi. Tiểu thuyết in hàng triệu bản. Một con đĩ non 15 tuổi và một ông già hơn 80 tuổi... (...)
 
... Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi chọn bãi đậu trên mảnh sân phập phồng ngay dưới cái lỗ rốn nhỏ xíu sâu hoắm. Bãi đáp tuyệt vời (nhưng hơi láo). Dính líu đến tên tuổi một ông kễnh! Văn học giả dối khôn thế. Đồ ranh ma... (...)
 
... Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi vất lăn lóc trên giường. Em vô tình bỏ quên. Quyển sách thoang thoảng mùi nước hoa rẻ tiền không có thương hiệu trộn lẫn một thứ mùi... một thứ mùi riêng biệt... (...)
 
... Trong mơ... đôi khi lại nghe thấy tiếng hú hoang vu từ rừng thẳm vọng về. Không phải tiếng hú thú rừng. Không phải tiếng hú người. Cũng không phải tiếng hú ma quỷ. Có ma quỷ không?... (...)
 
Đêm ngày mai rồi đêm ngày kia, đúng hẹn, ta (Zê) lên mạng đợi chát. Chát với cái con tiều. Em gái sinh viên kiêm gái gọi nghiệp dư cho ăn no thịt thỏ... (...)
 
Gần trưa xe đỗ lại một quán ăn bên đường thiên lý. Cũng loè loẹt cờ đuôi nheo bảng hiệu xanh đỏ tím vàng. Một tấm biển quảng cáo to tướng ngất ngưởng bia chai Con Hổ nhăn nhở ngoác miệng cười... (...)
 
Trong trí nhớ xa xăm vật vờ chuyện cổ tích ấu thơ bản Nà Cốc là vùng rừng núi tâm linh lờ mờ mộng ảo. Hổ già mồm thối hoăng ngang nhiên giữa trưa đập đuôi nằm ngáp dài trên đỉnh dốc. Sông rừng tím ngắt... (...)
 
... Thào Yêng lặn xuống ôm xốc ta rồi nổi lên. Ta chỉ he hé mắt nhìn. Khi hai chân vừa chạm lòng hồ thì vòng hai tay bất ngờ siết chặt lấy vòng bụng của cô gái Thổn Mừ rồi há to mồm đớp ngay lấy cái đầu vú xinh xắn đỏ hồng đang cương lên trong làn nước nóng... (...)
 
... Đêm đó ta thức trắng. Thào Yêng cũng thức trắng. Lửa bếp lập loè soi bóng hai người chập chờn trên vách... (...)
 
... Nhà hàng trương biển hiệu đặc sản núi rừng thịt hươu thịt chồn vênh ngay sườn dốc. Cũng bàn cũng ghế cũng bia cũng rượu cũng quầy bếp lừng lững mù mịt bốc khói chẳng thua kém nơi nào... (...)
 
... Cụt chim rồi mà vẫn cứ thèm zịt. Rất thèm. Lạ thật. Mà lại thèm zịt bậy bạ lung tung mới chết chứ... (...)
 
... Hình như có một dấu hỏi vô hình đang treo lơ lửng trong bóng đêm. Ai hỏi? Hỏi cái gì? Không biết... (...)
 
... Nằm trong hang nhìn xuống phía Đông Nam. Không xa chân dốc. Một bản nhỏ người Xán Chỉ hơn chục nóc nhà suốt ngày ẩn hiện trong sương khói bảng lảng. Xa hơn là một biển mây mù mịt che phủ dãy Trường Sơn. Và xa hơn nữa là biển Đông... (...)
 
... Có ai cứ ném sỏi cốc cốc vào sọ ta. Nhói buốt. Một con lợn rừng gầy xác ve lông lá nhọn hoắt, dựng đứng, há mõm đỏ lòm nhe nanh xông thẳng về phía ta. Rồi nghe tiếng hú thê thảm nghẹn ngào từ rừng hoang vọng về... (...)
 
... Sợ cái gì? Không biết. Chỉ biết là sợ thôi. Nỗi sợ vô hình. Bao nhiêu năm nay nó thường trực từng phút từng ngày tháng này qua tháng khác năm này qua năm khác đeo bám nhằng nhẵng sát sạt từng bước chân khi đứng khi ngồi khi uống khi ăn và cả trong những giấc ngủ mộng mị mê sảng. Nỗi sợ như con bạch tuộc ghê gớm nhớt nhát nhầy nhụa chui vào sọ lặng lẽ vươn vòi hút dần óc... (...)
 
... Lên đồng. Mọi người nhảy vọt vào đống lửa cháy đùng đùng thì ta cũng nhảy vọt vào đống lửa cháy đùng đùng. Mọi người hét rống lên thì ta cũng hét rống lên. Mọi người nốc rượu ồng ộc thì ta cũng nốc rượu ồng ộc... (...)
 
... Ta (Zê) nằm thẳng cẳng trên sàn. Đỉnh đầu giật nhói nhói. E mé mày cái vết thương giữa đỉnh sọ. Có cơn điên bê bết bùn bẩn nhầy nhụa đang ngọ nguậy đâu đó trong căn phòng mờ tối săn lùng ta... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018