thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
BÓNG GÃY CỦA THẦN TÍCH [kỳ 13] — phần III: Gặp lại

 

 

Lê Thị Thấm Vân, nhà văn / nhà thơ, đang sống và làm việc tại Hoa Kỳ, đã xuất bản một tập truyện ngắn, một tập tiểu luận, một tập thơ, và bốn cuốn tiểu thuyết.
 
BÓNG GÃY CỦA THẦN TÍCH là cuốn tiểu thuyết thứ tư của Lê Thị Thấm Vân, do nhà xuất bản Anh Thư ấn hành năm 2005.
 
Dưới đây là ấn bản điện tử (có bổ khuyết) được phổ biến lần đầu tiên trên Tiền Vệ (tháng 6/2008).

 

__________

 

 

BÓNG GÃY CỦA THẦN TÍCH

 

Đã đăng: [kỳ 1][kỳ 2][kỳ 3][kỳ 4][kỳ 5] - [kỳ 6]

 

phần ba

 

 

gặp lại

 

m & Bí Vàng không biểu dương lực lượng, không ra toà lập hôn thú theo luật định, nhưng cả hai ăn ở trong nhau. m có khả năng làm tỉ tế bào Bí Vàng ngân rung. Khi cần, tóc Bí Vàng vươn dài siết chặt, bó rọ thân thể cả hai thành một. Đừng lo con người giống nhau, hoặc sợ đồng tính là đầu mối làm tiệt giống nòi, phản luật tiến hoá nhân loại. Thế thì những người đi tu, làm cha, sơ, ni cô, sư... là phản sinh tồn? Ai cũng biết Albert Einstein là thiên tài, nhưng đâu phải phụ nữ nào cũng muốn lấy. Đàn bà đẹp ngon, quyến rũ như Angelina Jolie, đâu phải đàn ông nào cũng muốn cưới làm vợ. Đồng tính là đi ngược lại chuẩn mực của xã hội hàng ngàn năm. Đồng tính là sản phẩm chui lén, giấu giếm, bên rìa nhưng luôn hiện hữu và tồn tại trong lịch sử văn minh nhân loại. “Bí Vàng không khắc phục bản thân mình chứ?” “Không, không bao giờ.” “Chính trị, xã hội, kinh tế, văn hoá, ý thức chống lại phụ quyền... Bí Vàng đối đầu tất cả?” “Sống theo nhân tính, bản năng sinh tồn, ý muốn của mình.” “Nếu Bí Vàng... bình thường thì có yêu m không?” “Bí Vàng bình thường và m cũng bình thường.” “Bí Vàng là đồng tính nữ?” “Yes, I am.” “Có bao giờ thử… đụ đàn ông chưa?” “Chưa, chưa bao giờ.” “Làm sao Bí Vàng biết chắc nếu chưa thử?” “Bí Vàng chưa bao giờ thử theo đạo lang băm, bọn phát xít, fascist, nhóm KKK, quân khủng bố... nhưng biết chắc là không hề muốn, không hề ưa, và cũng chẳng bao giờ muốn thử.” m ngồi giữa, mặc áo vải hàng thô, màu nhạt. Chân mang đôi dép quai mỏng, nhẹ, thích hợp với khí hậu nhiệt đới, miệng chúm chím cười, ánh mắt tinh nghịch, đưa tay gõ gõ trên đùi Bí Vàng, nói, “Khoái lạc vị khoái lạc, sống là thế! Mục tiêu sống là mưu cầu hạnh phúc. Cứ cho là thế, thì đã sao, hả Bí Xanh?” Những sợi lông măng trên cánh tay trần Bí Vàng đồng tình mềm rũ.

Món lẩu đang chuẩn bị. "Cả thảy đều sống nhăn, tươi rói. Sống, tươi y như bốn đứa đang ngồi đụng đầu gối nhau đây," N nói, những ngón chân giãn duỗi trong dép nhựa nội địa. Da N xanh tái ánh trăng, tương phản da m, rực đỏ như tia mặt trời đứng ngọ. Lông mày N giống hai con sâu róm nằm vắt ngang trên mắt, là điểm nổi bật trên mặt. Hai con sâu róm hành động nằm/ngồi/đứng/đi theo mệnh lệnh suy nghĩ trong đầu. Nhíu là bất mãn, thẳng băng là hài lòng. Hài lòng và bất mãn đánh vật không ngưng nghỉ. N nói, Bí Xanh có màu da bóng đêm, trong bóng đêm anh đánh mất phương hướng. Rồi N ví Bí Xanh với con sông thần bí... "Này, đừng nhầm lẫn em với những phụ nữ anh từng quen biết nhé. Trong bóng tối, chẳng phải tất cả những con mèo đều một màu đen xám. Stop thói quen sống, suy nghĩ đó đi," Bí Xanh nói. Mặt N dại đi trong tích tắc, nhưng vội cố trấn tĩnh. N kể bên Pháp anh có hai tủ kiếng, một chưng kiếng mát, một chưng đồng hồ. m phản bác, "nghe như hai bộ sưu tập thời gian - không gian." Rau sống, cá sống, hành sống, ớt sống, thịt sống... và bốn kẻ lai giống cùng sống tại một nơi chốn mà những giấc mộng dâm đãng thừa lòng ưu đãi. Cùng chia sẻ không gian bên lề xã hội, trong bóng đêm lịch sử, cùng khởi nguồn từ quá khứ mịt mù. Tuôn phả hơi thở ánh sáng, thứ ánh sáng chấp chới giữa lụi tàn và bùng vỡ. Hít mùi môi và uống những ngụm nước miếng chua ngọt của nhau, rồi cùng ngó bóng nắng bất định di chuyển vội vã trên vách tường, trên làn da. Thực dân Pháp già có N. Ðế quốc Mỹ trẻ có Bí Xanh. Châu Phi - Châu Á - nô lệ - chiến tranh có Bí Vàng. "Sao lại gán ghép cho Bí Vàng lắm căn phần thế?" m cực lực phản đối. m thuộc về quá khứ Trung Quốc vĩ đại, xưa và nay luôn chực chờ há họng nuốt trộng cái xứ sở có hình thể chữ S bụng óc muôn đời tóp teo. Ngày trước, Tàu Pháp Mỹ Nga viện trợ thức ăn súng đạn gậy gộc... “Ta dạy cho bọn mi biết thế nào là nỗi sợ hãi.” Toàn bộ giây thần kinh nhục nhã, xấu hổ, đớn hèn của toàn dân Việt bị thiêu sống. Ngày nay, technology, methodology, scholarship xâm nhập ào ạt, làm người dân nơi đây sắp bị chôn sống, sắp ngửi mùi chết chóc của số phận dân tộc. Tại sao mảnh đất này luôn là nạn nhân của sự ngu si của chính mình, và lòng tham lam của kẻ khác? Mùi dầu cù-là m bôi trên bụng sáng sớm nay giờ bốc ra cùng mùi lẩu. "Kinh nguyệt đang hành, chỉ dầu cù-là mới trị diệt được," m nói. "Ghiền mùi thì đúng hơn," N chưa tha. Nước lèo sôi sùng sục, m bỏ vào hai thìa mắm cá sặc. Có mắm vào, lẩu biến thành tả pí lù tức khắc. Tim Bí Xanh đập theo điệu kèn đám ma đang diễn ra ngoài ngõ. Những con mực, hàu, tôm, sò, hến tuổi non như những đứa bé đang nô đùa ngoài sân. Giữa kẽ sơ hở c ?những tràng kẻng . 1... 2... 3... Cả thảy xếp đều trên đĩa. Những đứa bé đang sống mà như đã được tẩm liệm. Nồi nước lèo bốc mùi đáy huyệt hoang. Bầy muỗi vo ve với đôi mắt van xin chẳng biết lí do đã làm gì nên tội. Tiếng chép lưỡi con thạch sùng già nua đang hấp hối, vọng lên tận chùm sao bắc đẩu lấp lánh trong màu trời ngả dần về chiều. Luồng nắng mùa khô nhập vào luồng khói nồi lẩu sùng sục sôi. Cả hai thắt chặt, cuốn vào không gian im ắng, nhập vào mạch máu cuồng lưu vọng động trong cơ thể bốn kẻ lai tạp, đùi gác lên nhau, thở hơi thở của nhau, tay mò trong nhau, mà lát nữa đây, những cái đầu sẽ ngả vào nhau, khi nồi lẩu sắc cạn và những chai bia rỗng ruột. Giai điệu (…) lặp đi lặp lại trong đầu Bí Xanh, làm Bí Xanh buồn bã, nhưng dễ chịu. Những kẻ đang ngồi cười đùa quanh đây sẽ già đi, yếu đi, và chết đi. Con mèo mập và người đàn ông gầy vẫn còn nằm ngủ say trước cửa. “Con mèo ú ụ quá? Ông cho nó ăn gì vậy?” Bí Vàng hỏi. “Tôi cho nó ăn thịt những con mèo khác,” người đàn ông trả lời. Không gian hừng hực như bị thôi miên. Cả bốn đang sống trong thế giới này, không muốn nghĩ đến muôn vàn thế giới khác. Trút xoá mọi dị tật. Không nuông chiều thương tích. Lẩu mắm hằm bà lằng, hổ lốn, tạp nhạp, xà bần, thập cẩm, tả pí lù. Tươi hay sống cũng đều chết ngắc trong vòng 2 giây. Thế giới này là manh mún của nhiều thế giới khác? Đuôi tôm, râu mực chổng ngược vênh váo, thách thức. Chẳng có gì quan trọng và chẳng có ai bao trùm. Bí Xanh vân vê đuôi tóc Bí Vàng, trấn an. Mùi dầu cù là bắt đầu xông vào mũi con mèo ú ụ đang nằm phưỡn bụng trước cửa.

Cả bốn đồng ý rằng con người nên bớt mang thêm sinh linh vào cõi trần gian này. Những kẻ chọn lựa vô sinh ở thời đại này là "do a favor" cho nhân loại, là thực hiện một trong vài biện pháp tháo gỡ nạn nhân mãn. Ðêm đêm, mùi tử khí từ nhà phá thai thổi xông qua nhà cô nhi. Những đứa bé sống-chết thở hơi thở của nhau, gọi tên nhau, rồi cùng không thể lý giải được tại sao chúng có mặt hay vắng mặt. Chúng trò chuyện cùng thiên thần lẫn ma quỷ. Tử thi những đứa bé muốn được ra với đời đánh đấm với tử thi những đứa bé muốn được huỷ diệt. Sanh ra đứa con là tạo thêm nghiệp, chưa chắc đã tốt; ai đó, do lòng độ lượng hay ích kỉ, từng lên tiếng. Kẻ kiếm tiền mang về nuôi nấng bọn trẻ con, là N. Kẻ chăm sóc miếng cơm giấc ngủ cho bọn trẻ con, là m. Kẻ đổ vào đầu bọn trẻ con 24 chữ cái cùng dãy số 1 đến 99, là Bí Vàng. Kẻ hoàn toàn vô tích sự nhất hành tinh lúc này là Bí Xanh. Mùi ổi thơm lừng, trứng cá mọc chi chít như sao hôm, giàn bí quanh năm hoa lá tươi nở. Bao người ngất ngây vì mùi ổi, đỏ mắt vì trứng cá, choáng váng trước sức sống mãnh liệt của giàn bí.

Bầu trời phản chiếu màu lá chuối trên đỉnh cây bông gòn yên ắng. Bình yên đòi hỏi sức mạnh nhận thức, chân thật, can đảm. Còn sợ hãi, hãy trực diện phân tích. Tại sao ta nuông chiều thái độ sợ hãi? Tại sao ta sợ khi đang ở lầu cao? Tại sao ta sợ khi thấy mũi dao sắc nhọn? Với cái gậy, người chăn bò dùng để lùa bò ra đồng, chứ không phải bạ ai phang nấy. Bà cụ trên 80, cách đây 15 phút, phải hạ mình xưng cháu với m chỉ để bán vài chén chè đậu ván. Nơi đây giờ là thế, dẫu mùi vị chiến tranh đã bị thời gian nghiền nát. Ðâu là hạnh phúc, đâu là bất hạnh? Câu hỏi đong đưa như cái võng có N đang say ngủ trên đó. Giữa cố định và bất định. Những đứa bé trong nhà cô nhi này rồi sẽ lớn, sẽ bịnh, sẽ già, sẽ chết. Ôi! Những sinh linh không tiểu sử. Một ngày nào đó, khi đã lớn khôn, chúng tự tra vấn và chẳng biết đời sống có ý nghĩa gì khi chiến tranh, bệnh hoạn, thiên tai cứ mãi ụp xuống hành hạ con người. Rồi căng thẳng, phải cố vượt qua gánh nặng của cuộc sống thường nhật; cuối cùng chỉ để đi tới buồn bã, chia lìa. Là chết, là hết, là xong, là chấm dứt. Tình yêu cũng không ngoại lệ, nếu không chửi rủa, gây hấn, thù địch, bỏ nhau, thì cũng mòn mỏi vì thói quen cũ rích, nhàm chán, sống cho qua ngày đoạn tháng. Mùa cưới và mùa chết, âm thanh đều sầu thảm. Những đứa bé sống 24/24 trong nhà cô nhi này, tổng số là 20 và không bao giờ quá 23. Con số m đưa ra chắc nịch, không suy suyển, không để lệch ra ngoài khả năng cáng đáng. Cứ một đứa ra đi, thì một đứa trẻ hoang khác điền vào chỗ trống. 25 cái giường và 5 cái võng. Hai cái bàn dài, vừa dùng để học vừa dùng để ăn. Hai kệ cao, vừa chứa sách vừa chứa đồ chơi. Cái vườn rộng tráng xi măng ở sân trước, cái xích đu cầu tuột đặt ở vườn sau. N & m & Bí Xanh bị khuất phục bởi sự đằm thắm, trầm lắng nơi Bí Vàng. N đỡ bỗ bã, m nhẹ tay, còn Bí Xanh thỉnh thoảng giọng bị lạc khi đối diện với những đứa trẻ ấy. Ở Bí Vàng có mãnh lực kì lạ, khống chế được những đứa trẻ bất trị. Bí Vàng vẫn ấp ủ dự định năm tới nới nhà thêm gian để nhận thêm ba bà lão mù-điếc-câm và bốn cô gái điếm giải nghệ từ Cam Bốt. N & m nói: "Vậy thì phải nhận thêm ba đứa chích choác ma tuý cho đồng đều." Bí Vàng lắc đầu, biết chắc không thể kham nổi thành phần này. Một đứa bé đang lên rôm sảy, khóc lóc vật vã vì ngứa rát. Bí Vàng vội đi ra vườn hái bông bí giã nhuyễn trộn mật ong, chà xát khắp thân thể đứa bé. Vừa chà xát vừa ầu ơ. Nửa giờ sau rôm sảy biến lặn. Bí Xanh ngồi nhìn Bí Vàng đi tới đi lui chăm sóc lũ trẻ, chợt nghĩ đến Adrienne Rich. Chỉ khác là Adrienne Rich viết sách về nữ quyền, đồng tính nữ, chống chiến tranh Việt Nam, và làm nhiều tập thơ, mang những bài thơ nóng bỏng đi đọc khắp nơi. Adrienne Rich chưa hề ăn canh chua đầu cá lóc nấu dọc mùng, không bận áo bà ba màu tía tô. Giọng nói, cách thức thể hiện của Bí Vàng luôn chậm rãi, hợp lý, dư khả năng thuyết phục, dù là với cây cỏ, súc vật huống chi với Bí Xanh & m & N cùng lũ trẻ bị cha mẹ ruồng bỏ.

 

[còn tiếp nhiều kỳ]

 

 

Đã đăng:

... Võ Thị Gái bận quần lãnh đen, áo màu hoa bí nụ, bước dần vào lòng đại dương, nơi nước đang tuôn vào vĩnh cửu. Mùi đất để lại sau lưng, tay thõng với những móng hồng non. Nước bắt đầu ngập ngón chân, rồi trọn bàn chân, rồi qua cổ chân. Nước biển len dần vào cửa mình, bụng, lỗ rốn, ngực, rồi cổ rồi cằm rồi miệng rồi mũi và rồi là mái tóc đen loà xoà, vết tích cuối cùng... (...)
 
... Bí Xanh khóc cùng bè với bọn dế nhủi tinh nghịch, với mụ ộp oạp già hơn trăm tuổi. Bí Xanh ngó vòm trời, từng chùm sao thi nhau phóng dao tua tủa, quên cả thở. Bí Xanh nghe tiếng ngáy, hắt xì, ngáp, và nấc cụt của bầy côn trùng hấp hối. Con cún ghẻ từ đâu xuất hiện mơn trớn dỗ dành Bí Xanh: ngủ đi ngủ đi ngủ đi mày nhé... Cây ổi đồng trinh say mê khiêu vũ một mình trong bóng đêm, quanh chỗ Bí Xanh nằm, toả mùi thơm dị kì... (...)
 
... “Thức ăn ai cho?” Bí Xanh hỏi. “Mỹ.” Bọn trẻ đồng thanh trả lời. “Tiếng nói ai cho?” “Tây.” “Học hỏi từ ai?” “Tàu.” “Sức mạnh dựa vào ai?” “Nga.” “Muốn bắt chước ai?” “Nhật.” “Dân tộc nào đã bị ta diệt?” “Chiêm Thành.” “Thế ta là ai?” Bọn trẻ con ngơ ngác nhìn nhau, rồi phá ra cười nắc nẻ... (...)
 
... Trong người Bí Xanh phát ra tiếng sóng. Lẫn trong tiếng sóng giọng người đàn bà: “Con hãy yêu thương con người. Con người sống với nhau. Chỉ con người mới cứu giúp được con người.” Đêm hôm đó toàn thân Bí Xanh chìm trong bể nước ấm áp, thơm mùi dễ chịu... (...)
 
Ngày cuối tháng tư năm bảy lăm, Bí Xanh gọi (nó) là thứ bệnh dịch, với khả năng truyền nhiễm cực nhanh. Người người di chuyển như thần chướng thổi lùa nửa số dân trong xóm loã thể đi lui. Dịch Đi Lui... (...)
 
... Bí Xanh đi theo bước chân thúc bách của (bóng) mình. Bước chân chẳng thể dừng để nghĩ ngợi ở những ngã ba ngã tư cuộc đời. Bỗng nghe tiếng nổ chát chúa, kế tiếp là tràng cười giễu cợt. Bí Xanh ôm đầu. Ngất. Ngất là xong, là hết, là phủi sạch... (...)
 
... Bí Vàng thấy màu đỏ rợp trời Nam. Màu đỏ là men say của những ai cương quyết đạt chiến thắng bằng mọi giá. Mà ai chiến thắng ai? ... (...)
 
... Cậu nói giải phóng được dân tộc là đã đi được nửa bước. Nửa bước còn lại sẽ giải phóng luôn nhân loại. Thế-Giới-Đại-Đồng. Đoàn Kết & Quyết Thắng. Khi cậu lặp lại lời Bác, Bí Vàng nghe tiếng ộp oạp rống to bất thường của ễnh ương mẹ đang kiếm tìm ễnh ương con thất lạc trong đêm... (...)
 
... Bí Vàng khám phá bài học đầu tiên và duy nhất sau ngày giải phóng là cười. Cười vào mọi thứ, mọi vật, mọi vấn đề, là xong... (...)
 
... Bí Xanh bước ra khỏi taxi, hơi máy lạnh thổi mát bắp đùi vụt tan biến. Bangkok đang ngả về chiều. Dép trái bị trật, viên sỏi len kẹt giữa kẽ ngón, Bí Xanh khom người nhặt, khi ngước lên, mắt đập vào bảng quảng cáo du lịch Việt Nam, giá đang hạ, đi liền trong ngày, thủ tục đơn giản, bảo đảm... (...)
 
... Bí Xanh & Bí Vàng ngồi tết tóc cho nhau. Những sợi tóc xoắn vòng êm ả trong lòng bàn tay. Không như cọng bí quăn tít, hăng nồng, gãy vụn chìm sâu trong kí ức. Bé gái gánh trên vai nửa nô lệ, nửa chiến tranh... (...)
 
... Ảo/thực chỉ là cái bấm con chuột. Bí Xanh chợt nghĩ, nếu Việt Nam là nước giàu mạnh nhất nhì thế giới, thì biết đâu cả thế giới giờ đây đang chơi trò đánh khăng, bắn vụ, thẩy lon... thay vì tenis, golf, football... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018