thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Bên bờ ao | Lên đồi
 
 

Bên bờ ao

 
Những cái ao
trong khoảng không đào bới
mùa đi qua rách nát
người đi qua thương tình
 
Nước không còn là nước
trong mắt ta nước là kẻ thù của phù du sinh thuỷ
chẳng biết mình ráng phải tự nhiên
ngày đêm âm ỉ
con tôm con tép chết ngạt
con chép không kịp hoá rồng
 
Bè rau muống lụi tàn khi ta mong ngọn vươn ra non mập
những cánh bèo xơ xác thương nỗi nhớ ao sâu
con chuồn chuồn bay qua không quẹt đuôi vào mùa sinh sản
con bói cá mắt mờ chẳng lao xuống như một mũi tên
những lá cây nhớ nỗi buồn rơi lã chã
 
Giọt nước trong ao đau đớn
nước thâm vù chẳng phải đòn roi
chóng mặt ù tai ngâm ủ năm này qua năm khác
con cá điếc tạp ăn huênh hoang ngoi mình lên ngáp
thoả mãn nằm chờ dưới lớp bùn dơ
trận mưa đi qua mắt choàng xa lạ
 
Bờ vây hãm nước biết chảy đi đâu
và nước ở đâu chảy đến
cứ ngồn ngột
vắng tiếng ếch kêu
vắng đường ốc đeo
vắng bóng cây theo
bên bờ ao
chiều hôm sực mùi nắng nhác
 
 
 

Lên đồi

 
Ta lên đồi
dưới chân
màu đỏ đất ba zan
và màu đỏ nham thạch ngàn năm
quá vãng níu bước
gió ở đâu về bão táp
 
ơ, quả đồi
và những bước chân
những ngọn gió và đất và bụi
cái nắng cháy làm ta mặt sầm tối
cứ lăn trôi trong vô cảm vô cùng
 
ai lên đồi quét những chiếc lá vàng
chiếc lá vàng bay về miền cổ tích
chiếc lá vàng bay theo gió biền biệt
biền biệt không thấy mùa thu
 
ta đứng trên đồi ta đứng chỏng chơ
gió bào mòn cuốn đi sự trụ vững và sức nặng
ta thấy quả đồi ta thấy ta cay đắng
cay đắng quay cuồng bốc đất bỏ đi
xoá cả một gam màu không thương tíếc
xoá cả bóng ta trong cái nắng tồi tàn
 
thiếu bóng dáng màu xanh
nắng đắp lên ngâm ủ
và quả đồi và quả đá
dưới chân ta va đập
trên đầu ta ù vù
 
những quả đồi lăn trong bể mù mờ im ắng
lăn trong cái đầu chật hẹp nhỏ nhoi
lăn vào nhát cuốc loá lên vệt lửa
chai lì
và mưa và gió
 
ta bước lên đồi bước thêm bước nữa
thấy những cọng cỏ khô, gốc gác hoang tàn
ta bước lên đồi đầu ta có lửa
tắt nguội dần khi bước nữa vào hoang
ngày và đêm nổ đom đóm
xung quanh ta là cả mùa vàng
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018