thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
A & Z

 

Gã A, từ thuở bé, khi biết mình tàng hình, thì cảm thấy tủi thân. Gã ước ao được hiện nguyên hình, như thằng ca sĩ Z chẳng hạn, suốt ngày được người ta đưa đón, hâm mộ, cổ vũ, vây kín...

Gã Z, sau thời gian đạt được ước mơ, thì cảm thấy nhàm chán. Tất cả như một vở kịch, mặc dù gã đã hát hết bài rồi. Nhưng điều gã tức nhất là phải làm nô lệ cho những người chung quanh, gã phải đóng những cung cách, những thái độ, những cử chỉ hoàn toàn không phải của gã... Ước mơ sâu thẳm trong gã là biến đi, để có được một cuộc sống yên thân.

Nhưng than ôi, cách ấy, gã A đã vô tình lấy mất rồi.

 

14/06/2009

 

 

--------------

Những truyện cực ngắn của Tâm đã đăng trên Tiền Vệ:

 (truyện / tuỳ bút) 
... Tôi sống những ngày còn lại bên nó, và chỉ mình nó thôi, tôi vốn là người chung tình. Mà này, tôi quên kể, nó có một cái tên rất là đặc biệt... (...)
 
Tôi là một người rất mến mộ ông, say sưa và thậm chí đam mê nữa. Hôm nay tôi muốn thú nhận với ông một điều là đôi lúc tôi cũng bắt chước làm thơ. Thế nhưng, vì luộm thuộm hay vô ý (không hề cố ý) tôi đã chép lại những dòng thơ, những kiểu thơ hay những âm điệu thơ của người khác... (...)
 
Tôi là một người thích khám phá, khám phá những cái mới, và những cái cũ (không phải những cái được khám phá đều là mới). Tôi ước ao tìm ra những địa cầu mới, hay một thế giới mới. Tôi tìm tòi, tìm tòi, tìm tòi... Rồi tôi thất bại, thất bại, rồi tiếp tục thất bại... (...)
 
Tôi yêu một cô gái. Nàng có một vẻ đẹp lộng lẫy, tao nhã và sang trọng. Nàng chung thuỷ. Nàng lịch sự và ăn nói nhỏ nhẹ; nàng hiền và thuỳ mị. Nàng đảm đang và siêng năng. Nàng yêu tôi vô cùng. Chỉ có một điều làm tôi đau khổ... (...)
 
Nó bẩn thỉu và đê tiện quá, nó nghĩ rằng những trò đểu cáng của nó tao không biết hả, lầm to, tao đâu có phải là thằng ngu, ăn của tao rồi đâm sau lưng tao hả, đừng hòng, còn lâu mới có chuyện đó... (...)
 
... Cuối cùng, tôi nghiệm ra một điều, tôi chỉ có nó, và nó là niềm hạnh phúc duy nhất của đời tôi... (...)
 
Tôi thích lão. Đừng hỏi tại sao tôi thích lão. Tôi cũng đã nhiều lần hỏi chính mình câu hỏi ấy. “Tại sao?” Nhưng hoàn toàn chẳng có câu trả lời... (...)
 
Đêm qua, tôi gặp một cơn ác mộng. Tôi thấy em. Tôi thấy em trừng mắt nhìn tôi. Khuôn mặt tái mét, lạnh lùng, ngó tôi đầy khinh bỉ... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018