thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Mình ta ta mình
 
Những hòn bi lăng xăng trên những mảng màu loang lổ xám tối
 
Năm tháng đặc quánh lời nguyền rủa phủ kín con đường lát kín thây người
 
Bước chân lạo xạo lời kinh sám hối buồn tẻ vọng về đâu đó trên cây thập tự toòng teng một thời mông muội
 
Những vết cào thù hận quán tính nhào quết phân bua viêm tấy lớp da non chưa lần bình yên
 
Tít đỉnh cao quyền lực leng keng ly tách chạm nhau hể hả mười sáu chữ vàng hảo hảo vọng âm làng chài bốc mùi sợ hãi kình ngư hung ác
 
 
Hắn bảo: Mồm ông thối hoắc
 
Ừ! Mồm ai chả thối
 
Tôi muốn ném một cái gì đó vào biển cả; một cái lưỡi hay trái tim nhưng sờ quanh chẳng thấy
 
Hình như chúng nó từ lâu giang hồ vào cõi xa xăm
 
Hắn bảo: Thời nay dân nhậu thích xơi nội tạng
 
Ừ! Xơi tôi đi. Một bộ óc thỏ thẻ
 
 
Thà bị xơi còn hơn thối rữa ở xó xỉnh uế tạp nào đó
 
Có tiếng thạch sùng chắc lưỡi vu vơ
 
Một con kiến riện ngoan cố ngoạm miếng da người trên bước đường hành hương tìm chút Thượng Đế đi lạc nhiều ngàn năm mù mịt đường về
 
Gã tử tù đếm từng hạt cát trên bức tường ẩm mốc miệng lẩm bẩm lời kinh cầu xa lạ chờ mặt trời gọi hồn đi về cõi vĩnh hằng
 
Đêm gập ghềnh chui qua những ổ gà tâm thức, những cuồng ngôn từ đáy truỵ lạc vọng đến rên rỉ từng lóng xương dần hoá thạch thỉnh thoảng rú lên tung toé triết lý mù mờ
 
Người phụ nữ hoá thân muôn ngàn hình ảnh ngày kia ủ rũ tụt váy xiêm y hình hài buồn bã nhỏ giọt nước mắt thấm đẫm bụi thời gian lởm chởm sần sùi da thịt
 
Tôi cố níu cặp mắt quầng thâm trôi tụt vào giấc ngủ héo úa rã rời từng đường gân thớ thịt
 
Ngoài kia con chim sâu nhảy nhót tìm kiếm chút sinh tồn trên cội mai già gầy guộc phơi nỗi buồn mưa nắng cất tiếng hót chào những giọt vàng lấp lánh
 
Đã lâu, rất lâu tôi không gặp bầy chữ nghĩa từ các khu an dưỡng xôn xao chạy theo kết những tràng hoa đủ màu sắc vây quanh nụ cười ma mị của em
 
Sống là nhào lộn giữa riêng tư và đồng bóng, nỗi niềm và lập danh, mình ta, ta mình lú lẫn, em có bao giờ một lần rỗng tuếch trống không
 
Ôi cái riêng tư ngàn năm bị cái ta to tướng đè bẹp dí trong những ngõ ngách vô số nhân danh
 
Mãi mãi và mãi mãi, mình ta ta mình vẫn trôi lạc loài trong thế giới mênh mông của cái ta kiêu ngạo
 
Đà Nẵng 21–9-2009
 
 
——————-
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018