thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Mận vườn ngoài

 

Trần Thị Mận, tên nghe giản dị, nữ tính, và rất Việt Nam. Nhưng qua đến Mỹ thì trái ngược. Mận trở thành Man – người đàn ông. Gặp nhau, vui vẻ thì chào, “Hey, man!” kèm nụ cười. Còn không, thì, “Come on, man!” Nếu giọng kéo dài, người nghe thoáng chút dịu dàng, che chở. Còn nói nhanh, người nghe liên tưởng đến hai nhóc tì đang hùng dũng xăn tay áo, sẵn sàng lâm vào cuộc chiến.

Trần Thị Mân, tên con bạn tôi quen từ năm cuối trung học. Những lần gặp tôi, tình cờ hay chủ ý, thì y như rằng, đời nàng đang vào ngõ bí. Còn tôi, là bờ đê được nàng dựng lên để ngăn dòng nước ào ào tuôn chảy. Bờ đê nhìn từ xa rất ư kiên cố, như thành trì chống cộng, nhưng đến gần, đưa tay sờ, nó là tảng đất sét.

Mận, vai ngang và mỏng, đi với cổ toàn xương. Nhiều lần nhìn Mận ngồi rung vai khóc, tôi đếm đủ và thuộc nằm lòng. Trên khuôn mặt Mận, từ nước da đến mắt mũi miệng, ba điểm chính đều nhàn nhạt, không gây ấn tượng người đối diện, ngoại trừ cặp lông mày rất đặc biệt, rậm rạp, đen thui, giao nhau ở giữa bằng một vòng xoăn tít, càng ra phía thái dương càng có khuynh hướng đi lên. Nhìn như hai thanh kiếm đẹp nằm gác ngang.

Lần đầu tôi gặp Mận là buổi trưa. Tôi vừa xong lớp toán, đồng lúc Mận từ thư viện bước ra. Hôm đó là short day, Mận đi trước tôi vài bước, dáng đi nửa lúc thúc nửa lủi thủi, vai đeo backpack trĩu nặng sách. Áo choàng lạnh màu xanh đậm phủ kín người. Mận bước một bước tôi bước một bước. Mận bước hai bước tôi bước hai bước. Ngọn gió cuối đông thổi những sợi tóc đen dài bay bay. Nhìn Mận từ phía sau, bỗng dưng không hiểu sao tôi đoán cô gái này là đồng hương. Nghĩ thế, tôi cố sức bước nhanh, khi qua được mặt, tôi quay phắt người nhìn thẳng vào mặt Mận, cái nhìn vừa thoả tính tò mò vừa sỗ sàng. Mận thoáng nhìn lại tôi, nhưng liền né tránh, có cái gì ái ngại lơ ngơ trong tia mắt đó.

 

~ ~ ~ ~ ~

 

Khoảng một tháng sau ngày “coi” cho được mặt Mận, vào một buổi chiều, sau giờ tan học, hai đứa ngồi trên băng ghế đá trước cổng trường, Mận kể tôi nghe lý do đi Mỹ. Trước khi kể, Mận khóc rất lâu và cứ ấp úng không biết bắt đầu vào đề thế nào. Mặc dầu nàng tự ý muốn tâm sự. Bao giấy Kleenex Mận sử dụng chùi nước mắt đã gần hết, vậy mà vẫn khóc. Tôi bực mình, hết kiên nhẫn, hỏi một câu rất lạnh:

“Vượt biên, bị rape hả?”

Thay vì ngưng ngang tiếng khóc, tay chùi nước mắt, tay chùi nước mũi, đứng bật dậy như lò xo, chỉ thẳng mặt tôi nói thứ hồ đồ. Nhưng không, Mận nói nhỏ, rất nhỏ:

“Không, không phải như vậy đâu Ellen ạ.”

“Vậy thì sao?”

Tối hôm trước, tôi đọc bài báo ký giả Mỹ viết nhiều chi tiết hãi hùng về những người đàn bà, con gái Việt bị hải tặc hãm hiếp trên đường vượt biên, giờ vẫn còn bị ám ảnh. Hai chân tôi khoanh tròn trên ghế, tay bứt mấy cọng lá thông non vò nát. Tôi không nhìn Mận: “Thôi, không nói thì thôi, việc gì phải khóc.”

Tiếng khóc Mận dịu dần rồi im hẳn. Hai tay chà xát cái backpack màu đỏ kê trên đùi.

“Ellen, để mình nói...”

Và Mận bắt đầu nói.

“Ellen biết anh chàng mỗi chiều đến đón mình đi học về không?”

“Biết.” Tôi trả lời. “Anh chàng nhỏ con, răng vầu, mắt ti hí, da xanh như tàu lá chuối, đeo kiếng cận choáng hết nửa mặt, áo quanh năm bỏ ngoài quần, phải không?”

“Ừ, ừ, anh Tánh đó. Ảnh hơn mình năm tuổi. Ảnh là người đưa mình sang đây, bị ảnh là tài công nên chủ ghe cho được bốn chỗ. Ba má ảnh hai chỗ, hai chỗ còn lại là của ảnh và mình. Suốt mấy ngày lênh đênh trên biền, mình cứ loay hoay gắng làm sao duỗi thẳng được hai cái chân. Người lớn trẻ con nằm ngồi la liệt như cá mòi xếp hộp.

“Ở Việt Nam nhà mình nghèo lắm! Nghèo đến độ không thể nghèo hơn được nữa. Học xong lớp bốn mình phải ở nhà phụ má coi em. Trên mình có hai ông anh, dưới mình có năm đứa em nhỏ. Ba mình bị xe nhà binh cán chết bất đắc kỳ tử, má mình bị suyễn quanh năm. Cả nhà ăn bữa đói bữa lưng bụng. Một bữa đi ngang nhà bà hàng xóm, thấy người lớn, con nít bu quanh, mình tò mò vô xem. Ôi, thùng quà từ Mỹ gửi về. Những bịch bánh kẹo xanh đỏ nằm giữa đống vải vóc, thuốc lá... Mình đứng trố mắt, nghĩ là đang nằm mơ.

“Thùng quà của bà hàng xóm nhận được từ đứa con gái lớn ở Mỹ đã làm mình thắc mắc nơi được gọi là nước Mỹ. Mình nghĩ nếu đi được sang bên đó, mình cũng sẽ gửi về cho cả nhà thùng quà còn to hơn vậy, dù mình không biết xứ Mỹ nằm ở đâu. Gần mười sáu tuổi mình chưa hề bước chân ra khỏi cái xóm chài nghèo nàn đó.

“Anh Tánh xuất hiện như vị cứu tinh.

“Ảnh xấu trai, mình cũng biết chứ, nhưng ảnh được cái lanh lợi, má mình nói vậy. Ảnh còn lanh hơn mấy tay công an trong xóm, ảnh qua mặt tụi nó vù vù. Gặp má mình lần đầu, ảnh đã xưng má má con con ngọt xớt. Lần nào đến nhà mình chơi, tay anh cũng xách cái bịch nặng trịch đựng đầy cá tươi.

“Đêm đầu tiên đến được đất Thái, sau khi đè mình xong, anh nói, ‘Lần đầu tiên gặp em, anh nghĩ em phải là vợ của anh. Nếu đi Mỹ, bằng mọi cách, anh phải đưa em theo.’ Rồi anh tiếp, giọng nghiêm nghị, ‘Chỗ ngồi của em trị giá hai cây, má thằng Lân cạnh nhà sẵn sàng trả nếu anh không đưa em đi.’ Mình đi Mỹ là vậy, chỉ vì thùng quà của bà hàng xóm.”

“Thế có thương anh Tánh không? Tôi nhanh nhẩu.

“Sợ chứ không thương.”

“Sao lại sợ?” Tôi thắc mắc.

“Ừ, sợ lắm! sợ lắm!” Tôi thấy chữ sợ nó hiện to tướng và rõ rang trong mắt Mận. “Sợ mỗi đêm, người ảnh đổ ập rồi thúc thúc trên người mình, đau đớn lắm. Ellen không biết chứ... nó giống như ai cầm cái cưa, cưa ngang người. Có hôm ảnh cột hai tay mình lại phía sau, có hôm ảnh bịt mắt mình, có hôm ảnh vỗ bôm bốp vào đít mình...”

Kinh nghiệm gần gũi với đàn ông con trai tôi hoàn toàn mù tịt. Mận là người đầu tiên dạy tôi bài học sinh lý không chuẩn bị trước. Tôi nghe vừa tức giận thằng cha Tánh, vừa tò mò, nhưng ra giọng người lớn, “Đau thì đừng cho lại gần, mình không muốn là không ai làm gì được.”

Tôi đề nghị Mân nên báo cảnh sát biết. Mận giật nẩy người, giọng hoảng hốt, “Không được, không được, ảnh doạ nếu kêu cảnh sát, anh sẽ giết.”

Mận nói lúc ảnh “doạ” mắt ảnh lăm lăm nhìn phía con dao to bản dùng để chặt thịt gà.

Trời, chỉ hai cây vàng, cái giá Mận phải trả. Tôi nghe không thể chấp nhận được. Hai cây vàng, to hay nhỏ, giá trị bao nhiêu, tôi không cần biết. Nhưng đánh đổi hai cây vàng để phải ở suốt đời bên cạnh người đàn ông vũ phu, ích kỷ như ác quỷ. Con ác quỷ dùng Mận để hút máu mỗi đêm. Tôi chợt nghĩ Mận chẳng khác gì ả điếm bất đắc dĩ trọn đời cho tay Tánh nào đó, mà hắn còn lanh hơn cả công an phường khóm.

Tôi nhanh nhẩu kể hết cho bà Betty, counselor trong trường. Qua ngày hôm sau, bà gọi tôi và Mận vào phòng. Lúc tôi ngồi giữa bà Betty và Mận, đóng vai thông dịch viên, tôi bỗng nghĩ IQ của Mận chắc phải là thấp nhất thế giới. Cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh, không tiếng nào rành. Mận qua Mỹ ở tuổi mười bẩy, tuổi vị thành niên, còn phải ngồi ghế trung học. Tôi nghĩ, phải chi Mận qua Mỹ chậm đi một năm, biết đâu đỡ hơn. Đỡ phải thấy cái dáng đi nửa lúc thúc nửa lủi thủi một mình trong sân trường với đôi mắt thất thần như người đi lạc, cùng cái backpack trĩu nặng sau vai, mỗi lần trông thấy tôi cứ thắc mắc biết chủ nó có học được chữ nào không? Sao phải tự hành hạ vác trên người đống sách nặng nề như thế? Lại phải đi giáp vòng sáu lớp học mỗi ngày, kể cả giờ PE, giờ mà Mận than khổ sở nhất, vì phải thay áo quần trước hàng chục con mắt tụi Mỹ. Tôi nói với Mận rằng tụi con gái Mỹ chẳng hơi sức đâu nhìn. Mận nói, “Có, có chứ, tụi nó nhìn chằm chằm...” Sau này, có dịp bơi chung, lúc Mận thay áo tắm, tôi cũng phải thắc mắc, sao nàng nhỏ con, chân tay khẳng khiu, cổ toàn xương, tóc thưa mỏng nhưng hai trái vú vĩ đại thế. Đầu vú đỏ rực, bầu vú căng tròn mướt mịn, vài sợi gân xanh li ti. Tôi nhìn, thầm nghĩ, đó là duyên ngầm của nàng.

Hai tuần sau ngày gặp bà counselor, Mận tới ở với cha mẹ nuôi người Việt gốc Tàu Chợ Lớn có mấy đời buôn bán chiếu. Ông bà có năm đứa con. Tuổi từ sáu đến hai mươi. Nhà có năm phòng ngủ, Mân chia chung phòng với đứa con gái thua Mận một tuổi. Hai cây vàng vậy là đã xong nợ. Giờ đây thùng quà gửi về cho má và mấy đứa em ở Việt Nam đành coi như giấc mơ chưa thực hiện.

 

~ ~ ~ ~ ~

 

Tôi không gặp lại Mận đúng hai năm sau. Bởi xong trung học, tôi lên thẳng đại học ở thành phố khác dù cùng tiều bang. Mùa hè tôi về thăm nhà. Một buổi chiều thứ bẩy tôi từ biển về, thấy Mận ngồi sẵn ở phòng khách đợi. Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên, còn Mận, nàng mừng rỡ khi gặp lại tôi.

“Mình ngồi đợi Ellen từ chập trưa tới giờ. Má Ellen nói Ellen... sắp về, nên mình cứ ngồi đợi mãi...”

Lâu lắm mới nghe lại giọng nói nửa vời của Mận, tôi thấy loáng thoáng vui trong lòng. Bóp bóp vai Mận, tôi nói, “Chà, coi bộ mập ra.”

Mận bỗng sầm ngay nét mặt. Nét mặt trước đó tôi thấy có chút nắng trong. Khuôn mặt ủ ê, nhợt nhạt đi kèm với giọng nói ấp úng, ngập ngừng cố hữu của hai năm trước ngồi ở băng ghế đá trước cổng trường bỗng hiện nguyên hình.

“Chuyện gì nữa vậy?” Tôi hỏi.

“Ở, ờ thì...”

“Thì sao?” Cái tánh nóng nảy, thiếu kiên nhẫn trong tôi mỗi khi đối diện Mận chợt ào tới.

“... Thì... mình đang có bầu được hơn hai tháng.”

“Cái gì? Bộ ... có bầu thiệt hả? Mà lấy ai vậy?” Miệng tôi hỏi nhưng mắt lăm lăm ngó cái bụng của Mận. “Bộ về ở lại với thằng cha Tánh rồi hả?” Tôi hỏi hồ đồ.

“Không, không phải anh Tánh, mà là ... A Khuèn.”

“A Khuèn là ai?”

“...là con trai lớn của ba má nuôi... mà hồi trước Ellen có tới nhà mình mấy lần đó, nhớ không?”

“Oh! Your foster parent.” Tôi chợt nhớ ra khuôn mặt ông bà Tàu lai keo kiệt Mận hay kể tôi nghe ngày trước.

“Đã biết con trai hay con gái chưa? Có hay ói mửa không?” Vừa hỏi tôi vừa đưa tay nắn nắn bụng Mận, tìm kiếm đứa bé.

Mận lắc đầu.

Tôi nhìn đồng hồ trên tường, năm giờ kém năm. Sáu giờ rưỡi tôi có cái hẹn ăn tối với người bạn. Bỗng Mận níu lấy áo tôi,

“Mình đến định hỏi Ellen cái này.”

Tôi nhìn thằng, sâu vào mắt Mận linh cảm có chuyện không lành. Tôi gọi phone người bạn hẹn ăn tối vào bữa khác.

Sau khi Mận đợi tôi tắm xong. Hai đứa đi bộ ra tiệm Jack In The Box đầu đường. Lúc ngồi đối diện tôi, tay phải Mận chống cằm, tay trái gõ lóc cóc trên mặt bàn formica màu xanh lá đậm. Những ngón tay với móng cắt cụt gây tiếng động đục, rời rạc. Âm thanh gõ nhịp khác hẳn những điều tôi đang nghĩ trong đầu về Mận. Nàng như đám rơm khô sắp bị gió thổi ngọn lửa táp vào. Và tôi, kẻ có bổn phận tạt thùng nước lạnh vào đám rơm khô sắp bị cháy đó.

“Tìm gặp tui có chuyện gì vậy?” Tôi hỏi thẳng vô đề.

Mận đưa mắt nhìn tôi rồi nhìn sang chỗ khác. Khuôn mặt Mận đầy đặn hơn khi đang có bầu.

“Mình có cái này muốn hỏi Ellen, bị mình tin Ellen nhất. Cách đây hai ngày bác sĩ gọi mình đến văn phòng, nói cái... gì...gì đó mình nghe không hết, mình định nhờ Ellen đưa mình đến gặp ông ấy dùm...”

Thái độ ngập ngừng, giọng nói pha chút hụt hơi cố hữu của Mận.

“Ổng nói cái gì, có còn nhớ gì không?” Tôi hỏi.

“Ổng nói cái gì mà down syndrome, rồi giữ hay không là tuỳ ý mình và anh A Khuèn.”

Tôi nghe giật nẩy người.

“Thế Mận và ông xã đã bàn gì với nhau chưa?”

Vừa nhắc đến hai chữ “ông xã” là Mận bật khóc tức tưởi. Tôi chỉ biệt ngồi lặng thinh. Những cái xương cổ càng hằn rõ mỗi khi Mận nấc. Đợi tiếng khóc nguôi ngoai. Tôi hỏi nhỏ,

“Bộ ổng có bồ hả?”

Mận gật đầu.

Tôi nhìn cặp lông mày trên khuôn mặt Mận, thầm nghĩ, hai thanh kiếm nằm gác ngang trên mặt thế kia thì đúng ra phải có số trị đàn ông, chứ sao con nhỏ này lại ngố thế không biết.

Qua ngày hôm sau tôi chở Mận đến gặp bác sĩ. Sau khi bác sĩ trình bày rất kỹ về kết quả thử nghiệm và bệnh tình đứa bé, thường không test ở lứa tuổi Mận, nhưng vì A Khuèn có người em sinh đôi bị down syndrome, đã mất lúc hai tuổi nên phải làm test. Trên đường về, Mận ngồi yên lặng không nói câu nào. Gần tới nhà, còn khoảng một block, bỗng dưng Mận hỏi:

“Nếu là Ellen, Ellen giữ hay phá?”

“Phá.” Tôi nói nhanh. “Đẻ nó ra, tội cả nó lẫn mình.”

Hai tuần sau, Mận đi trục đứa bé ra khỏi người nàng.

Lần gặp đó, tôi quên không hỏi Mận đã gửi được thùng quà nào về cho má và em ở Việt Nam chưa.

 

~ ~ ~ ~ ~

 

Một tối chủ nhật, sau khi ngốn hết mấy chapters cho midterm môn vật lý ngày mai, cái lưng và hai con mắt tôi mỏi nhừ, đang sửa soạn đi ngủ thì nhận được cú phone từ Mận. Lần này, nàng vô thẳng đề tài,

“A Khuèn đuổi mình ra khỏi nhà, mình chẳng biết đi đâu, Ellen cho mình đến ở tạm được không?”

Biết trả lời sao, khi câu hỏi đã được trình bày rõ ràng như thế.

“Ừ, được. Nhưng không biết Mận đi bằng gì. Sáng mai tui có cái midterm.”

“Mình đi Greyhound, Ellen đừng lo. Mình xin lại cái địa chỉ cho chắc.”

Sau khi cúp điện thoại, tôi nghĩ, xứ Mỹ đã thay đổi được Mận. Nàng lanh hẳn ra. Tự kiếm được số phone của tôi, biết mình muốn gì, dám lấy Greyhound một mình xuyên qua nhiều thành phố để đến gặp tôi.

Gặp lại Mận lần này, nàng gầy rọc. Tóc đã thưa giờ thưa hơn. Trên khuôn mặt, nét mỏi mệt hiện rõ nhất. Mận ngồi kể tôi nghe chuyện nàng bị chồng đuổi ra khỏi nhà. Vừa nghe tôi vừa thắc mắc, sao đời con nhỏ này gặp lắm chuyện buồn thế!

Mận kể người đàn ông thứ nhì đến trong cuộc đời nàng: vũ phu, tục tằn, thô lỗ, kèm theo tật bài bạc. Một buổi chiều nàng đang ngồi vừa lặt rau muống ở góc bếp vừa coi ké phim bộ với mấy đứa em chồng. A Khuèn vừa thua bạc về, khi đi ngang chỗ nàng ngồi, tự dưng... đá bay cái rổ rau, rồi nhìn xuống Mận, nói, “Sao mặt mày giống con khỉ đột trong sở thú. Cái mặt hãm tài, làm đời tao đéo khá được. Cút. Cút. Cút.

Vì câu nói này, tôi lại phải nhảy vào vòng chiến cuộc đời Mận. Nhưng khác với mấy lần trước là phải đưa nàng đi khám bác sĩ, gặp counselor. Lần này, tôi bảo nàng cứ ở tạm đây với tôi rồi từ từ kiếm việc làm, mặc dầu trong thời gian đó tôi là sinh viên nghèo, phải xin và mượn tiền trường trang trải việc học.

Ra đi lần này, hai chân Mận vững vàng thêm một chút. Trường đời dạy Mận nhiều bài học hơn trường ốc. Tối hôm đó, lúc Mận đứng thay áo ngủ, tôi thấy hai bầu vú nàng vẫn to tròn, mời mọc mộng mị như ngày nào.

Mười ngày sau, Mận có việc làm mới, phụ lặt vặt ở nhà hàng Tàu. Làm được hai tuần, Mận kiếm chỗ ở gần nơi làm hơn. Như thế là đã tạm ổn.

Nửa năm sau, tình cờ tôi gặp lại Mận trong chợ Lucky. Đi cạnh Mận là người đàn ông trên dưới ba mươi. Mận giới thiệu anh tên là Sáng, rồi cười cười khoe, “Ảnh là bếp chính, còn mình sắp được làm bếp phụ.” Tôi ngớ ngẩn hỏi, “Được làm bếp phụ thì sao?” “Thì được tăng lương và...” Nàng bỏ lửng câu nói. Tôi bỗng hiểu ngay. “... được làm cạnh chàng suốt cả ngày phải không?” Hai má nàng bỗng ửng hồng như hai quả... mận khi nghe tôi nói trúng tim đen.

 

~ ~ ~ ~ ~

 

Ngày tôi ra trường cũng là ngày tôi nhận được thiệp cưới của Mận cùng anh chàng đồng nghiệp. Lúc cầm tấm thiệp, nhìn họ và tên cô dâu chú rể được in chồng chéo lên nhau, tôi nghĩ, lần này được cưới hỏi đàng hoàng, có tự do lựa chọn, Mận sẽ không còn lý do gì để tìm đến tôi nữa. Tôi mừng cho Mận. Đêm hôm đó, nằm cuộn mình trong chăn ấm tẩm hơi hướm quen thuộc của riêng mình, tôi bâng khuâng nghĩ, Mận và tôi cùng tuổi nhưng sao nàng đã nếm đủ tình đời, còn tôi, loay hoay đời mình thế nào mà giờ đây vẫn còn... trinh.

 

~ ~ ~ ~ ~

 

Bẵng đi nhiều năm, tôi không gặp lại Mận và cũng chẳng nghe tin tức gì. Riêng tôi, sau khi ra trường, kiếm được việc làm ở nhà lọc nước thành phố. Lương khá, việc làm ổn định, làm công việc ưa thích. Cuối tuần rảnh rỗi tôi cùng mấy người bạn mở lớp dạy Việt ngữ cho trẻ con.

Một buổi sáng chủ nhật, Mận đến tìm tôi. Tay nàng dắt bé gái độ hơn ba tuổi. Mận nói tình cờ xem tivi thấy tôi trả lời phỏng vấn nên ghé lại thăm. Mận bây giờ khác hẳn nhiều so với lần cuối tôi gặp. Tóc nàng uốn quăn, mũi sửa cao hơn, bận váy ngắn bó sát thân hình đẫy đà người đàn bà đang độ chín rục. Đôi lông mày rậm rạp như hai thanh kiếm đẹp nằm gác ngang, giờ thay bằng cặp lông mày xâm màu nâu đen hình bán nguyệt.

Tôi ôm con bé sát vào lòng, hỏi nhỏ: “Cháu tên gì?”

“Ellen.”

“Ellen.” Tôi lặp lại, thoáng xúc động.

“Tên Mỹ. Mình lấy tên của bồ đặt cho nó, tại thấy bồ học giỏi.” Mận nói. “Còn tên Việt mình đặt là Thanh Nhàn, tại mình mong nó lớn lên, đời nó không vất vả như má nó.” Lúc nói, khuôn mặt Mận điềm tĩnh, giọng không còn ấp úng như xưa.

Tôi định nói tên tôi giờ đây đã đổi lại Ái Linh, tên trước năm 1975. Tên Ellen trả lại cho Mỹ quốc rồi. Nghĩ, nhưng không nói.

“Mận vẫn còn ở với... chồng phải không?” Tôi hỏi.

“Không, hai đứa đã ly dị hơn năm nay. Tại ông ấy cứ về Việt Nam miết, rồi có bồ nhí bên đó. Làm được bao nhiêu tiền ông ấy đều đổ vào những chuyến đi đi về về Việt Nam. Mình cản ổng hoài nhưng ổng không nghe, cuối cùng chịu hết nổi, mình đành ra toà xin ly dị.”

“Thế Mận đã về lại Việt Nam lần nào chưa?”

“Ba lần rồi. Mỗi lần về là mình chỉ muốn ở luôn bên đó với má nhưng không biết làm nghề gì để sống. Mình còn phải nuôi con nhỏ này nữa.” Vừa nói Mận vừa ấn ngón trỏ lên trán con bé.

“Thế Mận đang làm nghề gi?”

Im lặng vài giây, Mận nói nhỏ, “Tạm thời mình đang làm cho một quán bia ôm.”

... hình ảnh những nấm mồ nằm thật đều làm tôi nhớ lại ngày còn thơ mỗi lần phải theo mẹ vào nghĩa trang quân đội thăm mộ bố và rồi tôi mường tượng đến những quán bia ôm được dựng vội sau gần hai mươi năm kết thúc cuộc chiến...

Khi đứng nhìn hai mẹ con Mận đi ra bãi đậu xe, tôi mím chặt môi, hai tay xoa mớ tóc, mắt ngước nhìn bầu trời xanh cao, cố nhìn thật xa, lòng ước mong không phải nghĩ ngợi gì.

 

 

Trong tập truyện Đôi bờ (1993)
 

 

 

 

-------------

 

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018