kịch hình thể | sân khấu đồng hiện | nhận định sân khấu | kịch bản |
sân khấu
Em có nge?

 

 

KỊCH NGẮN, MỘT CẢNH, BA ĐOẠN

 

Đồi thu rực rỡ vàng son. Trên sàn ga Metro Park có tấm bảng in chữ kiểu sans-serif hay Optima, mầu sơn trắng trên nền xanh đậm với mũi tên chỉ về Nam: Washington D.C., và mũi tên chỉ về Bắc: New York. Fong và Fụng đứng cạnh nhau.

 

I.

 

Fụng: Metro Park đẹp! Anh khéo chọn nơi này nhỉ?

Fong: Bà Wells.

Fụng: Bà Wells?

Fong: Bà ta là Giáo-sư Văn-chương Anh ở Rutgers University. Rất gần đây.

Fụng: Bà ấy chọn nơi này cho anh?

Fong: Bà ấy về hưu. Trở về Scotland. Đã được khoảng mười năm.

Fụng: Anh chưa trả lời câu hỏi của em.

Fong: À. Bà ấy bán cái nhà ọp ẹp ở đây cho anh. Có ba chục ngìn hồi đó.

Fụng: Anh quen bà ta vì cùng zạy một trường?

Fong: Hồi đó anh còn là “con nít”.

Fụng: Từ Scotland đến Hoa-kì rồi trở lại Scotland khi luống tuổi?

Fong: Về đó ở với hai cô con gái.

Fụng: Ở quê-hương xưa? Mẹ con có nhau. Cũng fải.

Fong: Bà ấy đâu muốn về. Nhưng Rutgers đối xử với bà ấy không tốt!

Fụng: Thế à?

Fong: Hai cô con gái bà ta có thời cũng ở Hoa-kì.

Fụng: Thế à?

Fong: Vì không thành công rồi đâm ra gét đời sống Mĩ.

Fụng: À ra thế! Trong zịp nào anh quen bà Wells?

Fong: Anh được một cái grant nho nhỏ của Pen America. Cơ-quan ấy jới-thiệu anh với bà ta để anh học hỏi. Cuốn sách cuối cùng của bà ta xuất bản là Dear Preceptor.[*] Văn của bà ta vững vàng kinh-khủng.

Fụng: Anh đã cho em biết nhiều hơn em muốn biết. Mùa thu ở đây đẹp quá!

Fong: Thế mới là thu!

Fụng: Thế mới là thu! (Nhìn Fong) Gét cái mặt anh!

Fong: Hừ!

 

II. [Iên-lặng. Rất iên-lặng]

 

Fụng: Hát cho em nge đi! Bài jì nhỉ? Em có nge mùa thu...

Fong: À! Hình như bài đó có nhan-đề là Mùa Thu Cho Em? Của ai?

Fụng: Em quên rồi! Nhưng anh hát bài đó tuyệt vời.

Fong: Lâu lắm rồi.

Fụng: Jữa cảnh huy hoàng của đồi cây thế này. Hát đi anh!

Fong: Anh quên hết rồi.

Fụng: Có fải vì anh gét em ngày ấy?

Fong: Jọng hát ra đi vì em... ra đi ngày ấy!

Fụng: Anh lại đùa rồi! Anh gét em ngày ấy vì em thích nhẩy đầm. Em mời anh nhẩy và hát cho em nge: Em có nge mùa thu...

Fong: Ờ.

Fụng: Anh lãnh đạm trả lời: “Ở đây làm jì có “thu”. Toàn là “lãng mạn vớ vẩn!”

Fong: Em là người con gái jỏi toán nhất trong lớp. Tại sao lại “thu với thiếc” và “nhảy với nhót”?

Fụng: Tại anh hát bài ấy?

Fong: Anh hát để tán em!

Fụng: Rồi một hôm, anh rất thâm-trầm mỉa mai hát thế này: “Em có nge ‘sen-đầm’ zẫn lối em đi!”

Fong: Ha! Ha! Ha!

Fụng: “Sen-đầm” là jì? Con Đào bảo í anh nói “Tây zẫn lối em đi!” Tức là em theo Tây! Có đúng không anh?

Fong: Nếu em thích nhẩy đầm hồi đó thì chỉ lấy Tây thôi!”

Fụng: Anh ơi! Tầu đến! Cho em xin cái xách tay của em.

Fong: Để làm jì?

Fụng: Ô kìa! Anh lại đùa rồi! Em đi Washington D.C. mà.

Fong: Ở đây với anh thêm một tiếng nữa.

Fụng: Bạn em đợi em.

Fong: Gọi bạn em ở máy điện-thọai công-cộng kia. Chờ chuyến tới!

Fụng: Chuyến tới là mấy jờ?

Fong: Bốn rưỡi hay năm jờ jì đó.

Tầu đến ầm ầm rung chuyển sàn ga. Rồi lại lịch kịch lao vút về Nam.

 

III. [Iên-lặng. Rất iên-lặng]

 

Fụng: Nếu không có chuyến tới em bắt anh chở em đi Washington D.C.

Fong: Không sao! Có hơn trăm zặm lo jì.

Fụng: Ngày đó em bỏ ngang sự học, theo bà mẹ nuôi sang Mĩ. Cho bõ gét cái mặt anh.

Fong: Em nói Metro Park đẹp.

Fụng: Đẹp thật. Ở Chicago không có mầu cây rực rỡ thế này.

Fong: Em muốn ở đây không?

Fụng: Đời người con gái sa đâu ấm đó.

Fong: Đẹp, thông-minh và kiêu-kì như em sao nói lạ lùng thế?

Fụng: Năm nay em đã ba hai rồi!

Fong: Em đẹp và hấp zẫn hơn xưa. Em muốn nge bài hát Mùa Thu Cho Em không?

Fụng: Hát cho em nge đi!

Fong: Anh mất jọng hát từ khi em đi.

Fụng: Thế ai hát cho em nge bây jờ?

Fong: Nge âm-nhạc trong đầu... ư ử trong cổ họng. Nhìn chân anh nhẩy! Thế này!

Fụng: Ồ! Anh nhầy đầm? Hay nhỉ.

Fong: Mĩ gốc Việt mà! “Lếu láo lắm!”

Fụng: Em không nhảy từ lâu rồi!

Fong: Không cần fải ôm nhau. Ta cứ chờn vờn qua lại. Như bay như lượn. Như bóng với hình. Em đã hình zung ra âm-nhạc trong đầu chưa?

Fụng: Em có nge. Anh điệu quá! Chắc nhảy nhót tối ngày!

Fong: Em đẹp và hấp zẫn hơn xưa!

Fụng: Có đẹp em mới tới thăm anh!

Fong: Có thiếu-nữ trông xa rất đẹp. Sát mặt không có jì quyến rũ.

Fụng: Hừ!

Fong: Em rất nồng nàn và quyến rũ khi sát lại gần.

Fụng: Sao ngày xưa không nhảy với em?

Fong: Ngày xưa? Em còn là nữ-sinh. Ở đó đâu có mùa thu.

Fụng: Anh lạ quá!

Fong: Ngọc-fụng! Metro Park là nhà của em.

Fụng: Anh nói lại đi...

Fong: Đây là nhà của em.

Fụng: Em không mang theo jì cả!

Fong: Shopping Mall kia kìa.

Fụng: Anh lạ quá!

Fong: Anh zẫn em đi mua hàng!

Fụng: Thế còn quần áo của em ở Chicago?

Fong: Vứt đi.

Fụng: Anh có đùa không?

Fong: Bây jờ em là vợ của một Jáo-sư Đại-học!

Fụng: Ơ!

Fong: Anh sẽ mua quần lót và nịt vú đẹp nhất cho em! Victoria Secret nhớ!

Fụng: Ơ!

Fong: Đừng đỏ mặt như thế!

Fụng: Anh ơi! Tầu đến!

Fong: Nó không ngừng đâu. Em không đi đâu hết!

Fụng: Có bao jờ anh muốn tìm em không?

Fong: Có chứ. Nhưng anh chỉ ngĩ mà thôi.

Fụng: Tại sao?

Fong: Vì có ngày em sẽ đến với anh!

Fụng: Đồ lười!

Xe điện réo còi, không ngừng và lao vun vút về Nam. Fong và Fụng vẫn uyển chuyển đôi chân trên sàn xi-măng của nhà ga Metro Park. Tiếng đàn guitar zạo bản Mùa Thu Cho Em của Ngô Thụy-miên uốn éo trong jó nhẹ bập-bùng. Fụng ngừng chân, mỉm cười kiễng gót, cong lưng nhìn Fong khiêu vũ một mình.

Fụng: Đồ quả báo!

Fong: Em còn muốn đi Washington D.C. gặp bạn em?

Fụng: Để khi khác. Hôm nay...

Fong: Hôm nay?

Fụng: Chúng mình đi sắm hàng mà?

Fong: Đây mới là mùa thu cho em.

 

MÀN

 

2009
 

_________________________

[*]Dear Preceptor; The Life and Times of Thomas Wentworth Higginson, 1963.

 
---------------
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018