thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Thêm một nhành mai rụng

 

NGUYỄN TÔN NHAN

(1948-2011)

 

THÊM MỘT NHÀNH MAI RỤNG

 

Thế là Nguyễn Tôn Nhan đã mất. Một tai nạn giao thông tối 28 Tết (31.1.2011) đã cướp đi một người bạn, người anh lớn. Vẫn biết đoạn đời sau này của anh là phần lãi (anh phải mổ não cách nay hơn 20 năm, trong một thời điểm mà nền y tế Việt Nam còn kém cỏi, trang bị lạc hậu, và người bác sĩ mổ cho anh dự liệu rằng anh chỉ sống thêm được vài năm nữa thôi. Thế mà anh sống thêm được hơn 20 năm, và thấy được người bác sĩ ấy qua đời trước mình. Trong khoảng thời gian đó, anh đã biên soạn, dịch thuật, nhiều công trình quan trọng về Hán học, mà nếu xếp lại, chắc đã cao hơn cả thân người anh), nhưng nghe tin anh mất, vẫn thấy xót.

Tính tình anh hí lộng, coi nhẹ mọi chuyện đời, từ tên tuổi, tiền bạc, khen chê thị phi, cho đến cả sức khoẻ của mình (cách nay ít lâu, hai anh Cung Tích Biền và Nguyễn Lương Vỵ phải ép buộc mới đưa anh đi khám bệnh được). Nếu có điều gì trên đời này khiến anh quan tâm, thì chắc đó là thơ, như nhiều lần anh vẫn nói.

Tôi được may mắn thường xuyên gặp gỡ anh, cùng với Bùi Nghi Trang, Cung Tích Biền, và Nguyễn Đạt. Tôi thường nửa đùa nửa thật nói với các anh rằng, các anh phải giữ gìn sức khoẻ vì các anh thuộc một chủng loài đã vào Sách Đỏ, có nguy cơ tuyệt chủng. Chủng đó có tên gọi là “Người viết trước bảy lăm.”

Vẫn biết điều đó là không thể ngăn được. Vẫn biết chuyện tuyệt chủng là tất yếu. Mà không ngăn được xót xa.

Bài thơ dưới đây tôi nhận được từ anh Nhan trong những ngày tôi và Bùi Nghi Trang làm tuyển tập Văn Tuyển, nhưng lại không in được. Sau này hỏi lại anh rằng anh đã cho in bài này ở đâu chưa. Anh bảo chưa, mà cũng chẳng nhớ hết bài ấy nữa. Bây giờ, mời mọi người cùng đọc, để nhớ một người anh, người bạn, đã dành cả đời cho thơ ca và chữ nghĩa.

 

Thơ NGUYỄN TÔN NHAN

Không còn mùi gì để ngửi

 

Đời chẳng cho ta chút gì cả

Một mảnh không gian thở ngợp người

Gió tạt hôm kia môi phai má

Nắng ngườm bữa nọ má hoàn môi

Từ chốn không quen mà chẳng lạ

Ta đi về tới dứt luân hồi

 

Em bồng ngây dại ra hong tóc

Sớm bay tạt hết khô mồ hôi

Lồng lộng trời cao sa xuống thấp

Không cho ngửi chút ngái trong người

Thì ra ta vẫn thèm ghê gớm

Xin cho ngửi đến chết mùi đời

 

Hỡi ơi mộng ngắn như gang tấc

Đo chẳng vừa nào nắng cứ phai

Mưa cứ tạt cho bay nửa giấc

Ta chẳng còn biết nhớ mong ai

 

Một mảnh không gian nho nhỏ thở

Ngày sau thoi thóp thoáng hương nhài

Hay là hương của em xưa cũ

Vỡ nửa dưới thềm hơi hướng rơi.

 

1995

 

[Hình ở đầu trang: di ảnh của Nguyễn Tôn Nhan do Thận Nhiên chụp lại]

 

---------------

Những thi phẩm của Nguyễn Tôn Nhan đã đăng trên Tiền Vệ:

THÁNH CA  (thơ) 
Thi tập đầu tay của nhà thơ Nguyễn Tôn Nhan, xuất bản năm 1967 tại Việt Nam. Nhà thơ Nguyễn Đăng Thường sưu tập và giới thiệu...
 
Lục bát ba câu  (thơ) 
Một hai cái lá rớt mau / Ba tư cái mộng nát nhàu tối qua / Năm mười nỗi nhớ em. Và...

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018