thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Sáu bài thơ
 

Đến anh Nguyễn Man Nhiên

 
tôi chưa từng gặp ông, tất cả những gì
biết được
là số ảnh, mà tôi thấy lạ
 
& thơ
được khoác lên, tấm áo đẹp,
bởi chữ
 
thật nhẹ nhàng, ông xoắn chúng vào đất
để trôi dạt & tôi phát hiện ra
 
một số ít cứng đầu, cố bay đến
những ngôi nhà
 
không có lấy một tiếng động
 
 

Báu vật

 
tôi thích ngắm cô ấy trần truồng,
nhất là lúc vừa bước ra khỏi phòng tắm
 
với khuôn ngực đung đưa, nên tôi phải bỏ quyển sách ra để nhìn & cô ấy che nó lại bằng hai lọn tóc ướt
 
tôi càng phấn khích hơn lúc cô ấy mặc đồ vào
đáng ghét làm sao, bởi cánh tay, cái chân - những báu vật
thật chậm, bị che đi - buộc tôi
 
phải ghi nhớ chúng
 
 

Yêu vợ

 
không bao giờ tôi tức giận
với những vệt phân còn sót lại
của vợ
trên bồn cầu
 
ngược lại, tôi thích chí
đái
cho chúng trôi đi
 
 

Giải thơ ở “Việt Nam”

 
Tôi muốn lấy ra từ đó, cái mẩu mà, họ cho là đẹp nhất. Tôi đem nó về nhà. Tôi ôm nó ngủ & nghe được những tiếng vỗ tay. Tôi trồng nó vào đám cây dại, chỉ sau một đêm & tôi không phân biệt được nó nữa.
 
 

Ác mộng

 
không thể la hét
hay chạy
ngoại trừ việc - nhìn nó
đi về phía mình
 
thật chậm, nó băng qua
từ chân đến đầu
với cánh tay to bè
& một con mắt
luôn luôn để mở
 
 

Nếu đột nhiên một người đàn ông bật khóc

 
đừng cố chạy về phía anh ấy
hãy nhắm mắt lại, bước thật nhanh
nếu bạn đi ngang qua
 
bằng không, cứ ở yên tại chỗ
nơi an toàn nhất của bạn, hoặc xoay lưng lại
 
để thế giới biết được rằng
thứ đáng sợ nhất của người đàn ông
 
vừa phơi bày ra ánh sáng
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018