tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
 
đối thoại
 

đối thoại

31.07.2010
Mấy suy ngẫm về giáo dục Việt Nam  -  Ngô Hương Giang
[GIÁO DỤC] ... Chúng ta mở ra liên tiếp các cuộc hội thảo về đổi mới giáo dục. Thế nhưng, cái điều bình dị và giản đơn là “học trò”, chúng ta lại không để ý tới. Đó là sự né tránh đối với hạn chế của chúng ta, hay đó là hành vi xem nhẹ những cá thể học diễn giải. Học thuật Việt Nam cần phải xem “học trò” như là trung tâm của mọi nhận thức. Đã đến lúc “cái tượng đài về người thầy” vốn từng được xem là trung tâm của mọi sự vững bền, cần phải được hạ xuống... (...)

30.07.2010
Nghĩ linh tinh nhân đọc một bài thơ  -  Hậu Khảo Cổ
[ĐỌC THƠ] ... Phía sau thành công của một người phụ nữ thì sao? / - Hoặc không có một người đàn ông nào, / Người phụ nữ ấy mới chỉ thành công một nửa. / - Hoặc là có rất nhiều người đàn ông. / Ô, người phụ nữ ấy còn hơn cả thành công!!! // Phía sau thất bại của một người phụ nữ thì sao? / - Hoặc có một người đàn ông. / Nhiều người cũng thất bại như thế, đừng lo! / - Hoặc có nhiều người đàn ông... (...)

29.07.2010
Tình vào hạ  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Tình vào hạ / Bộ / Ho! Ho! Ho! // Ớt vào mắt / Khổ / Hu! Hu! Hu! // Lý Tống vào Tù / Hi! Hi! Hi! // Vĩnh Hưng vào / Hũ / Yeah! Yeah! Yeah!... (...)

28.07.2010
Văn hoá chú thích  -  Nguyễn Hưng Quốc
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Trước nạn đạo văn dường như lan tràn như một thứ bệnh dịch tại Việt Nam hiện nay, nơi cần được chẩn bệnh và trị bệnh đầu tiên có lẽ chính là giáo dục. Lý do đơn giản: Người ta không thể biết điều họ không hề được học. Bởi vậy, cần để ý đến chương trình và cách thức giảng dạy từ những điều căn bản nhất: tìm tài liệu, trích dẫn tài liệu và ghi chú tài liệu. Những điều cực kỳ căn bản... (...)

Đính chính của báo Tiền Phong về một bài viết năm 2005 của Ngô Tự Lập  -  Hoàng Ngọc-Tuấn
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Hôm nay (28/07/2010), anh Ngô Tự Lập vừa gửi email cho tôi, cho biết rằng báo Tiền Phong vừa đăng mẩu “Đính chính” về đoạn phi lộ của bài “Nguyễn Ái Quốc và văn học Pháp ngữ“ (14/05/2005) của Ngô Tự Lập... (...)

27.07.2010
Thưởng phong vị trong “Đàn bà uống rượu” của Nguyễn Việt Hà  -  Miss YL
[ĐỌC SÁCH] ... Với Đàn bà uống rượu, tôi đọc trước hết để thưởng phong vị chữ, và đặc biệt là “biết” về những “Món hài Hà Nội” mà tôi cho là rất “đặc sản Nguyễn Việt Hà”. Còn bạn và các nhà văn khác thì nghĩ sao?... (...)

Trao đổi giữa Alain Guillemin, Ngô Tự Lập, và tôi  -  Hoàng Ngọc-Tuấn
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Anh Ngô Tự Lập vừa chuyển lại cho tôi một email của Alain Guillemin gửi cho Ngô Tự Lập (26/07/2010) cùng một email của Ngô Tự Lập gửi cho tôi và chuyển đến Alain Guillemin (27/07/2010). Ngay sau đó, tôi đã viết một email gửi chung cho Ngô Tự Lập và Alain Guillemin (27/07/2010). Nguyên văn của ba bức email ấy như sau... (...)

24.07.2010
Tình cảnh nghệ thuật hậu hiện đại  -  Trà Đoá
[MỸ THUẬT ĐƯƠNG ĐẠI] ... Nghệ thuật hậu hiện đại hết đường chạy rồi nhé!... (...)

Làm sao giết được nghệ thuật hậu - hiện đại?  -  Phạm Long
[MỸ THUẬT ĐƯƠNG ĐẠI] ... Chủ nghĩa hậu - hiện đại ở Việt Nam có thể bị triệt hạ bởi những mệnh lệnh / nội quy [lao động nghệ thuật] đương đại chẳng giống ai.. (...)

21.07.2010
Những câu hỏi về cái “uẩn khúc” của Ngô Tự Lập trong vụ Guillemin  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Anh đã thấy được rằng những lời phê phán của tôi là rất công bằng và chính xác. Thành thật cảm ơn anh. Tuy nhiên, câu “nếu không có một uẩn khúc” và một số ý tưởng khác của anh khiến tôi phải viết bài này; và để cho mọi vấn đề được thực sự sáng tỏ, tôi sẽ nêu lên một loạt những câu hỏi và những nhận định mà tôi hoàn toàn đặt cơ sở trên lý luận. Tôi xin nói ngay rằng khi anh viết thêm “nếu không có một uẩn khúc”, thì tôi thấy rất lạ, vì cái “uẩn khúc” đó là cái gì chỉ riêng một mình anh biết, và hoàn toàn không dính dáng gì đến công việc của tôi như một người đọc và nhận định/phê phán về một văn bản... (...)

20.07.2010
Đi tìm... bìa sách đã mất  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN NGÀY XƯA] ... La Symphonie pastoral ... Thérèse Desqueyroux ... Thérèse Raquin ... Bonjour Tristesse ... (...)

cưa ly ở factory  -  Phạm Long
[CHUYỆN NHẬU] ... factory / nhà máy cưa ly / input: bad - [ men / women ] maybe ??? / output: super - [ men / women ] really ??? / rất nghi / to be [ there ] or not to be / let’s see // ghi: say tỉnh toàn thế giới liên hiệp lại!... (...)

19.07.2010
Góp ý với ông Nguyễn Văn Dân về “huyễn tưởng”, “viễn tưởng”, và vài điều khác  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Thưa ông Nguyễn Văn Dân, tôi không hề “khắt khe” để làm gì cả. Nếu Ngô Tự Lập là một nhà báo vớ vẩn thì tôi đâu có mất thì giờ để phê phán. Ngô Tự Lập cũng không phải là một người chỉ được đào tạo ở Việt Nam. Anh ta đã từng được đào tạo trong những trường đại học lớn ở Pháp và Mỹ. Nếu Ngô Tự Lập không sành sõi các nguyên tắc chính quy để viết essay, thì anh ta đã không thể tốt nghiệp từ những trường đại học ấy. Đáng lẽ anh ta phải làm gương cho học giới ở Việt Nam, chứ sao lại vi phạm những lỗi lầm giống như họ!... (...)

Một sai sót cần đính chính, một lời cám ơn và vài vấn đề khác với Nguyễn Tôn Hiệt  -  Ngô Tự Lập
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Bài viết mới nhất của Nguyễn Tôn Hiệt, nhan đề “Ngô Tự Lập không chỉ ‘kín đáo’ đạo văn của Brent Hayes Edwards, mà còn công khai đoạt văn của Alain Guillemin!” sẽ rất công bằng và chính xác, nếu không có một uẩn khúc. Uẩn khúc đó là... (...)

18.07.2010
Ngô Tự Lập không chỉ “kín đáo” đạo văn của Brent Hayes Edwards, mà còn công khai đoạt văn của Alain Guillemin!  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Khi đạo văn của Brent Hayes Edwards, Ngô Tự Lập còn “kín đáo” sử dụng nhiều thủ thuật, nhưng khi đạo văn của Alain Guillemin, thì Ngô Tự Lập không còn lén lút nữa. Anh ta công khai chiếm hữu ý tưởng của Alain Guillemin ngay trước mắt độc giả... (...)

Tội nhớn  -  Xyz
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Chiến thuật của bác Ngô có thể ví như “chặt tay” (hay đúng hơn là “xẻo mồm”) thằng Tây kia, rồi đặt “tay” (hay “mồm”) mình thế vào chỗ ấy, rồi cứ thế ra sức “su-ka” (hoặc “thổi kèn”). Theo tôi thế là có tội “nhớn”, là đã làm giảm đi (rất nhiều) cái sự sung sướng của “nhân rân ta” cũng như “Công an nhân rân ta”, bác Ngô có biết như thế cho chăng? Tự sướng làm sao mà bằng người khác làm cho sướng được?!... [XIN LƯU Ý: Bài có hình khoả thân] (...)

16.07.2010
Ngô Tự Lập không thể tự bào chữa về việc đạo văn  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Tất cả những ai nghiêm túc thì chắc chắn đều đồng ý rằng: Ngô Tự Lập đã đạo văn của Hayes Edwards. Rằng: Ngô Tự Lập đã tự biện hộ bằng những lập luận không hợp lý, và tránh né hầu hết những bằng chứng về sự đạo văn mà tôi đã nêu ra trong bài “Đạo văn: lý thuyết và thực hành của Ngô Tự Lập”. Ngô Tự Lập chỉ không đạo văn nếu anh ta đi ngược thời gian để viết những điều này trước năm 2003... (...)

Lần thứ ba và lần cuối với ông Nguyễn Tôn Hiệt  -  Ngô Tự Lập
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Chắc chắn Nguyễn Tôn Hiệt vẫn không, hoặc cố tình không, đọc cẩn thận 2 bài viết của tôi, “Nguyễn Ái Quốc và văn học Pháp ngữ” (2005) và “Cha đẻ của văn học viễn tưởng Việt Nam” (2010). Vì thế, bài viết “Đạo văn: lý thuyết và thực hành của Ngô Tự Lập” của ông vô tình hoặc hữu ý đã xuyên tạc sự thật... (...)

15.07.2010
Đạo văn: lý thuyết và thực hành của Ngô Tự Lập  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[NẠN ĐẠO VĂN] ... Có một câu hỏi cần phải nêu ra là: Khi Ngô Tự Lập đạo văn, liệu anh ta có suy nghĩ giống như những gì anh ta đã phê phán về phương diện đạo đức của hành động đạo văn? Chỉ mong Ngô Tự Lập đọc lại thật kỹ và tự suy gẫm về những gì anh ta đã nói về nạn đạo văn. Và tự biết xấu hổ... (...)

14.07.2010
Không phải là phá hoại, mà là dở hơi  -  Andy Phạm-Filson
[ĐỔI MỚI ÂM NHẠC] ... Nhưng nghe nhóm Đại-Lâm-Linh bằng lỗ tai của người có học nhạc thì vẫn thấy dở. Dở về nhiều mặt... Tuy vậy tôi đồng ý với Nguyễn Đắc Hải Di là cứ để cho họ thí nghiệm. Nếu họ thật là bất tài thì họ sẽ biến mất. Nếu họ có một chút tài năng thì họ sẽ tự rút kinh nghiệm để sửa đổi. Nếu kết án họ là phá hoại âm nhạc thì có lẽ oan cho họ. Có lẽ họ muốn thí nghiệm một cái gì mới, nhưng họ kém tài, thành ra dở hơi... (...)

13.07.2010
Bàn chuyện một nhóm nhạc gây xôn xao dư luận  -  Nguyễn Đắc Hải Di
[ĐỔI MỚI ÂM NHẠC] ... Cư dân mạng dạo gần đây chuyền nhau các video clip của một nhóm nhạc Việt Nam đang thử nghiệm một thể loại mới. Dư luận xôn xao tranh cãi. Trong chuyện này ai đúng ai sai? ... (...)

11.07.2010
Bóng đá và công án Thiền  -  Nguyễn Hideaki
[THIỀN & CUỘC SỐNG] ... Trong truyện về bóng đá của Galeano, câu kết cũng rất hay: “Cách đây nhiều năm ở London tôi nghe câu chuyện này. Một câu chuyện bịa đặt nhưng nói đúng sự thật.” Câu chuyện bịa đặt vì chưa từng có một cầu thủ người Anh nào vì nghĩ mình là Pelé nên đá lọt lưới 5 quả liên tục! Nhưng câu chuyện lại “nói đúng sự thật”. Sự thật của một thứ công án Thiền. Một sự thật mà võ sĩ đô vật Ōnami ngày xưa đã cảm nghiệm và thực hiện... (...)

10.07.2010
Thân gửi anh Nguyễn Hưng Quốc  -  Ðỗ Trung Quân
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... hãy mắng nó / đừng khen nó / hãy cứ khen nó / những gì nó ngửi được / đấy là yêu nước / hãy chửi vào mặt nó / những gì nó không ngửi được / đấy là / yêu nước / vậy thôi / phải không chị? / phải không anh? / tôi nghĩ đơn giản thế đấy / chỉ thế thôi... (...)

Thế nào là yêu nước? [5]  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Để nối kết cả hàng chục triệu người dân ở những địa phương khác nhau, với những thành phần xã hội, văn hoá, giáo dục và chính trị khác nhau vào một khối thống nhất gọi là quốc gia, người ta phải huy động đến yếu tố huyết thống và lịch sử. Yếu tố huyết thống được kết tinh trong ý niệm đồng bào, còn yếu tố lịch sử được kết tinh trong ý niệm hồn nước. Yêu nước, do đó, trước hết là yêu đồng bào và bảo vệ được cái hồn của đất nước. Quan niệm này kéo dài ít nhất đến năm 1945, khi cách mạng tháng Tám bùng nổ... (...)

Tượng Nữ Thần Tự Do ở Hà Nội  -  Bùi Văn Phú
[BIỂU TƯỢNG TỰ DO] ... Tôi mới đọc xong quyển Vietnam: Rising Dragon của phóng viên BBC Bill Hayton viết về một nước Việt Nam đương đại. Sách có in nhiều hình, trong đó có tấm hình dưới đây với tượng Nữ Thần Tự Do ở Việt Nam là một sự việc đã được độc giả Tiền Vệ bàn đến. Chép lại để bạn đọc có thêm thông tin... (...)

09.07.2010
Văn hoá blog (3): Nguồn thông tin chính ở Việt Nam  -  Nguyễn Hưng Quốc
[BLOGS & CHÍNH TRỊ] ... Trong một đất nước mà mọi phương tiện truyền thông đại chúng đều nằm trong tay nhà nước và phải thở ra mùi tuyên huấn như ở Việt Nam, vai trò của blog lại càng quan trọng. Có lẽ quan trọng hơn hẳn ở các quốc gia tự do. Để biết được những vấn đề nóng bỏng nhất ở Việt Nam hiện nay, những vấn đề làm những người có lương tri phải day dứt và cảm thấy nhức nhối nhất, người ta thường đọc ở đâu? Chắc chắn không phải trên các tờ báo Công An hay Lao Động. Cũng không phải trên các website chính thống như vnexpress hay Vietnamnet. Mà là trên các blog... (...)

04.07.2010
Những trái bắp  -  Phạm Vui
[VĂN CHƯƠNG & CUỘC SỐNG] ... Hắn đứng lặng / không phải trên dải ngân hà cũ / mà giữa những đồng loại // Và bắt đầu ngửi lại, không cần biết / để làm gì, / mùi của ngô nướng bên đường phố xưa... (...)

03.07.2010
Thế nào là yêu nước? [4]  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Nói một cách tóm tắt, yêu nước, với người Việt Nam, ít nhất cho đến cuối thế kỷ 19, là yêu những điều tưởng tượng được định hướng bởi những ý đồ chính trị và bị tác động bởi những điều kiện văn hoá và lịch sử nhất định. Những điều tưởng tượng ấy được nuôi dưỡng bằng truyền thuyết và huyền thoại. Chưa đủ. Chúng còn được nuôi dưỡng bằng một điều mê tín mang nhãn hiệu triết học được nhập cảng từ Trung Hoa: tư tưởng thiên mệnh. [...] Tách ra khỏi ý thức trung quân, lòng yêu nước của người Việt Nam mới thực sự hình thành... (...)

01.07.2010
Hồng hay xanh?  -  Trịnh Thanh Thủy
[VĂN HOÁ] ... ... Đêm xuống khói trầm liệng vòng không / tiếng nam mô niệm lòng an tịnh / bát nhã ba la mật đa / sắc chẳng khác gì không / không chẳng khác gì sắc / sắc chính thực là không / không chính thực là sắc / bát nhã ba la mật / cũng không còn giới tính... (...)

Những người đồng tính  -  Phạm Vui
[VĂN HOÁ] ... Bài thơ “Nhân vật” của Lê Thánh Thư đã “chào hàng” như sau: “Khuôn mặt hắn không khói / Nhưng, có thể làm ô nhiễm cả thành phố nhiệt đới này / Hắn làm bạn với những anh hùng mạt vận... Những người đồng tính”... Tò mò, muốn biết thêm về “những người đồng tính” “anh hùng mạt vận” tôi vào internet gõ “famous gay people”. Nó cho cái danh sách này... (...)

Cũng có khi Tây ồn mà ta không ồn!  -  Hoàng
[VĂN HOÁ] ... Đọc bài viết của ông Nguyễn Hưng Quốc rất thú vị. Thế nhưng tôi lại thấy có một “việc” mà Tây rất ồn ào còn ta thì (phần lớn) nín khe. Đó là khi người Việt ta... làm tình!... (...)

Người Việt ồn ào  -  Nguyễn Hưng Quốc
[VĂN HOÁ] ... Những thói quen ăn to nói lớn, bất chấp sự riêng tư và quyền có sự im lặng của người khác được nuôi dưỡng trong nền văn hoá nông nghiệp kéo dài cả hàng ngàn năm ăn sâu vào chúng ta, không dễ gì mai một, ngay khi chúng ta đã ở thành phố, kể cả các thành phố đã được đô thị hoá rất cao ở Tây phương. Còn ở các thành phố mang nhiều chất nông thôn như ở Việt Nam thì khỏi phải nói. Sự tồn tại của người-Việt-ồn-ào không chừng còn lâu. Có khi sang tận thế kỷ 22... (...)

29.06.2010
Xem World Cup, nghĩ về xã hội dân sự  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHUYỆN BÓNG ĐÁ] ... Không thể chơi bóng đá một mình. Người ta cũng không thích xem bóng đá một mình. Xem các môn thể thao khác, người ta có thể ngồi một mình trong phòng, đối diện với tivi: không sao cả. Nhưng xem bóng đá như vậy thì rất chán. Không phải ngẫu nhiên mà ở các giải bóng đá lớn, người ta thường tụ tập trong các quán cà phê, các tiệm rượu, các câu lạc bộ hoặc các quảng trường để xem... (...)

28.06.2010
Thế nào là yêu nước? [3]  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Cuối bài “Thế nào là yêu nước? [2]”, tôi đi đến kết luận: Yêu nước, thật ra, là yêu những điều tưởng tượng. Viết như vậy, hẳn nhiều người thấy lạ; phản ứng tự nhiên là phản đối. Tuy nhiên, luận điểm ấy lại rất dễ dàng được chứng minh bằng chính lịch sử của Việt Nam... (...)

26.06.2010
Góp ý với Hoàng Vũ Thuật  -  Ngô Huy Liễn
[CHUYỆN THƠ] ... Rồi ông bạn già của tôi thao thao nói: “Bây giờ có còn nhà thơ nào khá mà lại muốn gửi đăng bài trên cái báo Văn Nghệ lá cải ấy? Cái báo chết tiệt ấy lâu nay người đọc trong cả nước có còn mấy ai biết cái mặt mũi của nó nữa! Vậy mà ông Hoàng Vũ Thuật lại nói ‘bạn đọc trong và ngoài nước đang đọc báo Văn Nghệ với niềm tin xem đấy là gương mặt văn học nước nhà’! Nói vậy là thế nào?...” (...)

24.06.2010
Xem World Cup, nghĩ về toàn cầu hoá  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHUYỆN BÓNG ĐÁ] ... Gần đây, người ta hay nói nhiều đến toàn cầu hoá. Nhưng không ở đâu xu hướng toàn cầu hoá lại thể hiện rõ cho bằng trong lãnh vực thể thao, đặc biệt, trong bóng đá. Chứ không phải sao? Bạn thử nghĩ xem... (...)

Xem World Cup, nhớ Việt Nam  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHUYỆN BÓNG ĐÁ] ... Cứ mỗi lần có giải bóng đá, lại nhớ Việt Nam. Nhớ không khí. Nhớ những tiếng “dzô!” vang dội cả xóm. Nhớ cồn cào... (...)

23.06.2010
Thời đại của xin lỗi  -  Trùng Dương
[VĂN HOÁ & CHÍNH TRỊ] ... Trước khi nói tới hoà hợp, hoà giải, tới việc với tay tới những “khúc ruột ngàn dặm”, việc đầu tiên người Cộng sản Việt Nam cần làm là nói lên lời xin lỗi về những thảm hoạ, chết chóc, oan khiên, dối trá, nhũng lạm mà sự du nhập một chủ nghĩa ngoại lai đã đem lại ra cho dân Việt từ Bắc chí Nam trong suốt 70 năm qua. Trước khi quá muộn, cho vận mạng đất nước và đặc biệt những thế hệ tương lai. (...)

22.06.2010
Thưa anh Hoàng Hưng  -  Ðỗ Trung Quân
[VĂN CHƯƠNG & GIẢI THƯỞNG] ... Anh nói: “từng ở Sài Gòn những hai nhăm năm mà không có duyên với giải thưởng nào,trong khi chỉ vừa về Hà Nội là đã được giải (Hội Nhà văn HN).” Tôi không buồn vì câu ấy. Tôi buồn thay cho một người bạn vong niên, người từng làm bìa và trình bày cho tập Ngựa biển những năm khó khăn không chỉ về kinh tế ở Sài Gòn (198...). Té ra anh vẫn muốn không phải là in thơ mà là giải thưởng ư?... (...)

21.06.2010
Giải thưởng cao quí? [bản đã sửa chữa]  -  Phêrô Bùi
[VĂN CHƯƠNG & GIẢI THƯỞNG] ... Tôi không khỏi ái ngại, đã gần “cổ lai hy” mà ông vẫn chưa vỡ được cái nhẽ chúng tôi, những công-dân-của-Saigon-tự-do, bấy nay vốn chưa hề được thuyết phục về ý nghĩa hay giá trị của những cái gọi là Giải Thưởng, Bằng Khen, v.v. của tất cả các thứ hội (đoàn) nào do cái nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam này đẻ ra và chăm bẵm bằng hàng bao nhiêu VND (trong ấy tất nhiên có cả tiền thuế những người lao động lương thiện như chúng tôi đóng)... (...)

Hội Nhà văn nào ăn bám? Giải thưởng nào tồi tệ?  -  Ngô Huy Liễn
[VĂN CHƯƠNG & GIẢI THƯỞNG] ... Đọc bài “Giải thưởng cao quí?” có lẽ nhiều người đã phát hiện ông Phêrô Bùi đã nhầm lẫn là Hội Nhà văn Việt Nam đã trao giải thưởng cho tập thơ “Hành trình” của Hoàng Hưng năm 2006. Đúng ra, Hoàng Hưng đã nhận giải thưởng văn học 2006 cho tập thơ ấy từ Hội Nhà văn Hà Nội. Đề nghị ông Phêrô Bùi lần sau nên cẩn thận hơn khi phê phán người khác. Dẫu sao ngoài việc nện nhầm đối tượng thì ông Phêrô Bùi cũng đã tung ra những quả trúng đích vào Hội Nhà văn Việt Nam... (...)

19.06.2010
Giải thưởng và lòng “thương bạn” (?)  -  Tô-ma Tôn
[VĂN CHƯƠNG & GIẢI THƯỞNG] ... Ông Hữu Thỉnh đã không đoạt giải vì được/bị các bạn của ông... thương quý. Vậy là các ông thi sĩ bạn vàng này lại không thương thi sĩ Hoàng Hưng một tẹo nào khi để ông đoạt giảỉ. Té ra, khi ghét thi sĩ nào thì... để nó đoạt giải thưởng cho bỏ bu nó luôn! Nghĩ về vụ mấy cái giải này, Tô-ma tôi cười muốn rụng rốn... (...)

18.06.2010
Giải thưởng cao quí?  -  Phêrô Bùi
[VĂN CHƯƠNG & GIẢI THƯỞNG] ... Hết sức tội nghiệp cho cái gọi là Hội Nhà Văn Việt Nam của ông [...] nghe bảo hội viên đến cả nghìn, song số lượng cùng chất lượng sản phẩm như thế nào thì mọi người đều biết... Một cái Hội ăn bám không biết ngượng như thế mà ông giơ hai tay đệ đơn xin nó kết nạp thì chúng tôi coi thường ông một lần; coi thường hai lần là khi ông khom lưng để nó xét duyệt sản phẩm dự giải, và ba lần - khi ông ưỡn ngực (lép) cho nó gắn huy chương trao giải (mà thực chất cũng lại là tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân lao động lương thiện!)... (...)

16.06.2010
Quán blog  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN BLOG] ... vẫn bấy nhiêu / khách / phong lưu / tao nhã / đêm / ngày / túc trực / từng giờ / từng phút / từng giây / thấy / món nào lạ / vừa mới / bưng ra / thì / lập tức / bác kiến / bác ruồi / bò tới / bu lại... (...)

Thời đại HCM: Hạnh Phúc  -  Phạm Vui
[CHUYỆN HÔM NAY] ... Hoa hậu: Mông mình mình bơm quả nào cũng tròn / Lãnh tụ: Dinh mình mình xây toà nào cũng cao / Đại gia: Đào mình mình nuôi ả nào cũng béo / Công an: Đạn mình mình nã đầu nào cũng bể... (...)

15.06.2010
“Trở về cái chuồng xưa?” [bản đầy đủ]  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[CHUYỆN HÔM NAY] ... Lời ca “Trở về cái chuồng xưa?” của hiền huynh Nguyễn Đăng Thường theo giai điệu Torna A Surriento của Ernesto di Curtis quả là tuyệt bút. Tại hạ hát qua một lần là khoái chí tử ngay, bèn lảm nhảm hát đi hát lại suốt ngày hôm nay. Hát riết rồi bỗng nhiên tại hạ lại phát hiện rằng Nguyễn huynh đã quên viết lời cho phần “Rê trưởng” ở giữa bài. Thế là tại hạ bèn viết lời thêm cho phần đó, mỗi đoạn bắt đầu bằng câu “Có ai về thăm cái chuồng xa xưa...” Khi viết xong, ráp chung vào lời ca của Nguyễn huynh, thì bài hát có đầu đuôi như vầy... (...)

Thế nào là yêu nước? [2]  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Nói một cách tóm tắt, đất nước hay quốc gia không phải là những gì tự nhiên hay có sẵn. Nó được tạo dựng. Quá trình lập quốc không phải chỉ là một quá trình chinh phạt về quân sự, lấn chiếm lãnh thổ của nhau, thoán đoạt quyền hành của nhau, mà còn là một quá trình lâu dài và liên tục viết lại lịch sử, thậm chí, xuyên tạc lịch sử, và thực dân hoá huyền thoại và ký ức tập thể để tạo nên sự thống nhất và hợp nhất từ vô số các khác biệt. Nói cách khác, để trả lời câu hỏi nêu lên ở đầu bài này, yêu nước, thật ra, là yêu những điều mình, hoặc người khác muốn mình, tưởng tượng. Vậy thôi... (...)

Thực dân, nô lệ, ăn mày  -  Nguyễn Hoàng Văn
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Khi quyền lực chính thống tự tách mình ra, không nương tay bóc lột cộng đồng để phục vụ lấy mình như một cộng đồng con, nó đã là hiện thân của một thứ “thực dân”. Nội hoá hay ngoại hoá, đã đối phó với khát vọng sống của cộng đồng thì thứ thực dân nào cũng ngay ngáy kiểm duyệt để che đậy bản chất ăn cướp và bóc lột của mình. Nhưng kiểm duyệt cũng chỉ là một biện pháp cụ thể trong mục tiêu ngu muội hoá con người, như một đường lối nhất quán. Khi hệ thống toàn trị sắt máu hơn cả chính quyền thực dân trong chính sách ngu muội hoá ấy, nó đã sợ hãi sự thật và mong mỏi công dân của mình ngu dốt hơn cả thế lực cai trị bên ngoài đã từng sợ và từng mong... (...)

I have a dream...  -  Ðỗ Cẩm Chướng
[CUỘC SỐNG] ... nào bắt đầu đi! / dàn đồng ca rất bốc / những cái lưỡi nịnh nọt / những cái túi ba gang chờ chực / nhồi tiền / những hàm răng đóng đen thuốc lào / đang giao hợp một bài hưởng xướng... (...)

14.06.2010
Trở về cái chuồng xưa?  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN HÔM NAY] ... Mời quý vị thưởng thức bài Torna A Surriento (“Come Back To Sorrento”) của Ernesto di Curtis, với lời ca mới: ... Về quê coi đất nước mình văn minh? Về quê ngó kiều nữ và ô-sin? Về quê có gái trinh có nhạc tình? Ôi lãng du quay về linh đình?... (...)

12.06.2010
Thế nào là yêu nước? [1]  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Trong lịch sử, phần lớn các tội ác tập thể đều liên quan đến lòng yêu nước. Nhân danh lòng yêu nước, người ta đối xử một cách đầy kỳ thị với người khác. Nhân danh lòng yêu nước, người ta xâm lăng các nước khác. Nhân danh lòng yêu nước, người ta tha hồ hành hạ người khác, bắt người khác làm nô lệ, thậm chí, tiêu diệt nguyên cả một sắc tộc hoặc chủng tộc. Bạn nghĩ lại coi, những bất hạnh lớn nhất của dân tộc Việt Nam từ xưa đến nay chủ yếu đến từ đâu?... (...)

11.06.2010
Những thành tựu của thiên đường [4]  -  Trà Đoá
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Đây là những thành tựu của một “thiên đường” điển hình... (...)

Những thành tựu của thiên đường [3]  -  Trà Đoá
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Đây là những thành tựu của một “thiên đường” điển hình... (...)

Những thành tựu của thiên đường [2]  -  Trà Đoá
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Đây là những thành tựu của một “thiên đường” điển hình... (...)

Những thành tựu của thiên đường [1]  -  Trà Đoá
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Đây là những thành tựu của một “thiên đường” điển hình... (...)

08.06.2010
Ở ngay tại thiên đường, mà sao lại thiếu ăn đến thế!  -  Hoàng Ngọc-Tuấn
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... “HÔM NAY -> NGÀY MAI -> SAU NGÀY MAI”. Các sinh viên tại Instituto Superior de Arte (Học viện Cao đẳng Mỹ thuật) ở thủ đô Habana, Cuba, đã vẽ và trưng bày tấm bảng này trong một cuộc xuống đường đòi cải thiện thức ăn. Ở ngay tại thiên đường, mà sao lại thiếu ăn đến thế! Chắc là vì mải lo canh giữ hoà bình cho thế giới?... (...)

06.06.2010
Chuyện không của riêng ai...  -  Ngô Hương Giang
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Những ngày qua (từ ngày 31/5/2010 đến ngày 3 6/2010) Tiền Vệ đăng liên tiếp những bài tranh luận của Ngô Tự Lập và Nguyễn Tôn Hiệt, ngẫm nghĩ một hồi, tôi thấy có những ngộ nhận trong học thuật Việt Nam gần đây đã đến hồi phân giải rõ ràng, tránh lối quy chụp và ảo tưởng... (...)

05.06.2010
Một tiếng thở dài thở thành cầu vồng  -  Ðỗ Cẩm Chướng
[ĐẤT NƯỚC HÔM NAY] ... Không còn ai mơ ước / Trường học tử tế cho trẻ con / Đại học tử tế cho sinh viên / Bịnh viện tử tế cho người dân / Nhà ở tử tế cho người nghèo / Ruộng vườn tử tế cho người làm ruộng / Chỉ còn những kẻ thực hiện chiếm đoạt / Đất đai thuộc về mình / Cao ốc cho thuê thuộc về mình / Chung cư hạng sang trong tay mình / Xe hơi đắt tiền trong nhà mình / Tàu cao tốc luôn có chỗ cho mình / Chỉ nợ nần dành cho con nhà kẻ khác... (...)

04.06.2010
Tuổi thơ bất hạnh Việt Nam  -  Bắc Phong
[THIẾU NHI HÔM NAY] ... em cõng gạch nặng trên lưng / ráng không quị ngã nhấc từng bước chân / kiếm ăn cực khổ muôn phần / em cũng phải chịu vì thân nhà nghèo... (...)

03.06.2010
may quá! tôi vô học  -  Ðỗ Trung Quân
[VĂN HỌC XHCNVN] ... may quá! / tôi vô học / may quá! / tôi nhờ vô học mà không lươn lẹo / hoan hô bọn vô học! / hoan hô tôi! / nhưng tôi vẫn xin lỗi / những ai / có / học / thật / vẫn không lươn lẹo... (...)

Ông nghè Ngô Tự Lập không thiệt thà chút nào  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Trong bài “Thêm một lần với Nguyễn Tôn Hiệt”, ông nghè Ngô Tự Lập hùng hồn khẳng định: “Bài viết của tôi là về văn học viễn tưởng, nói đúng hơn là truyện viễn tưởng (mô tả thế giới trong tương lai), chứ không phải là về tính tiên tri (mặc dù tôi có nhận xét rằng 2 tác phẩm của Hồ Chí Minh có tính tiên tri)...” Ông nghè Lập nói vậy là không thiệt thà chút nào. Tại hạ có thể nêu ra bằng chứng rành rành ngay trong bài viết của ông để cho thấy cái không thiệt thà của ông... (...)

Cha già kính yêu  -  Thi Trầm
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Bác Hồ, vị cha già dân tộc, đẻ ra cả một dân tộc còn được, nhằm nhò gì cái “văn học viễn tưởng Việt Nam” ấy, ngài đẻ ra mấy hồi. Đâu cần tiến sĩ Ngô Tự Lập nhọc công chứng minh điều ấy... (...)

02.06.2010
Lẽ ra... [2]  -  Ðỗ Cẩm Chướng
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Lẽ ra... / Phải làm cho ra lẽ / Những đứa nào bất nhân / Những đứa nào vô đạo / Những kẻ không có chút con người / Không thương xót ngay cả người mà chúng đang “thánh hoá” ... (...)

Gửi quí ông Nguyễn Tôn Hiệt  -  Xyz
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Tôi dám cá với quí ông Nguyễn Tôn Hiệt rắng cả tác giả bài viết lẫn người trao đổi với quí ông mấy ngày nay chỉ là một kẻ mạo danh đó thôi. Trò này ở đất này lúc nào cũng thịnh hành (Ngày xưa ngay cả bác Hồ đáng kính của chúng ta cũng đã chẳng từng giả danh người khác để viết bài đăng báo đấy ư?) Sao độ rày quí ông Nguyễn Tôn Hiệt lại có thể mụ mị đến độ mất cảnh giác như vậy kìa?... (...)

Thêm một lần với Nguyễn Tôn Hiệt  -  Ngô Tự Lập
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Bài viết của tôi là về văn học viễn tưởng, nói đúng hơn là truyện viễn tưởng (mô tả thế giới trong tương lai), chứ không phải là về tính tiên tri (mặc dù tôi có nhận xét rằng 2 tác phẩm của Hồ Chí Minh có tính tiên tri). Có nhiều hình thức tiên tri khác, như sấm hay bói toán, nhưng tôi không bàn ở đây... Tôi nhận định rằng truyện “Con người biết mùi hun khói” in năm 1922 của Hồ Chí Minh có lẽ (tôi nhấn mạnh) là truyện viễn tưởng hiện đại đầu tiên của Việt Nam... (...)

Lẽ ra... phải cho ông ấy ngủ yên...  -  Ðỗ Cẩm Chướng
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Lẽ ra... / Phải biết ngượng / Vì nói dối quá lâu nên tin luôn mình nói thật / Lẽ ra... / Cứ để ông ấy (tức cụ Hồ) / Sống, làm việc và chết theo pháp luật / Như một người bình thường / Lẽ ra... (...)

01.06.2010
“Cha đẻ của văn học viễn tưởng Việt Nam”... Ôi, chuyện còn dài...  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Thưa ông nghè Lập, cái ý chính của tại hạ là thế này: Ông nghè Lập đã vào ban hợp xướng của văn công để ca tụng cái loại văn “tự sướng” của Hồ Chí Minh là “văn học viễn tưởng Việt Nam”! Tại hạ đã nhấn mạnh ý này ở ngay nhan đề bài viết, nhưng ông nghè Lập khéo quá, né một cái vèo... (...)

Làm quái gì có cái gọi là “cha đẻ” của “thể loại văn học viễn tưởng hiện đại Việt Nam”?  -  Bùi Thị Lài
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Có thể ông Hồ là người đầu tiên viết truyện có các chi tiết “mơ ngày toàn thắng”, viết theo kiểu phán đại, hay nổ sảng và... ăn may. Chứ ông ấy có “đẻ” ra cái “văn học viễn tưởng hiện đại Việt Nam” nào đâu. Nói như vậy là hàm hồ... (...)

Đúng là “tiên tri”  -  Bông Vạn Thọ
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Chính vì có bác Hồ đã “tiên tri” ra nhiều điều hay ho (có phần quái gở) cỡ đó, nên đám hậu bối cũng được hưởng chút thần công lực. Sau khi đã oanh oanh liệt liệt “giải phóng” SÀI GÒN, đám hậu bối cũng lòi ra tài “tiên tri”, thể hiện qua vài cái tên đường cũng quái gở không kém cạnh... (...)

Trả lời Nguyễn Tôn Hiệt  -  Ngô Tự Lập
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Sự thật là tất cả các bài ông dẫn ra đều lặp lại ý kiến của tôi đăng ngày 14-05-2005, trong bài “Nguyễn Ái Quốc và văn học Pháp ngữ”, đăng trên Tiền Phong. Bài báo cũng được rất nhiều báo mạng đăng lại. Điều này tôi đã viết ở đầu bài “Cha đẻ của văn học viễn tưởng Việt Nam”... Ông phê phán tôi đã không nhắc đến Trạng Trình. Nhưng trong bài viết, tôi khẳng định Hồ Chí Minh là cha đẻ của văn học viễn tưởng hiện đại Việt Nam (Ngô Tự Lập nhấn mạnh)... (...)

31.05.2010
Thì ra, “văn học tự sướng” là... “văn học viễn tưởng Việt Nam”!  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[VĂN HỌC XHCNVN] ... Tháng 6-1949, Hồ Chí Minh đã dùng bút danh Trần Lực viết truyện “Giấc ngủ mười năm” để “tiên tri” cái khẩu hiệu “Hồ Chủ tịch muôn năm!” Sau này, ông lại dùng bút danh Trần Dân Tiên để thần thánh hoá cá nhân “Bác”. Tại hạ tưởng nên gọi cái loại “văn học” này là loại “văn học tự sướng”. Nhưng ông nghè Ngô Tự Lập lại cùng với ban hợp xướng văn công ca ngợi đó là “văn học viễn tưởng Việt Nam” và tôn vinh ông Hồ là “Cha đẻ của văn học viễn tưởng Việt Nam”, thì tại hạ đành bái phục vậy!... (...)

27.05.2010
Những khẩu hiệu quái đản [kỳ 2]  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Có lần, tôi hỏi một nhà “trí thức” CSVN: “Anh thấy cái khẩu hiệu NƯỚC CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM người ta treo trên kia có điều gì trục trặc hay không?” Nhà trí thức CSVN nhìn kỹ cái khẩu hiệu to tướng trên cao, rồi trả lời: “Có gì trục trặc đâu nào? ...” (...)

Đảng đã cho ta...  -  Bông Vạn Thọ
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Đảng chỉ cho ta “một mùa xuân đầy ước vọng” thôi (có thành hiện thực hay không thì hậu xét), mà một năm thì có tới bốn mùa, sao Đảng chỉ cho mỗi một mùa xuân (mà lại đầy ước vọng nữa chớ), còn ba mùa hạ, thu và đông thì sao ta?... (...)

26.05.2010
Những khẩu hiệu quái đản  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Phải nói là quái đản mới đúng. Thử tưởng tượng nhân dịp mừng năm mới, ở Pháp giương khẩu hiệu: “MỪNG LIÊN MINH PHONG TRÀO BÌNH DÂN, MỪNG NĂM MỚI”, hay ở Mỹ giương khẩu hiệu: “MỪNG ĐẢNG DÂN CHỦ, MỪNG NĂM MỚI”, hay ở nước Anh giương khẩu hiệu: “MỪNG ĐẢNG BẢO THỦ, MỪNG NĂM MỚI”, thì quái đản biết chừng nào! Nhưng tất nhiên chả ở đâu mà người ta lại ngạo mạn trơ trẽn và vô lễ đến mức đó, ngoại trừ ở nước ta! Thế mới có cái khẩu hiệu MỪNG ĐẢNG, MỪNG XUÂN! ... (...)

Bây giờ trên quê hương chúng ta (biết & không biết)  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN BÂY GIỜ] ... biết thì thưa / thốt // không biết thì dụa / cột / mà / khoe... (...)

25.05.2010
Bây giờ trên quê hương chúng ta (nón lá & nón lá)  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN BÂY GIỜ] ... nón lá thời trang / hoa hậu chân dài // & // nón lá hàng rong / lao động chân dép // ôi xinh quá // ôi đẹp thay... (...)

22.05.2010
Khi góp ý về vấn đề chuyên môn thì nên cẩn thận  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[DỊCH THUẬT VĂN CHƯƠNG] ... Đọc bài góp ý của Quỳnh Trung, thấy “ngồ ngộ”, nên tôi xin nói vài lời:... Khi góp ý về vấn đề chuyên môn thì nên cẩn thận. Kẻo mà... (...)

Về những câu hỏi chưa được trả lời thoả đáng  -  Phêrô Bùi
[DỊCH THUẬT VĂN CHƯƠNG] ... Tôi xin phép trở lại với một số câu hỏi từ góc độ (dịch thuật) đã nêu, mà theo tôi chưa được bài viết “Trả Lời Ông Phêrô Bùi” làm thoả đáng, như sau: 1) Anh/chị (viết bài đó) dường như chưa đọc hết câu hỏi #5 của tôi về cách dịch câu “Đơn giản là thờ cái hệ thống” thành “Or more simply, ones has better worship the system”?... 2) Anh/chị cũng có lẽ chưa đọc câu tôi hỏi về cách dịch “May-Cồ” thành “movie or pop stars”?... (...)

Xin đặt dấu chấm lên chữ “I’” tiếng Anh của Phêrô Bùi  -  Quỳnh Trung
[DỊCH THUẬT VĂN CHƯƠNG] ... “However, readers might feel tempted into asking (not the translator, but the “known-to-be-demanding” editors) a couple of below questions...” - Khi tempt là động từ, thì dùng là to tempt s/o into doing something hoặc to tempt s/o to do something; nhưng khi tempt gần như là tính từ... (...)

20.05.2010
Trả lời Ban Biên Tập Da Màu  -  Phêrô Bùi
[DỊCH THUẬT VĂN CHƯƠNG] ... BBT Da Màu ‘cảm thấy cần lên tiếng về câu nói “bóng gió” của người ký tên là Phêrô Bùi’ về lối làm việc của mình? Tại sao tôi phải nói “bóng gió” nhỉ? Câu “...thực ra chúng tôi đã gửi bài cho Da Màu, nhưng nhóm biên tập viên có lẽ quá bận rộn, đã không hồi đáp...” rõ ràng là thuật lại theo nghĩa đen từng từ đấy chứ? ... (...)

Trả Lời Ông Phêrô Bùi  -  Damau.org
[DỊCH THUẬT VĂN CHƯƠNG] ... Vì bài đăng trên Tiền Vệ ám chỉ đường lối làm việc của Ban Biên Tập Da Màu, chúng tôi cảm thấy cần lên tiếng về câu nói “bóng gió” của người ký tên là Phêrô Bùi: “This article should have been sent to damau.org; in fact we did send it there, but the editors, who are perhaps too busy, did not respond to stuff like this...” (dịch: bài này đáng lẽ phải gửi cho Da Màu, và thực ra chúng tôi đã gửi bài cho Da Màu, nhưng nhóm biên tập viên có lẽ quá bận rộn, đã không hồi đáp về những chuyện như thế này...) ... (...)

19.05.2010
Picasso vẽ chân dung bác... Hiệt  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[CHUYỆN 19/5] ... Hôm nay, 19/5/2010, tại hạ vào internet đọc báo, thì thấy có rất nhiều bài ca tụng ông Hồ Chí Minh. Loại bài ca tụng kiểu này thì đã quá mứa nên tại hạ chỉ thấy cái tít là bỏ chạy, không đọc nổi nữa. Thế nhưng có một bài khiến tại hạ phải tò mò đọc hết. Đó là bài “Bác Hồ và họa sĩ Picasso” trên báo Công An thành phố Đà Nẵng. Bài này thuật lại câu chuyện do ông Vũ Đình Huỳnh (đã chết) thuật lại (lúc nào chẳng rõ) về bức chân dung (đã mất!) do hoạ sĩ Picasso (đã chết) vẽ ông Hồ Chí Minh (đã chết). Thế mới hay!... (...)

18.05.2010
“THE SMELL OF MONSOON WIND” edited on damau.org  -  Phêrô Bùi
[DỊCH THUẬT VĂN CHƯƠNG] ... It is usually a big happiness for us idle readers to run accross a Vietnamese piece of literature translated into a different language, not only due to the current critical need for us to be globalized or just one’s curiosity to see how a Vietnamese mermaid is metamorphosed into a foreign princess in her splendid exotic wedding gown, but also because of another legitimate expectation — to simply learn something interesting and useful concerning translating our (very dear) mother tongue into a “step-mother tongue” and/or vice versa, in purely technical or academic terms... (...)

17.05.2010
Đọc báo  -  Tuấn Khanh
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Vậy là ở đất nước tôi, người dân đã bắt đầu cuộc đời nộp tiền để được sống tự do. Đố ai biết chắc rằng niềm Hạnh phúc được trả về đó có Độc lập được bao nhiêu lâu trong Tự do, có mà mơ về một nền Cộng hòa... (...)

CÔNG AN NHÂN DÂN mà lại CHỈ BIẾT CÒN ĐẢNG, CÒN MÌNH?  -  Mai Công Chửng
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Thế nhưng, châm ngôn “CHỈ BIẾT CÒN ĐẢNG, CÒN MÌNH” lại thật sự đúng là châm ngôn của ngành Công An. Chỉ cần gõ các chữ “Chỉ biết còn Đảng, còn mình” vào google.com, chúng ta sẽ tìm thấy vô số bằng chứng. Thử nêu ra một vài bằng chứng tiêu biểu... (...)

Đã bị lộ diện thì đành ngửa bài  -  Xyz
[TIN TẶC & CHÍNH TRỊ] ... Họ không phải là khi không lại nhận “chiến công” đâu: Thoạt tiên trang web Dòng Chúa Cứu Thế tuyên bố đã “nắm tận tay day tận trán” tin tặc, tiếp sau đó một trang mạng khác cũng đã lên tiếng vạch rõ thông tin cá nhân của họ, nên họ biết đã bị lộ diện, có che giấu nữa cũng vô ích, nên có lẽ vì vậy họ đành ngửa bài, lên giọng thách thức kiểu “Ừ chúng tao đấy, bọn mày có làm được gì được nào?!” Thật là oai phong... (...)

16.05.2010
Thì ra, công an là tin tặc  -  Nguyễn Nhân Dân
[TIN TẶC & CHÍNH TRỊ] ... Thế mới biết cái văn hóa đạo đức của những người cầm quyền của nước CHXHCN Việt Nam. Khi cần chối tội, thì họ chối phăng, chối biến, cho rằng mọi lời cáo buộc có bằng chứng khoa học đều chỉ “là những ý kiến không có cơ sở.” Đến khi cần khoe thành tích, thì họ lại khoe tuốt luốt tất cả những âm mưu và hành động của họ mà họ vừa gân cổ chối biến. Cái dạng văn hóa đạo đức này có lẽ chỉ có đám xã hội đen mới có thể hiểu được. Mà đúng là xã hội đen, vì Công An tự hào chính mình là tin tặc!... (...)

Một tấm hình đáng một ngàn chữ  -  Ðỗ Cẩm Chướng
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Ở phương Tây người ta có câu nói rất hay: “A picture is worth a thousand words”. Một tấm hình đáng một ngàn chữ. Nói vậy quả không sai. Mời bà con xem kỹ tấm hình này thì sẽ hiểu nó chứa đựng ý nghĩa gì trong đó. Đây là một cái bích chương to tướng trang trọng treo trước trụ sở công an to tướng ở thủ đô Hà Nội... (...)

On reading “Who Do You Take Me For?”  -  Phêrô Bùi
[DỊCH THUẬT VĂN CHƯƠNG] ... Lý Đợi is wise and sensitive enough to “declare” right from the beginning, “It is impossible to translate poetry, yet it is also impossible not to translate it.” I admire his wisdom and sensitivity, yet I think it is not completely useless to analyze the translation in technical terms, which I believe will not lessen our readers’ enjoyment of reading his really cool poems. Below are just a few questions that might show up during the course of reading the English version of “Bọn mày tưởng tao là ai?”... (...)

15.05.2010
Lý Đợi translated into English  -  Phêrô Bùi
[DỊCH THUẬT VĂN CHƯƠNG] ... It is unexpected to re-meet Lý Đợi with his new piece, “Mới khai quật được bản sắc văn hóa Việt Nam”, which sounds quite “aggressive and wicked”. The translation is admirable, too, trying to keep parallel with the source text on the whole; however, there still seem to be some faint “flaws” in it, which could turn it a little less amazing. Please permit us (idle) readers to note a few below... (...)

14.05.2010
Ai cũng tưởng mình là nhà văn  -  Nguyễn Hưng Quốc
[VĂN HỌC] ... Văn mình nhất định là phải hay. Chỉ có bọn dốt mới không thấy nó hay. Nếu không dốt thì là do... bè phái!... (...)

12.05.2010
Tác phẩm hoành tráng về sự sụp đổ của chế độ xã hội chủ nghĩa  -  Nguyễn Gia Thức
[MỸ THUẬT & CUỘC SỐNG] ... Năm 2001, khi tác phẩm hoành tráng LNK Infomedis của điêu khắc gia Gintaras Karosas vừa được khánh thành, thì bức tượng của Lenin nằm ngửa trên mặt đất, trông nhơ nhớp, nhưng vẫn còn nguyên hình hài. Từ đó đến nay, dân chúng Lithuania vào xem đã giậm lên bức tượng Lenin và đập cho sứt đầu, gãy tay, trông hết sức thảm hại. Nhưng có lẽ ý đồ của điêu khắc gia Gintaras Karosas chính là như thế: Hình ảnh Lenin sứt đầu, gãy tay, nhơ nhớp, nằm sóng soài giữa 3000 cái tivi cũ mang đến cho khán giả một ấn tượng hết sức sâu đậm và mạnh mẽ về sự sụp đổ không thể tránh khỏi của một thứ quyền lực dối trá và phi lý... (...)

08.05.2010
Hoàng Cầm: Ai hát đó...  -  Nguyễn Đăng Thường
[TƯỞNG NIỆM HOÀNG CẦM (1922-2010)] ... Ai hát đó... hay chỉ là tiếng gọi / Suối than thầm.. kể đã mấy nghìn năm / Lời van vỉ bên đèo không biết mỏi / Chảy triền miên như tiếng... hận xa xăm... Ðó là những gì tôi còn nhớ - hy vọng không sai quá nhiều - về vở kịch thơ của Hoàng Cầm đọc (và diễn) năm lên chín tuổi... rưỡi... (...)

07.05.2010
Lẫn lộn lung tung | Hoà hợp hoà giải | Bưu ảnh  -  Nguyễn Đăng Thường
[35 NĂM & RÁC] ... 30/4 / sao gọi chí minh là chí mao / chí mẹ muôn đời của chí mén đại gia... // 30/4 / trong nước diễu hành kỷ niệm ngày lịch sử / ngoài nước diễn hành tưởng niệm ngày quốc hận // ... 30/4 đã qua / ba mươi lăm 30/4 đã theo nhau vút qua / ngoại trừ vài giọt nước / đục... (...)

04.05.2010
Thế còn chính ông Ngô Huy Liễn, thì sao?  -  Cao Việt Dũng
[VĂN HỌC NƯỚC TA] ... Tôi đã không “đeo đuổi” cuộc tranh cãi xuất phát từ bài viết của ông Ngô Huy Liễn nơi tôi cho rằng ông chỉ phạm phải một cái tật (không lớn lắm) là phân tích thì dở mà lại thích khái quát hóa thật to, cộng với đặt tên bài thật vĩ đại, nếu như mấy ngày gần đây, tôi không nhận thấy bài của ông Ngô Huy Liễn được rất nhiều trang mạng khác đăng tải lại, một cách tràn lan. Tôi nghĩ đây là vấn đề đáng nói: môi trường Internet là môi trường quá màu mỡ cho thông tin không được kiểm chứng. Điều này khiến cho những gì ông Ngô Huy Liễn viết, lẽ ra không mấy đáng nói, đột nhiên trở nên có một sức nặng bất ngờ, một sự nhẹ không thể chịu đựng của tồn tại... (...)

03.05.2010
35 năm đã qua... [thư gửi chị]  -  Luỹ
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Sợ hãi đổi thay (bị hù doạ bởi hình ảnh của bạo loạn) chỉ kéo dài sự bình yên giả tạo trong mòn mỏi tuyệt vọng đợi chờ. Xã hội thời hôm nay chuyển biến cực nhanh, chỉ cần một bước lỡ, một bước chậm là khó lòng bắt kịp với thế giới ngày mai, là vĩnh viễn tụt hậu. Dân chủ (bản chất là/xây dựng trên “hoà bình”) thật ra không có gì ghê gớm và không phải là nguyên nhân dẫn tới bạo loạn, mà cơ bản đó chỉ là luật pháp nghiêm minh, công bằng, và quyền được nói của người dân... (...)

Phiếm luận về việc chối bỏ quá khứ, chối bỏ nguồn gốc  -  Kỳ Du
[VĂN HOÁ & CUỘC SỐNG] ... Quá khứ của ánh lửa đẹp này là những khúc gỗ tồi tàn kia; tương lai của đoá sen sang cả nọ là từ đám đất hôi thối, tù đọng hiện thời, mà muốn có được sự biến đổi đó thì chắc không gì khác hơn là hành động cho tử tế, ngay thẳng... (...)

02.05.2010
Nữ Thần Tự Do: từ quá khứ đến hoá thân  -  Bùi Văn Phú
[BIỂU TƯỢNG TỰ DO] ... Cách đây không lâu trên Tiền Vệ có đăng một số hình của bạn đọc gửi đến cho biết tượng Nữ Thần Tự Do đã có trên đất nước Việt Nam từ hơn nửa thế kỉ trước. Tượng đã được dựng ở Hà Nội trong những năm trước khi đất nước chưa chia đôi và tại miền Nam trong những năm chiến tranh. Mới đây, đọc một sách ảnh về chiến tranh Việt Nam tôi thấy tấm hình dưới đây, chép ra để bạn đọc cùng xem... (...)

01.05.2010
Tránh voi...  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[VĂN HỌC NƯỚC TA] ... Ông Ngô Huy Liễn “bức xúc” là phải, nhưng ông không nên trút cái nỗi “bức xúc” ấy lên những nhà văn trong tay không một tấc sắt. Họ đều là nạn nhân, cũng như ông. Có những hoàn cảnh khiến họ đành phải “tránh né” để khỏi bị voi giậm. Ông cũng đã phải “tránh né” liên tục, thì ông mới sống sót đến bây giờ chứ! Nếu sống ở Việt Nam mà ông nói và viết một mực thẳng băng thì có lẽ ông đã thành một người anh hùng lừng lẫy, hay đã “xanh cỏ” rồi! Phải không nào? ... (...)

30.04.2010
Câu chuyện của giấc mơ  -  Nguyễn Tấn Cứ
[VỀ SỰ VÔ CẢM] ... Nếu đất nước nầy bị xâm lược? / Mặc xác nó không phải chuyện của tôi / Nếu tổ quốc nầy lâm nguy? / Thây kệ nó tôi không phải lo / Nhân dân của anh bị chà đạp? / Ôi dào, thì tôi cũng là dân đó thôi... (...)

Tránh né, tránh né nữa, tránh né mãi!  -  Ngô Huy Liễn
[VĂN HỌC NƯỚC TA] ... Nơi đào tạo thế hệ nhà văn trẻ mà lại truyền bá trò tránh né vòng vo như thế thì thái độ ấy có “đang trở thành tiêu chuẩn đạo đức của nhà văn nước ta” hay không? Xin quí ông nhận xét giùm. Lời tôi nói có thể làm nhiều người mất vui nhưng không phải là tôi nói sai sự thật đâu... (...)

29.04.2010
Bình tĩnh chứ!  -  Ðỗ Trung Quân
[VĂN HỌC NƯỚC TA] ... Thưa ông Ngô Huy Liễn, “Tránh né và nói láo đang trở thành tiêu chuẩn đạo đức của nhà văn nước ta”! E rằng ông quơ đũa cả nắm rồi. Nó dễ như tôi nói “Bọn nhà văn hải ngoại là bọn vong bản” vậy. Nói vậy là hàm hồ, thưa ông. Chỉ có một vài dòng giới thiệu một tác giả mà ông kết luận ngon lành tất tần tật “nhà văn nước ta”... (...)

Mời Ngô Huy Liễn bình luận tiểu sử  -  Cao Việt Dũng
[VĂN HỌC NƯỚC TA] ... Xin mời ông Ngô Huy Liễn tác giả bài viết “Tránh né và nói láo đang trở thành tiêu chuẩn đạo đức của nhà văn nước ta” bình luận về cách viết tiểu sử một số tác giả của chính trang Tiền Vệ mà ông tham gia cộng tác... (...)

Hoà hợp hoà giải? Trước tiên phải gọi Sài Gòn là... Sài Gòn!  -  Nguyễn Thị Sương
[CHUYỆN “HOÀ GIẢI”] ... Ô ngộ, ngộ ghê. Ðã có “hoà hợp dân tộc của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta...” Ðã có “hoà giải, hoà hợp dân tộc xuất phát từ truyền thống khoan dung, nghĩa tình dân tộc ta từ xưa” rồi, thì hà cớ chi sau 35 năm, bây giờ lại không dưng oang oang oẳng oẳng “hoà hợp hoà giải” rân trời rân đất vậy cà? Xin thưa: Sau 30/4 hổng có “tắm máu” nhưng có... “tắm” cải tạo, “tắm” kinh tế mới, “tắm” tịch thu nhà cửa, “tắm” khai lý lịch, “tắm” cấm cửa đại học con cháu bọn Mỹ-Ngụy, “tắm” boat people... và nhiều cái “tắm” khác nữa... (...)

28.04.2010
Lý thuyết và thực hành  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[THƯ GIÃN] ... Có lần tôi ngẫu nhiên đọc được trên báo ngoại ngữ một chuyện khôi hài về sự tương quan giữa chủ nghĩa Marx và óc tư hữu. Tôi không còn nhớ tên người kể chuyện, nhưng còn nhớ đại khái câu chuyện như sau... (...)

27.04.2010
Thú thật là... tôi rất yêu Marx...  -  Ngoạ Đàm
[THƯ GIÃN] ... Hôm trước, trong một lúc nhậu chơi, có một người bạn mới quen hỏi tôi: “... Trên quan điểm chính trị thì anh thiên về cánh nào?...” Tôi đáp: “Thú thật là... tôi rất yêu Marx...” “Vậy sao!” Người bạn tỏ vẻ ngạc nhiên. Tôi giả vờ uống thêm một hớp rượu để câu giờ, rồi mới nói thêm: “Đúng vậy, tôi rất yêu Marx. Nhưng...” (...)

Tránh né và nói láo đang trở thành tiêu chuẩn đạo đức của nhà văn nước ta  -  Ngô Huy Liễn
[VĂN HỌC NƯỚC TA] ... Tôi có cảm tưởng cái sinh hoạt văn chương ở thủ đô Hà Nội ta càng ngày càng thối tha vì những trò tránh né, xiên xẹo càng ngày càng trở thành những hành vi bình thường, không còn khiến các nhà văn ta cảm thấy xấu hổ chút nào nữa... (...)

26.04.2010
Cúm “hoà hợp hoà giải”  -  Nguyễn Thị Sương
[CHUYỆN “HOÀ GIẢI”] ... Vừa tạm biệt cúm gia cầm thì đã phải bắt xua với... cúm lợn. Bi giờ lại tới lượt cúm... hoà hợp hoà giải hoành hành. Ai mua hoà hợp hoà giải... đảng bán cho!... (...)

Thi sĩ chỉ mần thơ  -  Nguyễn Thị Thanh Bình
[THƠ & HIỆN THỰC] ... thật tình mà nói / thi sĩ không có hận Đ(ời) / mà chỉ hận sự gian ác / tột cùng của sự gian ác / làm tan tác / đời // rồi thì / ta cũng mửa mật xanh / ta mửa ra thêm / một hình nhân / hình nhân / quái dị / đóng phim X / mần thịt không chừa / bợm máu Dê / T.B (tái bút) ơi bạn, lần này mình đổi qua phim-Dê, vì cuộc chơi “vưỡn” còn dài... lê thê... (...)

“Givral” – những điểm xin trao đổi  -  Ðào Đào
[VĂN HOÁ & XÃ HỘI] ... Tôi nghĩ có lẽ trong bài thơ “Givral” của tôi chẳng có gì là đấu tranh giai cấp hay là chiêu bài giai cấp. Mối quan hệ giữa “ông Tây” với “người nông dân xứ tôi” không phải là quan hệ giai cấp. “Còn anh” lại nằm trong một quan hệ khác, và chính trong mối quan hệ khác này giúp tôi viết được “chán quá!!!” theo nghĩa Việt Nam và trong ngữ cảnh Việt Nam... Và vì thế, trong bài thơ của tôi, có ba bốn “cái Givral” khác nhau, chứ không chỉ có một, và có cả cái Givral ngoài bài thơ... (...)

24.04.2010
Văn hoá blog (2): Cuộc chiến chống độc tài  -  Nguyễn Hưng Quốc
[BLOGS & CHÍNH TRỊ] ... Trong chiến tranh, blog đóng vai trò quan trọng như thế. Ở các nước độc tài, blog cũng đóng vai trò tương tự. Khi tất cả các phương tiện truyền thông đại chúng đều nằm trong tay nhà nước hoặc bị nhà nước kiểm soát và kiềm chế, bằng cách nào người dân biết được sự thật? Trước, chủ yếu là tin đồn bằng miệng. Bây giờ là blog. Blog trở thành lối thoát duy nhất cho những người thấp cổ bé miệng. Và của sự thật... (...)

Hoài niệm... Ôi hoài niệm tuyệt vời...  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HOÁ & XÃ HỘI] ... Vang bóng một thời... Sài Gòn Năm Xưa... Ði tìm thời gian đã mất... Chiếc bánh madeleine... Chén trà trong sương sớm... Tạp pín lù... Hoài niệm... Ôi hoài niệm... Tuyệt vời... Givral đã vừa là khán đài vừa là sân khấu. Bởi lẽ kẻ ngồi trong quán thì ưa ngó... ra ngoài. Và bởi vì người đi ngoài phố thì hay liếc vô... bên trong... (...)

23.04.2010
Về bài “Givral” của Đào Đào  -  Ðỗ Trung Quân
[VĂN HOÁ & XÃ HỘI] ... Tôi cứ tưởng cái tư duy “ngạo mạn” ấy chỉ có thể có nơi một số ít người, và trong một giai đoạn dài lắm là một thập niên — những ngày đầu còn say thắng lợi. Sau 35 năm, nhìn quanh, con người sẽ bình tĩnh hơn trong cách nhìn nhận vấn đề. Thú thật khi đọc bài “Givral” của anh/chị tôi mới nhận ra... nó vẫn chẳng khác xưa là mấy. Chết thật!... (...)

Vừa đi đường vừa tự hỏi  -  Vương Ngọc Minh
[VĂN HOÁ & TRUYỀN THỐNG] ... bỗng mấy cái hình trong bài hiện ra rõ như in [trở tới/trở lui trong đầu] khiến cứ cười tủm tỉm [cười mà chua chát miết], mãi một hồi sau vừa đi tôi vừa tự hỏi “...cái chế độ nhếch nhác, dốt nát, điếm đàng thế mà sao đến giờ vẫn không bị giật đổ nhỉ?” ... (...)

22.04.2010
V/v “phim 1-Đê” và cà phê Givral  -  Ðỗ Trung Quân
[THƠ & HIỆN THỰC] ... Có người vừa bảo tôi “Tiệc tùng, ăn chơi nhảy múa, chỗ nào cũng thấy cái bản mặt, đang sướng thế lại muốn chê rượu mời. Muốn rượu phạt? Sướng quá hóa rồ à?” làm giật thót cả người, sợ hết cả vía, xanh tái cả mặt mũi suốt mấy hôm nay. Bảo không sợ là nói dối ạ... (...)

Khi đã mất tính nhân văn...  -  Lưu Xuân Thịnh
[VĂN HOÁ & XÃ HỘI] ... Cái quán đơn sơ của cô Phụng ở xóm nghèo tỉnh lẻ là một hoài niệm đẹp đẽ trong ký ức của tôi, cũng như cái quán sang trọng Givral ở góc phố Catinat ngày nào là hoài niệm đẹp đẽ trong ký ức của các nhà thơ Sài Gòn. Hoài niệm làm dâng lên cảm xúc trong tâm hồn ta một cách tự nhiên, không hề mang tính giai cấp. Hoài niệm không phải là một trò chơi trưởng giả. Khi tính nhân văn của cuộc sống không còn nữa thì mới có những kẻ mang chiêu bài giai cấp ra để xúc phạm đến những hoài niệm thanh tao và đẹp đẽ của các nhà thơ... (...)

21.04.2010
Chẳng nhằm nhò gì...  -  Xyz
[THƠ & HIỆN THỰC] ... Thế là tôi đã hiểu lầm bài thơ của Đỗ Trung Quân (ĐTQ). Trước hết tôi nên xin lỗi tác giả, dù biết chắc anh ta không cảm thấy phiền lòng chút nào, trái lại, anh ta ắt còn khoái chí là khác, vì ít ra cũng đã có một “tên” bị lừa. (Không vui sao được?) Nhưng tôi muốn giải thích tại sao đã hiểu lầm như thế. Thứ nhất là vì trong ấn tượng của tôi, ĐTQ là một nhà thơ lãng mạn, trữ tình, và “hiền lành” và khá “duy mỹ”... (...)

Ai mà lại đấu tranh giai cấp với một quán cà phê và mấy ông thi sĩ!  -  Huỳnh Văn Nhơn
[VĂN HOÁ & XÃ HỘI] ... Bài “Givral” của Đào Đào / thiệt là man mác một màu... đấu tranh! Đấu tranh giai cấp! Chỉ tiếc là Đào Đào đấu tranh giai cấp trật lất. Ai mà lại đi đấu tranh giai cấp với một quán cà phê và mấy ông nhà thơ tay không tấc sắt! Nếu muốn đấu tranh giai cấp vì “Lúc ông Tây ngồi nhâm nhi ly cà phê trong Givral / Người nông dân xứ tôi bì bõm bì bõm tìm cái sống”, thì sao lại không đấu tranh vì những lý do lớn lao hơn?... (...)

20.04.2010
Đón xem phim 1-Đê giờ thứ 25  -  Nguyễn Thị Thanh Bình
[THƠ & HIỆN THỰC] ... xin thưa: / xứ sở nào có phim 1–Đê / ở đó khán giả sẽ thi nhau / mửa mật xanh mật vàng / xứ sở miền nhiệt đới / mà quanh năm vắng bóng / mặt trời / xứ sở người mù / không sao bừng mắt cùng nhân loại / xứ sở mặt trời đen / đen như mõm chó... (...)

Thay vì dâng 4.000 lít Vodka, sao không dâng “Tứ thiên trảm sớ”?  -  Ðỗ Trung Quân
[VĂN HOÁ & TRUYỀN THỐNG] ... Sao không ai nghĩ ra cái “ai-đia” này nhỉ? Kỷ niệm giỗ Cụ Tổ 4.000 năm thì nhân đây ta dâng Cụ Tổ cái “Tứ thiên trảm sớ” để Cụ duyệt chém cho đủ... 4.000 tên sâu mọt, lũ con cháu hỗn hào dối trên lừa dưới, vô lễ cả với tiền nhân, mà mặt mũi cứ vênh vênh váo váo... (...)

Givral  -  Ðào Đào
[VĂN HOÁ & XÃ HỘI] ... Cái Givral của các anh / Chán quá!!! / Lúc ông Tây ngồi nhâm nhi ly cà phê trong Givral / Người nông dân xứ tôi bì bõm bì bõm tìm cái sống / Còn anh / Áo đầm xanh áo đầm vàng / Chờ đợi những con ruồi bay qua không gian / Thưởng thức một thời tuổi vàng... (...)

19.04.2010
đừng khóc givral nhé khóc việt nam  -  Phạm Long
[VĂN HOÁ & XÃ HỘI] ... kỷ niệm [chưa chửa] hoang [tưởng] / lịch sử [cha chả] cà tàng // givral… givral... / nhà [hàng] tan nước [sông] cạn // nay [tao mày] không khóc / khi [chúng nó] hành quyết givral / mai [ai còn] khóc sài gòn??? / mốt [đứa nào] khóc việt nam???... (...)

Chừng nào đứt phim thì mới hết ói  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[THƠ & HIỆN THỰC] ... Độc giả Xzy có vẻ như muốn góp ý cho Đỗ thi sĩ về kiến thức điện ảnh đương thời, nhưng, tại hạ đoán rằng hình như độc giả Xyz có mục đích thâm thuý hơn, khi đặt câu hỏi: “Phim 1-D là phim gì?” Thì đúng vậy, trên đời này làm gì có phim 1-D. Mà sao Đỗ thi sĩ lại nói tới nói lui những “1-Đê” với “một Đê”?... (...)

Ngày xuân nói chiện mú-vì  -  Bùi Thị Lài
[THƠ & HIỆN THỰC] ... Lài nghĩ rằng bởi vì xứ ta mà có 2-Đê hay 3-Đê hay nhiều Đê (dịch ra tiếng “lạ” là ‘Đa Đê’) - nghĩa là miễn sao nhiều hơn 1-Đê - thì chắc Đỗ Trung Quân đâu có quởn mang mấy cái con robot dặt dà dặt dẹo vô thơ làm gì cho khổ. 2-Đê trở lên thì còn có chiện gì để nói nữa cà!... (...)

18.04.2010
Viện Bảo Tàng Ác Quỷ  -  Nguyễn Gia Thức
[MỸ THUẬT & CUỘC SỐNG] ... Viện Bảo Tàng Ác Quỷ thu hút khách du lịch quanh năm, và một trong những tác phẩm gây ấn tượng mạnh nhất là bức điêu khắc ác quỷ Stalin đang chạy theo ác quỷ Hitler trên đất nước Lithuania đầy những sọ người. Đến Viện Bảo Tàng Ác Quỷ một lần, tôi ngẫm nghĩ: “Khi nào Việt Nam sẽ có một viện bảo tàng tương tự?” Tôi tưởng tượng khi ấy bộ sưu tập ác quỷ của nước ta nhất định sẽ dồi dào ác quỷ hơn cả của nước Lithuania... (...)

Phim 1-D là phim gì?  -  Xyz
[THƠ & HIỆN THỰC] ... Xem bài “Chẳng nhằm nhò gì Hollywood” của Đỗ Trung Quân có các câu “phim xứ ta chỉ 1-Đê/một Đê vẫn chiếu hoài chiếu mãi”, người đọc tôi xin nhận xét như sau: Tác giả nên sửa từ “1-Đê” thành “2-Đê”, bởi vì xưa nay thế giới chỉ có phim 2-D (để chiếu màn ảnh 2 chiều, nghĩa là một mặt phẳng), rồi gần đây có phim 3-D... (...)

17.04.2010
Lương... Lương... Lương...  -  Liêu Thái
[VĂN HOÁ & XÃ HỘI] ... Cái điều làm cho người nhà giáo bây giờ trăn trở lại phần lớn rơi vào chữ lương thực chứ không phải chữ lương tri. Dường như chữ ấy đã bị một loài sâu nào đó nấp trong tâm hồn gặm nhấm dần dà khiến họ mất khả năng điều chỉnh lương tri hoặc giả vì một thứ sâu ngoại căn nào đó đang âm ỉ công phá não bộ khiến lương tri bị xén mất mà không hay biết... (...)

16.04.2010
Đừng khóc cho ta nhé  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HOÁ & XÃ HỘI] ... nhắn nhủ với những ai yêu thích văn nghệ văn hoá thực sự và thực tình rằng từ nay hãy nhớ hãy nhớ hãy nhớ hãy nhớ mãi nhớ mãi nhớ mãi và truyền tụng đời đời kiếp kiếp ba cái tên givral portail pagode nhưng đừng khóc cho chúng ta nhé sài gòn ơi... (...)

15.04.2010
Cuộc khởi nghĩa của bloggers ở Cuba  -  Hoàng Ngọc-Tuấn
[BLOGS & CHÍNH TRỊ] ... Họ đoàn kết và tin tưởng nhau, vai kề vai cho một cuộc đấu tranh chung. Tôi tin tưởng rằng Voces Cubanas sẽ thật sự trở thành một sức mạnh phản kháng của đám đông, một cuộc khởi nghĩa của những bloggers yêu tự do ở Cuba. Đến chừng nào thì các bloggers phản kháng của Việt Nam mới có thể đoàn kết và tin tưởng nhau đủ để thực hiện một trạm internet chung như thế?... (...)

14.04.2010
Thử tưởng tượng một bình minh tươi sáng  -  Bắc Phong
[BLOGS & CHÍNH TRỊ] ... thử tưởng tượng một bình minh tươi sáng / nghe loa vang tiếng tổ quốc đang chờ / dân cư mạng ùn ùn viết đối kháng / dấy lên thành cuộc khởi nghĩa bloggers... (...)

13.04.2010
Văn hoá blog: Cuộc khởi nghĩa của đám đông  -  Nguyễn Hưng Quốc
[BLOGS & CHÍNH TRỊ] ... Trong bất cứ trường hợp nào, thì blog, nơi chứng kiến các cuộc đồng khởi của các độc giả vốn thầm lặng, vẫn là một diễn tập tốt, từ đó, chúng ta hy vọng nhìn thấy sự hình thành và phát triển của một thứ văn hoá dân chủ, vốn là một trong những điều chúng ta cần nhất hiện nay. Và mai sau nữa. Nhìn vấn đề như thế, chúng ta cũng sẽ thấy dễ hiểu là tại sao chính quyền, các chính quyền độc tài, lại sợ các blog... (...)

Givral – “một chút gì để nhớ”  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[VĂN HOÁ & XÃ HỘI] ... Xin gửi đến anh Đỗ Trung Quân và những ai đã từng ngồi ở Givral những năm trước 75 vài kỷ vật nho nhỏ, như “một chút gì để nhớ”... (...)

12.04.2010
Cảm ơn Nguyễn Hưng Quốc  -  Hà Văn Thịnh
[CHÍNH TRỊ & XÃ HỘI] ... Bạn bè thân thiết với tôi, cứ 10 người thì cả 10 khuyên tôi nên im lặng? Tôi chỉ cười và trả lời rằng, có lẽ nên thế. Nhưng, im lặng sao nổi khi bất công gào thét còn nỗi đau của người dân thì quằn quại và không đo nổi những day dứt, mỗi ngày? Bao giờ trí thức hết vô cảm, thì lúc ấy, dân tộc sẽ không còn vô cảm nữa. Một danh nhân đã nói rằng khi mà trí thức tham tiền, quân nhân sợ chết và quan chức lọc lừa thì đó là dấu ấn chính xác để khẳng định về cái lẽ suy đồi... (...)

Phản-sến, và... như là thông điệp phi thông điệp  -  Inrasara
[VĂN HỌC] ... Người mù và kẻ theo đuôi. Mù, nên theo đuôi. Chúng ta, những nhà văn, nhà phê bình và nhà viết lách đủ loại quen sống theo, viết theo. Tất cả trở thành tín đồ Theo-ism trong cộng đồng văn chương “đã quen phán đoán theo cách của người mù”. Quen, chúng ta hành động trong, với và giữa những quán tính, như không cần thiết phải thay đổi. Vậy, phải giải phẫu để thay đổi... (...)

10.04.2010
Tự do ngôn luận  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[CHÍNH TRỊ & XÃ HỘI] ... Tự Do... Tự do ngôn luận... (...)

Chân dung tư bản đỏ  -  Trần Hữu Dũng
[CHÍNH TRỊ & XÃ HỘI] ... Ba lần nhận huy chương xứng danh con ngài tỉnh ủy / Từng hô hào: Lao động là vinh quang / Nhân dân có đúng cái mình được hưởng... (...)

09.04.2010
Đài tưởng niệm ai? Ai là liệt sỹ?  -  Phạm Xuân Báu
[CHÍNH TRỊ & XÃ HỘI] ... Mặc dù đâu đây trên đất nước Việt Nam vẫn còn sót lại những chứng tích tội ác của quân Trung Quốc xâm lược, như tấm bảng cũ kỹ này... Nhưng có lẽ Đảng và Nhà nước đã có đủ mọi lý do “chính đáng” để thành lập những nghĩa trang cho các “Liệt Sỹ Người Trung Quốc” ở Việt Nam, như cái “NGHĨA TRANG LIỆT SỸ NGƯỜI TRUNG QUỐC” ở huyện Khấu Đốn, tỉnh Cao Bằng... (...)

08.04.2010
Chúng ta không thể ngu ngốc thêm nữa  -  Liêu Thái
[CHÍNH TRỊ & XÃ HỘI] ... Đã đến lúc người Việt Nam tỉnh thức hơn bao giờ hết, trong một trăm năm, hay một ngàn năm, có thể có rất nhiều chế độ đi qua lịch sử dân tộc. Nhưng lãnh thổ, lãnh hải của một quốc gia thì muôn đời không thể co giãn, thay đổi. Bây giờ là lúc người Việt hơn bao giờ hết, kêu gọi lòng yêu nước của chính mình và lòng yêu nước của cộng đồng. Chúng ta không thể ngu mãi được! Chúng ta không thể ngu ngốc thêm nữa!... (...)

CẤM CHƠI!  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[CHÍNH TRỊ & XÃ HỘI] ... Trong bài “Về chữ ‘CẤM’ đối với người Việt”, Liêu Thái viết: “Đi trên đường Việt nam từ Nam chí Bắc, nhìn hai bên đường gặp những tấm bảng đề: Cấm đổ rác, Cấm tiểu tiện nơi này, Cấm đỗ xe,... ” Đó là chuyện ở Việt Nam. Ở Cuba, một “nước xã hội chủ nghĩa anh em” của Việt Nam, lại còn có một thứ CẤM mà ở Việt Nam chưa có. Đó là CẤM CHƠI... (...)

07.04.2010
Một dân tộc vô cảm  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ & XÃ HỘI] ... Đất nước phát triển, người giàu càng giàu và người nghèo càng nghèo ư? Mặc kệ! Giao thông ngày nào cũng tắc nghẽn ư? Mặc kệ! Tham nhũng tràn lan ư? Mặc kệ! Giáo dục càng lúc càng đi xuống ư? Mặc kệ! Nạn bạo động càng ngày càng hoành hành trong học đường ư? Mặc kệ! Môi trường càng ngày càng ô nhiễm ư? Mặc kệ! Trung Quốc đánh chìm tàu đánh cá Việt Nam ư? Mặc kệ! Giới lãnh đạo ngu dốt và độc tài ư? Mặc kệ! — Tại sao một dân tộc vốn thường xuyên tự hào là yêu nước mà một lúc nào đó bỗng dưng đâm ra thờ ơ dửng dưng một cách lạ lùng như thế?... (...)

Thư gửi bác Hoàng Lan  -  Lâm Quang Thăn
[VĂN HỌC] ... Nói khóc cho cả nền giáo dục Việt Nam, bởi chỉ có duy nhất cái nền ấy thôi mới đẻ ra mấy cụm từ “cái tôi bế tắc”, “cái tôi cực đoan” ấy để chụp lên đầu kẻ làm thơ không giống mình. Đẻ và nuôi dưỡng để nó sống nhăn răng đến tận hôm nay chưa chịu ngoẻo. Mấy cụm từ ấy sống dai được là nhờ đám văn nô xu phụ được đào tạo qua và trong nền giáo dục ấy... (...)

06.04.2010
Những thầy cô giỏi  -  Trà Đoá
[VĂN HỌC] ... Quả thực, nền giáo dục Việt Nam hiện tại không phải đã cạn kiệt thầy cô giỏi và tận tâm, nhưng cũng chẳng thể đào tạo nổi trò giỏi. Nguyên nhân thì rõ như “con voi nằm giữa phòng” thôi khỏi phải nhắc lại. Những chuyện như của Hoàng Lan, hay mới đây là của một sinh viên văn ở Huế chôm bài của ông Nguyễn Hưng Quốc, là những câu chuyện dài và đau lòng của những thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay... (...)

05.04.2010
Sự khoa đại vô nghĩa của Hoàng Lan  -  Trần Thị Kim Lệ
[VĂN HỌC] ... Phải nói ngay là Hoàng Lan đã tự nâng mình quá cao so với sức mình. Qua con mắt của một giáo viên môn Văn, tôi thấy các bài của Hoàng Lan chứng tỏ người viết chỉ ở trình độ của một học sinh THPT bình thường, hoặc kém, nhưng Hoàng Lan lại cố đóng vai một nhà lí luận phê bình chuyên nghiệp và đã để lộ ra những lỗ hổng rất kì cục trong lí luận. Tôi in các bài của Hoàng Lan ra cho các bạn đồng nghiệp xem thì tất cả đều phì cười, ngao ngán... (...)

Bìa tập thơ MÀU TÍM HOA SIM (1990) của Hữu Loan  -  Phanxipăng
[VĂN HỌC] ... Tập thơ Màu tím hoa sim của Hữu Loan (NXB Hội Nhà Văn, Hà Nội, 1990) với bìa do Ngọc Quỳ thiết kế đã kẻ chữ Màu thành Mầu. Ảnh: Phanxipăng. (...)

04.04.2010
Những người biết đùa  -  Hoàng Lan
[VĂN HỌC] ... HL xin cám ơn ý kiến trao đổi của hai ông Võ Văn Nam và Nguyễn Đăng Thường. Vì các vị đã quan tâm đến bài viết của HL, và đã dành thì giờ quý báu của các vị để trao đổi với HL. Xin bỏ qua những ngôn từ không trực tiếp bàn đến vấn đề. HL xin hầu chuyện hai ông... (...)

Những chuyện “cắc cớ” trong việc trao giải thưởng và in “tác phẩm đầu tay” cho nhà thơ Hữu Loan!  -  Tứ Khanh
[VĂN HỌC] ... Tập thơ Màu tím hoa sim của Hữu Loan đã được ấn hành bởi NXB Hội Nhà Văn năm 1990, nhưng đến năm 2007 thì ông Viên Linh mới hứa sử dụng 2.000 USD trong “Giải Thưởng Văn Chương Toàn Sự Nghiệp Cho Nhà Thơ Hữu Loan” do ông khởi xướng và quyên góp để in “tác phẩm đầu tay” cho nhà thơ Hữu Loan, thì thật là “cắc cớ”!!! Hứa rồi, gần 3 năm sau vẫn chưa chịu in thì lại càng “cắc cớ”!!! Bây giờ Hữu Loan đã qua đời, nếu “tác phẩm đầu tay” đó vẫn vĩnh viễn không được in thì quá sức “cắc cớ”!!!... (...)

03.04.2010
Gia Tài Của Mẹ 2010  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu / Một trăm năm đô hộ giặc Tây / Bao nhiêu năm cộng sản từng ngày / Gia tài của mẹ, để lại hôm nay / Gia tài của mẹ, là nước Việt này... (...)

Hoạ sĩ Nguyễn Hưng Trinh — Triết lý cùng thời gian của người  -  Hiền Hoà
[MỸ THUẬT ĐƯƠNG ĐẠII] ... Màu thời gian trên tranh của Nguyễn Hưng Trinh thiên về u trầm, khổ đau, nhưng tâm tưởng về thời gian của anh lại tự do, phiêu bồng, thoát tục... (...)

01.04.2010
Tự do ngôn luận  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Không ai có thể nói là Việt Nam đã có tự do ngôn luận. Người Việt Nam biết rõ điều đó. Cả thế giới cũng biết rõ điều đó. Kết quả các cuộc điều tra về nhân quyền trên thế giới đều ghi nhận: Việt Nam không hề có tự do ngôn luận... (...)

Tác giả đã chết rồi... thiệt hả?  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HỌC] ... dù đã to tiếng rằng “tác giả đã chết”, rằng ta đã “thiền ngộ”, rằng ta chỉ “tiếp cận theo Thi Pháp Học”, rằng ta “không đánh giá, không lý giải về các thành tựu và giá trị văn chương”, rằng ta “không quan tâm đến con người của tác giả là ai, trong nước hay ngoài nước, Nam hay Bắc”, nọ kia kia nọ tùm lum tà la, vân vân và vân vân, nhưng tiếc thay/tiếu lâm thay văn bản đã chứng minh... ngược lại! ... (...)

31.03.2010
Nhai lại, nhai lại, nhai lại... chưa chịu mòn răng  -  Võ Văn Nam
[VĂN HỌC] ... Chán chường nhất là những cụm từ “cái tôi bế tắc”, “cái tôi cực đoan”. Đó là những cụm từ mà các nhà lý luận văn học đầy “tính Đảng”, “tính nhân dân”, đã đem ra để chê bai, kết án những tác phẩm lãng mạn thời 1930-1945. Thế rồi suốt hơn nửa thế kỷ qua, bao thế hệ học sinh từ mái trường XHCN chui ra lại tiếp tục lải nhải những cụm từ đó. Trong mắt họ, hầu như bất cứ cái gì thiếu “tính Đảng”, thiếu “tính nhân dân”, không hồ hởi ca tụng Đảng và Nhà nước thì đều có thể dán cho những cái nhãn “cái tôi bế tắc”, “cái tôi cực đoan” ... (...)

Sự hàm hồ của phương pháp  -  Hoàng Lan
[VĂN HỌC] ... Cảm hứng để HL viết bài này xuất phát từ sự trì trệ của thơ VN hiện nay, HL muốn tìm hiểu xem con đường thơ Việt đã trải qua là con đường thế nào, để có một cái nhìn vào tương lai. Tất nhiên đây là cái nhìn chủ quan của HL. Những nhà nghiên cứu, nhà thơ và bạn đọc khác sẽ có cái nhìn khác. Mỗi người chỉ có thể nhìn thấy một phía của chân lý... (...)

30.03.2010
Về chữ “CẤM” đối với người Việt  -  Liêu Thái
[VĂN HOÁ & CHÍNH TRỊ] ... Điều đáng sợ nhất chính là ở chỗ người Việt đã trở nên mất đề kháng với sự cấm đoán, họ mất khả năng dị ứng với chữ “CẤM” và xem nó như một phần cuộc sống của mình!... (...)

Khóc Hoàng Lan  -  Lâm Quang Thăn
[VĂN HỌC] ... Khóc Hoàng Lan là khóc cho cả nền giáo dục Việt Nam. Khóc tiễn đưa tang đầu óc trống rỗng mà ăn nói to tướng của các cây viết lách được đào tạo dưới mái trường xã hội chủ nghĩa vô cùng thân yêu. Khóc cho sự đọc lỗ mỗ, hiểu lôm côm, còn ăn nói thì to đại cồ... (...)

29.03.2010
Tóc xanh  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN CHỮ NGHĨA] ... Pháp, Mỹ là hai trường hợp duy nhất — trong đó màu xanh lam (bleu/blue) của râu “con yêu” và màu xanh lá (vert/green) của tóc đứa bé — làm biểu trưng cho cái ác và cái dị thường... ngược lại, màu tóc xanh của gái, trai Việt là dấu hiệu/dấu ấn của... tuổi trẻ và cái đẹp... (...)

Đôi lời với Hoàng Lan  -  Lê Công Thân
[VĂN HỌC] ... Xin nói ngay, bài “Thơ Việt, một hành trình chưa ngừng nghỉ” của Hoàng Lan là một mớ kết hợp hổ lốn của các ý tưởng trong giờ học văn dưới mái trường XHCN cộng với những thông tin chắp vá lôm côm lệch lạc về thơ Việt Nam nói riêng, văn học nói chung, và cái nhìn chủ quan rất thiên vị Bắc/Nam, trong nước/ngoài nước... (...)

27.03.2010
Thơ Việt, một hành trình chưa ngừng nghỉ  -  Hoàng Lan
[VĂN HỌC] ... Lướt qua một chút hành trình thơ Việt, ta có thể nhận ra điều gì? Đó là một tiến trình không ngừng nghỉ sáng tạo, một tiến trình đầy sức lực đi về phiá trước. Trong tiến trình ấy hiện lên những khuôn mặt rạng rỡ. Tuy vậy thơ Việt chưa có một nền thơ riêng. Cũng nhìn vào tiến trình ấy, tuy thơ Việt đã có những thành tựu, song thơ Việt luôn đi sau thơ thế giới... (...)

26.03.2010
Hoạ sĩ người Việt đầu tiên vào vòng chung kết của giải thưởng Archibald  -  Tôn Thất Thái Dương
[MỸ THUẬT ĐƯƠNG ĐẠI] ... Lần đầu tiên có một hoạ sĩ người Việt được vào vòng chung kết của Archibald Prize, một trong những giải thưởng hội họa lớn nhất ở Úc. Năm nay, Archibald Prize 2010 có tổng cộng 849 tác phẩm dự thi. Trong số đó chỉ có 34 tác phẩm lọt vào vòng chung kết. Tác phẩm “Unleashed” của Nguyễn Khuê là một trong 34 tác phẩm đó... (...)

BOM chat*  -  Phạm Long
[MỸ THUẬT ĐƯƠNG ĐẠI] ... BOM là một tác phẩm với kết cấu tương đối đặc biệt, cấu thành bởi 60m vuông gương vỡ vung vãi sơn đỏ trên bề mặt. Công trình nghệ thuật sắp đặt này (installation art) kéo dài đến hết 30/3/2010, mang lại cơ hội cho công chúng có những trải nghiệm [cũ/mới] với một khái niệm/đối tượng luôn ám ảnh con người về sức mạnh hủy diệt và/hoặc sự bùng nổ sáng tạo [cần thiết?/rồ dại?] của khoa học-nghệ thuật... (...)

25.03.2010
“Về nguồn”  -  Tôn Thất Thái Dương
[VĂN HOÁ] ... Tình cờ nhặt được một bức hình, bỗng nhớ ngay đến một truyện cực ngắn của Trần Tất Đạt, truyện “Về nguồn”, ... một ngụ ngôn chua chát dành cho những đầu óc dân tộc chủ nghĩa bảo thủ cực đoan... (...)

24.03.2010
Cách đây mấy chục năm, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà đã thuộc về Trung Quốc?  -  Người Sưu Tầm
[CHỦ QUYỀN ĐẤT NƯỚC] ... Ngày 2 tháng 9 năm 2009, tại một cuộc đấu giá của tập đoàn Sotheby ở London, có một sản vật rất hấp dẫn. Đó là một tấm bích chương của Trung Quốc, trong đó, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà được khẳng định là thuộc về lãnh thổ của Trung Quốc... (...)

22.03.2010
Sức sống mới  -  Nguyễn Thị Sương
[CHUYỆN HÔM NAY] ... Cái mốt thời thượng bây giờ là... thay da. Vâng ạ! Nhưng thay da thì tất nhiên cũng phải có... đổi dạ? Nếu cô siêu mẫu muốn có... làn da nâu, nếu cậu siêu phù thủy muốn có... làn da trâu, vậy thời các bác siêu đỉnh muốn có... làn da nào? (...)

21.03.2010
Sống và chết như Hữu Loan  -  Trà Đoá
[TƯỞNG NIỆM HỮU LOAN (1916-2010)] ... Vậy là ông đã ra đi, thọ 95 tuổi, một tuổi thọ cao hiếm có, nhất là đối với một cuộc đời đầy khổ nhọc như ông. Trước tiên ông là một thi sĩ, với bài thơ “Màu tím hoa sim” làm xúc động lòng người... Kế đến, ông là một kẻ sĩ đã tham gia nhóm “Nhân văn giai phẩm”. Và đặc biệt hơn, ông chưa bao giờ “quay đầu” với những gì ông đã chọn. Ông bị cả chế độ Cộng sản chèn ép, đe doạ, đoạ đầy... (...)

20.03.2010
“Đám đông” trong nghệ thuật ý niệm của Lê Quảng Hà  -  Phạm Long
[MỸ THUẬT ĐƯƠNG ĐẠI] ... Nhà phê bình nghệ thuật Bùi Như Hương từng so sánh hội hoạ Lê Quảng Hà với nhiều xu hướng/chủ nghĩa/phong cách khác nhau: biểu hiện, pop, siêu thực... Thực ra, theo tôi, bao trùm lên hành trình nghệ thuật của ông vẫn dứt khoát là lối thực hành nghệ thuật mang tính ý niệm... (...)

18.03.2010
Tin tặc và những thông tin bịa đặt về bản thân tôi  -  Hoàng Ngọc Diêu
[TIN TẶC & CHÍNH TRỊ] ... Điều quan trọng hơn hết mà tôi muốn nhấn mạnh ở đây là: nếu những kẻ trộm cướp cứ tiếp tục trộm cướp và tung tin giả, để rồi những người lương thiện đâm ra nghi ngờ nhau và phải mất thì giờ để thanh minh không bao giờ dứt, thì quả là chúng ta đã rơi vào một trò chơi nguy hiểm của bọn vô đạo đức... (...)

HIỆN DIỆT — nghệ thuật Lý Trần Quỳnh Giang  -  Phạm Long
[MỸ THUẬT ĐƯƠNG ĐẠI] ... nẩy lửa / u hoài / mắt thẳm / cuồng nộ // cốt xương / lột trơ / nhục cảm // oằn oại / hoài hoải / bàn tay / bàn tay... [Cảm tưởng của Phạm Long về cuộc triển lãm “The solitary world of Ly Tran Quynh Giang - 1974 cùng cái nền buồn ở đó” ] ... (...)

17.03.2010
Sản phẩm tưởng tượng  -  Hoàng Đại Dương
[VĂN CHƯƠNG & CUỘC SỐNG] ... Trong lời nói đầu của blog Mùa Biển Động, nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã nói như vậy. Tuy là tưởng tượng, không đúng sự thật nhưng được in trên giấy trắng mực đen, sẽ đi vào lịch sử của văn học... Sáng nay tôi đọc chương 151, có một chi tiết nhỏ qua lời kể của nhân vật đại úy Thường về tay thiếu tá quận trưởng quận Diên Khánh khiến tôi bàng hoàng, run rẩy! Xin thưa: vị thiếu tá quận trưởng Diên Khánh ở thời điểm cuối cùng đó là cha của tôi!... (...)

15.03.2010
Trò lưu manh nhưng ngu xuẩn của bọn hacker  -  Hoàng Ngọc-Tuấn
[TIN TẶC & CHÍNH TRỊ] ... Mấy hôm nay tin tức trên internet xôn xao về vụ “Hacker đưa thông tin cá nhân sai lạc về thành viên X-Café”. Tôi vẫn thường xuyên đọc X-Café, nhưng tôi không có liên quan gì đến hoạt động của trang web ấy. Tuy nhiên, những thông tin sai lạc ra về các thành viên X-Café lại có nhiều điều bịa đặt liên quan đến cá nhân tôi... (...)

14.03.2010
Đáng lẽ Việt Nam phải đứng thứ nhất trên toàn thế giới  -  Người Sưu Tầm
[TỰ DO NGÔN LUẬN] ... Đặc biệt, nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam độc lập-tự do-hạnh phúc được vinh dự đứng thứ nhì trên toàn thế giới! Thứ nhì về cái gì? Thứ nhì về số lượng những công dân bị giam cầm vì sử dụng internet cho tự do ngôn luận. Nước đứng thứ nhất là Trung Quốc, với 72 công dân bị giam cầm vì sử dụng internet cho tự do ngôn luận. Nước đứng thứ nhì là Việt Nam, với 17 công dân bị giam cầm vì sử dụng internet cho tự do ngôn luận. Nói đúng ra, Việt Nam đứng thứ nhì là quá vinh dự, nhưng khá oan, vì dân số chỉ bằng 1/15 của Trung Quốc. Nếu tính cho công bằng thì Việt Nam phải được đứng nhất, vượt xa đàn anh vĩ đại Trung Quốc ... (...)

12.03.2010
Từ lay tôi đã hết bùn...  -  Ðỗ Trung Quân
[VĂN HOÁ... CHỮ] ... Đùa với nhau tí, chat chit với nhau tí chút trên mạng chứ có nàm thơ, xáng tác hay biểu diễn chữ nghĩa nơi công cộng thế lày đâu mà đã được các pác, các chú hớt hơ, hột hoảng, hậm hực, hầm hừ kêu váng cả giời “làm mất chong xáng của tiếng Việt...” (...)

11.03.2010
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên...  -  Lê Ban Mai
[MỸ THUẬT & CHÍNH TRỊ] ... TIẾN NHANH, TIẾN MẠNH, TIẾN VỮNG CHẮC LÊN... LÊN CHỖ NÀO?... (...)

Có ai nghe kể hình... khôoong...!  -  Vương Văn Quang
[VĂN HOÁ... CHỮ] ... Thấy nhà thơ Trung Wân có series photo máu wá, em cũng lục tung cái còm pú tè nhà em để tìm hình, nhưng tìm mãi chả thấy. Em thì chả có cả series như thía, mà chỉ có độc một cái, chụp cách đây ba năm, nhân dịp ra Thủ Đô (cũng vào dịp Xuân về) nhưng đảm bảo ai xem cũng không thể bùn, may ra có bùn cười vãi fart thì có. Nhưng có hình khoe hình, chứ đời thủa nào đi... kể hình bao rờ?... (...)

10.03.2010
Chị em ta & Ngày phụ nữ thế giới  -  Nguyễn Thị Sương
[XÃ HỘI HÔM NAY] ... Nhân Ngày phụ nữ Thế Giới hôm thứ Hai mồng 8 tháng 3 năm 2010, Sương tui xin mạn phép lựa chọn trình làng ba mẫu “đàn bà nước Nam” đương đại mà Sương tui nghĩ là nếu chưa “tiêu biểu” thì chí ít cũng “lộ liễu” nhất vì sự tương phản như trắng với đen... (...)

Bùn roài!  -  Ðỗ Trung Quân
[VĂN HOÁ... CHỮ] ... Bùn! Bùn roài!Bùn qwé! Bùn thảm thít... Bèn lục ảnh ra coi. Chẳng biết ai chụp nhưng ai đó đã gửi kẻ hèn này với lời nhắn nhủ “coi cho đỡ bùn!” Coi rồi,cười rồi mà vẫn chưa hết bùn. Là seo? Ai bít? Xin trả lời cho kẻ đang bùn quá xá quà xa này... (...)

09.03.2010
Đáp lời tôn huynh Nguyễn Tôn Hiệt  -  Văn Bo
[CHUYỆN CHỮ] ... Tại hạ từng cùng thế hệ của mình có một thời cứ mỗi sớm mai mở mắt ra là đã bị hành hạ thậm tệ vì những câu : ... đánh thắng thực dân Pháp, đánh bại đế quốc Mỹ cùng bè lũ tay sai - dân quân gái - địch nống ra - ta trụ lại - khẩn trương - tích cực - động viên - cực kỳ to lớn - hết sức vĩ đại - vô cùng oanh liệt - ... trong khi bụng đói miệng khát... Rồi gần đây nữa lại khổ vì những “bức xúc”, “băn khoăn”, “trăn trở”, “đồng thuận”, “chia sẻ” và “nhạy cảm”,... Nên từ đó tại hạ thấy cứ thấy có gì liên quan đến phát minh về câu chữ là kinh hãi vô cùng. Âu cũng là chứng “kinh cung chi điểu”... (...)

Ngón tay nhúng chàm  -  Nguyễn Đăng Thường
[DÂN CHỦ] ... ơi xinh thay cái ngón tay dân chủ / của người iraq nhúng vào lọ mực tím / rồi hãnh diện đưa cao lên trước mặt mình / sau khi đã đút lá phiếu tự do vào thùng phiếu / ha, trông người lại nghĩ đến ta... (...)

Khi chạy theo “lề phải”, thì Tả là Diarrhea  -  Ðặng Thanh Tứ
[CHUYỆN TRÍ THỨC] ... Tự xem mình là “trí thức khuynh tả” nhưng giọng điệu của anh ta rặt theo “lề phải”. Khi tôi nêu lên những hiện tượng bất công, bạo ngược, tham nhũng trắng trợn của chế độ, thì anh ta ra sức biện hộ. Anh ta tỏ vẻ khó chịu với những ý kiến thuộc “lề trái”... Tôi nghĩ chữ “tả” có lẽ đã biến nghĩa. Hồi xưa, “tả” là đứng ở “lề trái”, là “Left”. Bây giờ, “tả” là đứng ở “lề phải”, là... “Diarrhea”. Thối hoăng... (...)

08.03.2010
Hiểu nhầm, thì cũng vui thôi mà...  -  Ðỗ Trung Quân
[CHUYỆN XÃ HỘI] ... Thưa văn hữu Trà Đoá, quả tình tại hạ hoàn toàn không có ý chỉ trích văn hữu bất cứ điều gì. Nếu văn hữu hiểu nhầm thì do tại hạ viết lách, trình bày vấn đề vụng về. Chân thành xin lỗi về sự vụng ấy. Đám khoác áo Khổng Tử ấy văn hữu cũng như tại hạ nhìn đâu chẳng thấy, có khó chi mà không nhận ra... (...)

Vài lời thưa lại cùng Đỗ tiên sinh  -  Trà Đoá
[CHUYỆN XÃ HỘI] ... Có vẻ vấn đề sex trong xã hội Việt Nam, mà nhất là trong giới “elite”, giống như hiện tượng “sình bụng khó tiêu”, lâu lâu nó “xì” ra một mớ nghe thúi quắc. Hay nói cho văn vẻ một chút là: sex khoác bộ mặt đạo mạo. Áo mão Khổng giáo đã trả lại cho Tàu hoặc đã đốt hết rồi. Bây giờ quan chức mặc loại áo mão kiểu mới. Loại áo mới này cũng tỏ ra không muốn kém cạnh áo của Khổng giáo, nhưng nó cũng không thể che nổi cái bụng sình đã lâu ngày, và càng ngày càng to hơn như muốn sắp vỡ... (...)

07.03.2010
Một chút về chữ  -  Vương Văn Quang
[CHUYỆN CHỮ] ... Họ, những nhà thơ nhà văn là những kẻ làm ra chữ chứ không phải những tay mặt chuột ngồi tháp ngà nói ba lăng nhăng chuyện tầm phào. Và với hành trình tư tưởng của loài người, chữ luôn là kẻ đi trước một bước. Hoan hô chữ, dù thanh dù tục dù lục đục dù ấm ớ hội tề... (...)

Bà đầm xoè và ác mộng ngày trở về  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN HÔM NAY] ... Tượng Nữ Thần Tự Do dù Disneyland hay Vietland có vẫn hơn không. Tuy nhiên, chắc bạn cũng phải đồng ý rằng Bụt chỉ thiêng nếu có người sùng bái. Nếu chuyện đó mà xảy ra với tượng Nữ Thần Tự Do đặt bất cứ ở chỗ/nơi nào tại Việt Nam thì chắc chắn sẽ có “vấn đề” ngay lập tức... (...)

Dân chủ, tự do và nhân quyền là cái quái gì...  -  Lê Ban Mai
[GIÁO DỤC & CHÍNH TRỊ] ... Trong bài “Cần đưa môn chính trị học vào chương trình đào tạo đại học và cao đẳng” của Trần Chí Mỹ, trên Tạp chí Cộng sản số 19 (163) năm 2008, có một câu rất... hấp dẫn: Các khái niệm “dân chủ”, “tự do”, “nhân quyền” đang trở thành chiêu bài của những thế lực có âm mưu bành trướng can thiệp vào công việc nội bộ của những nước khác. Nghĩa là gì? Nghĩa là Việt Nam không cần các khái niệm “dân chủ”, “tự do”, “nhân quyền”. Những ai đem các khái niệm ấy ra mà bàn bạc về tình hình đất nước Việt Nam thì bị xem là “có âm mưu bành trướng can thiệp vào công việc nội bộ” của Việt Nam... (...)

Lại vui tí thôi mà...  -  Ðỗ Trung Quân
[CHUYỆN XÃ HỘI] ... Cái “nhất, nhất, nhất...” ấy thật ra tại hạ thấy đâu có ai ngại nói. Trên các trang quảng cáo vẫn thấy đấy chứ: “... Một người khoẻ hai người vui...” (...)

06.03.2010
Nhất, nhất, nhất...  -  Trà Đoá
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... Đây không chỉ là ước mơ của các cá nhân mà nó đã trở thành nỗi niềm chung của các quan từ lớn chí nhỏ, của mấy anh nhà giàu mới nổi, của lớp thanh niên mới lớn, của những rường cột quốc gia,... của một dân tộc có bốn ngàn năm văn hiến. Nó là nhất, nhất, nhất... Và cái được gọi là “đạo đức xã hội” ở Việt Nam hiện nay, cũng được “giấu” vào chỗ này nhiều... nhất... (...)

“Bà đầm xoè” tái xuất hiện ở Việt Nam  -  Trần Kh.
[NGHỆ THUẬT & CHÍNH TRỊ] ... Thì ta cứ (tạm thời) hy vọng là “gia chủ” của “Bà đầm xòe” này sẽ không bị các “đầy tớ nhân dân” mời xuống bót “làm việc” như ông Thường lo lắng, mà “Bà đầm xoè” này sẽ được yên vị lâu dài, mặc dù với lần tái xuất hiện này, dường như Bà mang màu sắc Disneyland nhiều hơn, chứ không phải với cái ý (vinh danh Nữ Thần) như ông Thường mong muốn... (...)

05.03.2010
Ác Mộng  -  Hoàng Đại Dương
[CHUYỆN HÔM NAY] ... Ngủ. Mơ: Thấy ngồi computer, lạc vào trang blog của Ngọc Hoàng Thượng Đế. Là người khách thứ một tỷ, trúng được một điều ước. Điền tên họ, địa chỉ email và một điều ước như sau, gửi đi... (...)

Hành trình của “Bà đầm xoè”  -  Ðỗ Huân
[NGHỆ THUẬT & CHÍNH TRỊ] ... Câu chuyện “Bà đầm xoè” cho ta bao suy nghĩ và gợi mở. Ẩn sau số phận bức tượng - một tác phẩm nghệ thuật, một sản phẩm văn hoá, người ta thấy nhiều thứ: sự cưỡng bức, sự cố chấp, sự nông cạn, những xung đột văn hoá, và cả những âm mưu, toan tính cá nhân và chính trị. Tuy nhiên có một thứ mà ta không thấy đó là sự giao lưu văn hoá tinh khiết và đúng nghĩa. Những hạn chế lịch sử, những lỗi lầm là những bài học dành cho cả người trao và người nhận... (...)

04.03.2010
Diệu Thủ Thư Sinh và Lăng Ba Vi Bộ  -  Ðỗ Trung Quân
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... Đầu năm, nghe thở than: Đào tạo trí thức trẻ thế nào mà chưa chi đã khởi đầu sự nghiệp bằng trò trộm đạo. Nghiên cứu thì đạo văn. Kiến trúc, hội họa, điêu khắc thì đạo ý tưởng. Sân khấu điện ảnh thì đạo kịch bản. Nhạc sĩ thì đạo nhạc... Trò này của tay Diệu Thủ Thư Sinh (trong truyện chưởng Kim Dung) nay khối kẻ đang lấy ông ta làm “Tổ Nghề”... (...)

03.03.2010
Xin làm ơn tiếp tục phát minh chữ  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[CHUYỆN CHỮ] ... Chữ “đạo văn” 盜文 không phải do người Việt ta “phát minh chữ” mà chính là chữ dùng đúng theo Hán tự. “Đạo văn” 盜文 có nghĩa là “ăn trộm văn”. Người Trung Hoa dùng chữ này rất thông thường. Hãy thử đưa chữ “盜文” vào google.com là sẽ thấy hiện ra hàng ngàn trang web dùng chữ này. Người Trung Hoa còn dùng chữ 盜文者 (đạo văn giả) để gọi “kẻ đạo văn”... (...)

02.03.2010
Hàng ngàn người trần truồng kéo đến trước Nhà Hát Lớn...  -  Người Sưu Tầm
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... Cái gì? Nói đùa hả? Điên cả rồi à? Làm gì mà có cái chuyện như thế? Có. Có chứ. Nhưng không, không phải là... Ôi, không. Không phải là... [Xin lưu ý: có hình khoả thân] (...)

Xin làm ơn đừng phát minh chữ  -  Văn Bo
[CHUYỆN CHỮ] ... Hồi nhỏ, đọc Nguyễn Tuân, người ta tán: Trong bài tả mùa gặt, ông Nguyễn đã nghĩ ra rất nhiều chữ “vàng” như “vàng hươm”, “vàng rộm”, vàng... gì đó nữa không nhớ... Thật là tài tình. Sau này tỉnh ra, nghĩ : Sao ông ấy phải khổ thế nhỉ? Đã có đầy các thứ “vàng” rất hay, rất chính xác (vàng tươi, vàng úa, vàng chóe, vàng hoe, vàng óng, vàng cháy, vàng thổ, vàng khè, vàng vàng...) đủ cho mọi thứ, mọi trường hợp, làm sao phải phịa thêm “vàng” nữa, để rồi chắc gì người đời nhớ đến và công nhận... (...)

01.03.2010
Về đây mà... hoà giải...  -  Lê Ban Mai
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... VỀ ĐÂY NGHE EM... VỀ ĐÂY NGHE EM... VỀ ĐÂY MÀ... HOÀ GIẢI... (...)

Đốt nhang và thắp hương  -  Nguyễn Đăng Thường
[GIAI THOẠI BỊA] ... cực khổ riết rồi cũng quen / ta đã nghe câu nói đó / biết bao lần rồi hồi còn nhỏ // dân tộc anh hùng té ra / cũng là một dân tộc giỏi / nhịn nhục cúi đầu và cam phận... (...)

Giai thoại văn chương tiểu lục  -  Hồ Minh Hữu
[GIAI THOẠI BỊA] ... Lại còn chuyện thắp hương nữa! Mátxcơva năm 1973 mà giống như chợ Đồng Xuân thời kinh tế thị trường bây giờ, muốn mua hương thắp lúc nào thì có ngay lúc ấy! Xin các “đồng chí” từng sống lâu ở Nga làm ơn cho biết năm 1973 nếu muốn có một bó nhang tại “nghĩa trang danh nhân thế giới ở Mátxcơva” thì phải mua ở chỗ nào? Hay là khi đi Liên Xô, Nguyễn Tuân lén lận lưng mang theo một bó nhang?... (...)

28.02.2010
Thân phận “vấn đề lục bát”  -  Inrasara
[CHUYỆN THƠ] ... Vậy đó! Tương quan lục bát Việt - Chăm đã đặt ra một cách khoa học từ khá lâu (1992), ít nhiều gây chú í đến giới chuyên môn, trong đó không ít vị lên tiếng tán đồng. Trần Quốc Vượng là một trong những (2000). Nhưng mãi khi Tiền phong cuối tuần số Xuân 2010 in bài viết ngắn: “Lục bát có phải là thơ thuần Việt?”, nó mới đánh động dư luận. Nói thế, vì ngay trên tạp chí Thơ số tháng 9-2007, vẫn có tác giả cả quyết “lục bát, song thất lục bát... là bản sắc độc đáo riêng của người Việt ta”... (...)

Tương lai phồn thịnh...  -  Lê Ban Mai
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... TƯƠNG LAI PHỒN THỊNH CỦA NỀN KINH TẾ THỊ TRƯỜNG THEO ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA... (...)

27.02.2010
Vui thôi mà  -  Ðỗ Trung Quân
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... Nhân nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh trao đổi về “song thoại” và “ăn chữ” với nhà nghiên cứu phê bình Inrasara — vấn đề này tôi ngoại cuộc, nhưng thấy anh Nguyễn Hữu Hồng Minh có nhắc “vấn đề của văn chương hình như không phải chỉ dừng lại ở ‘lập biên bản’, thổi còi xác định ai là người làm đầu tiên…” —, tôi nhớ đến bài viết của anh Inrasara “Lục bát có phải là thơ thuần Việt?”... (...)

Từ “song thoại” đến “ăn chữ”  -  Nguyễn Hữu Hồng Minh
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... Trên Tiền Vệ vừa qua nhà thơ Inrasara có viết bài đại ý nói tôi lấy hai chữ “song thoại” từ Phạm Công Thiện (?) và “ăn chữ” của... dân tộc Chăm (!?). Xin thưa lại với anh mấy điều như sau: “Song thoại” là hai chữ bình thường... Ăn chữ: Vốn là tên một truyện ngắn của tôi... Tôi chưa bao giờ đọc một tiểu luận nào của anh Inrasara viết về xung quanh chuyện “ăn chữ” này của dân tộc anh... (...)

26.02.2010
Từ “tịch điền” tới “tịch cù”, “tịch hải” và “tịch đàm”  -  Lê Công Thân
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... Nếu thật thế thì thay vì đi cày ruộng, ông chủ tịch nên vác cày tới các sân cù (chơi golf), phá sân cù làm ruộng, vì lẽ Việt Nam có tỷ lệ sân cù cao nhất thế giới, mà nông dân lại thiếu ruộng cày. Tạm gọi đó là lễ “tịch cù”... (...)

chia buồn cùng các anh  -  Phan Xuân Sinh
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... ai đứng về phía nhân dân đều mang tội? / thì đất nước nầy còn sống với ai? / cái thời mà lương tâm ném vào sọt rác / đạo đức chỉ là trò hề / công lý dành cho quyền lực / thì chỉ còn biết chia buồn cùng các anh / những con người / đã làm tròn bổn phận làm người của mình... (...)

25.02.2010
Tinh thần dân tộc học rất rõ nét!  -  Lê Công Thân
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... Ảnh này thì “được khẳng định là không hề dung tục” (phải không ông Lê Cường?). Trông giống như các cô thời bây giờ đang “khoe hàng” cho các đại gia Hàn quốc chọn lựa!... [Xin lưu ý: ảnh khoả thân] (...)

Vua Triết chúa Dũng tự sướng  -  Nguyễn Thị Sương
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... năm Canh Dần / sẽ thêm lấn cấn / vì cọp không được ăn trâu / nhưng đại gia cá sấu / thì vẫn đớp bồ câu quay dồn thịt cô dâu hàn / vua chúa ngụy triều Ba Đình cộng sản / lại bày thêm cái trò gấu chó xơi trầu / bịp bợm khoác lác với áo nâu quần nâu / giày ngoại bóng loáng ra cày ruộng khô... (...)

24.02.2010
Diễn viên xuất sắc nhất năm 2010  -  Tư Cầu Mống
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... Diễn viên chính đã mặc đồ complê Tây cùng đoàn tùy tùng tới hiện trường là một cái sân đất bằng phẳng (chớ không phải là một đám ruộng bùn lầy!). Sau đó, diễn viên chính đã mặc trang phục quần áo nâu, vẫn còn mang nguyên giày da bóng nhoáng (hàng ngoại), đóng vở tuồng cày trên sân đất (cho khỏi dơ chân!)... (...)

23.02.2010
Cú chụp mũ quá tệ mà lại thành ra quá ngoạn mục!  -  Hoàng Ngọc-Tuấn
[TƯ CÁCH NHÀ VĂN] ... Hôm nay (22.2.2010) trên trang Tin Văn của Nguyễn Quốc Trụ có một cú chụp mũ quá tệ, nhưng nhờ cái dốt của kẻ chụp mũ nên cú chụp mũ thành ra quá ngoạn mục!... (...)

Không đề hậu hiện đại  -  Inrasara
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... Phùng Thành Chủng: “không biết phải thưa lại với anh (Inrasara) như thế nào”. Chuyện không khó xử đâu. Nêu được như vậy thì hay lắm, và cám ơn anh nữa, bởi đã góp một nguồn tài liệu tham khảo quý giá. Sau này nếu có độc giả hay nhà văn nào bổ sung thêm càng tốt. “Ăn chữ” sẽ được nối dài ra đến... vô tận... (...)

Quê hương con trâu  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... Nhìn các vết rằn ri, các đốm xanh đỏ tím vàng đen nâu trắng trên mình con trâu, tôi liên tưởng đến các thắng cảnh du lịch nghỉ hè, nhà hàng nổi, khách sạn năm sao, sân gôn cỏ nhập khẩu, hoa hậu chân dài vú to, trên cơ thể của đất nước Việt hôm nay... (...)

22.02.2010
Xin gửi đến anh Trần Tiến Dũng, nhân bài “Thầy tôi...”  -  Hoàng Đại Dương
[TÌNH THẦY TRÒ] ... Tôi chỉ là một đứa học trò nhỏ trong ngàn đứa học trò của thầy. Nhất tự vi sư, bán tự vi sư, nhờ bài viết của anh, tôi hiểu thêm một chút bên trong của người thầy khả kính năm xưa. Mừng, xin cảm ơn anh rất nhiều... (...)

Về hai từ “Ăn chữ”  -  Phùng Thành Chủng
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... nhà thơ Inrasara cho rằng “Ăn chữ” là từ đặc biệt của dân tộc Chăm... vậy tôi không biết phải thưa lại với anh như thế nào, khi trước anh và Trà Vigia ít nhất là 6 năm, tôi đã sử dụng cụm từ: “Ăn chữ” làm “tít” cho một truyện ngụ ngôn của mình... (...)

Tấm thân giải phóng  -  Nguyễn Đăng Thường
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... ... gọi nắng mà phải khỏa thân / nhìn vừa thấy vú thấy chân liễu bồ / chụp hình được trả mấy đô... [Xin lưu ý: ảnh khoả thân] (...)

Cặp ảnh nghệ thuật  -  Nguyễn Thị Sương
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... Gởi chị Trịnh Thanh Thủy cặp ảnh nghệ thuật... [Xin lưu ý: ảnh khoả thân] (...)

Vẽ trâu thành cọp  -  Phạm Vui
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... tất nhiên vẽ trâu cộng hoà thành / cọp nanh / khó hơn vẽ cọp cộng sản thành / trâu lành... (...)

21.02.2010
Tấm thân bị trị  -  Bắc Phong
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... vấn khăn mà lại ở truồng / nhìn vừa chua xót vừa thương thế nào / chụp hình được trả mấy hào / tấm thân bị trị dưới trào thực dân... [Xin lưu ý: ảnh khoả thân] (...)

Cặp ảnh “nghệ thuật”  -  Trịnh Thanh Thủy
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... Tặng chị Nguyễn Thị Sương cặp ảnh “nghệ thuật”... [Xin lưu ý: ảnh khoả thân] (...)

Nữ Thần Tự Do xuất hiện tại Hà Nội!  -  Nguyễn Đăng Thường
[MỸ THUẬT & TỰ DO] ... Sáu họa phẩm biểu hiện của họa sĩ Lê Quảng Hà có sự hiện diện diệu kỳ của Nữ Thần Tự Do Việt Nam rất thú vị và rất thi vị... (...)

20.02.2010
Nữ Thần Tự Do đã tái xuất tại Hà Nội?  -  Phạm Long
[MỸ THUẬT & TỰ DO] ... Không hề tưởng tượng, cũng không ở Sài Gòn, mà tại Hà Nội, một Nữ Thần Tự Do đã thực xuất hiện, trở đi trở lại tới 6 lần trong hội họa của họa sĩ Lê Quảng Hà. Và rồi thể nào ư?... (...)

Phật tổ là... “bà đầm xoè”!!?  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... Ôi, cách mạng giải phóng đã... giải phóng Nữ Thần Tự Do. Khai Sáng đã trở thành... Huyền Bí. Nếu như Nữ Thần Tự Do đã thực sự “nhập” vào Phật Tổ thì cũng... hay nhỉ. Chỉ tiếc rằng hiện nay hầu hết các chùa chiền trong nước - nhất là các ngôi chùa “danh lam” - không còn là nguồn sáng giác ngộ siêu thoát, mà là những trung tâm du lịch... (...)

Màu của Tự Do!  -  Nguyễn Thị Sương
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... Sau đây là vài món hàng tự do để quý bạn tự do lựa chọn!... (...)

Thú vị, thiết thực, lợi ích  -  Phạm Vui
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... Cám ơn Mai Anh Vũ đã cho link về “Bà Đầm Xoè” - Nữ Thần Tự Do. Rất thú vị, thiết thực, hữu ích... (...)

19.02.2010
Tượng Nữ Thần Tự Do ở Hà Nội  -  Mai Anh Vũ
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... Sáng kiến của Nguyễn Đăng Thường và Phạm Vui về việc tôn vinh Nữ Thần Tự Do ở Việt Nam là rất thú vị và thiết thực. Tuy nhiên, có một thực tế cũng rất đỗi ngộ nghĩnh là: Việt Nam đã từng là một trong ba nước trên thế giới có đặt tượng đài Nữ Thần Tự Do, mà dân gian quen gọi là Bà Đầm Xoè... (...)

“Tản mạn” [hay “tạp cảm”] về mượn  -  Inrasara
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... “Nhân” dư luận về chuyện đạo văn mươi ngày qua, nêu chuyện hôm qua, tôi muốn làm rõ vài khía cạnh ẩn khuất của vấn đề bên cạnh chỉ xem sự thể như một cái cớ để đưa ra vài “kiến nghị”. Kiến nghị nảy sinh từ trải nghiệm của tôi (và nhiều người khác) qua cuộc chữ nghĩa đầy cam go và cạm bẫy... (...)

18.02.2010
Hãy viết to hai chữ Tự Do  -  Phạm Vui
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... - viết, xịt các chữ Tự Do, Dân Chủ khắp cả: tường, cây, bảng đen, xe buýt, ô-tô... - mặc áo thun in hình Nữ thần Tự Do với hai chữ Tự Do, Dân Chủ, khẩu hiệu của Hồ Chí Minh nếu cần; mang xách tay, túi vải in hình Nữ thần Tự Do... Nữ sinh, các cô, các bà đeo dây chuyền Tự Do, Dân Chủ, Nữ thần Tự Do, như đeo tượng Phật, thánh giá... (...)

17.02.2010
Đỉnh cao trí tuệ  -  Lâm Quang Thăn
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... Y chang! Mà người sao chép lại quên khuấy đi dấu ngoặc kép, hử đỉnh cao trí tuệ XHCN đã từng “nếu theo dõi sự chuyển động của văn học những năm qua”??? Nếu nói tư tưởng lớn đụng nhau, thì tang chứng rành rành đây: Inrasara đã viết nhầm Mùi thơm của im lặng thành Mùi hương của im lặng, Phong Điệp đã cắt dán lại hệt cái sai kia!!!... (...)

16.02.2010
Tự do và... “văn hoá”  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... Đầu năm, người Hà Nội mua muối để cả năm cuộc đời được thêm... mặn mà. Đầu năm, người Hà Nội bẻ lộc / hái lá để cả năm tha hồ mà thu thập... đô la. Đầu năm, người Hà Nội đi chùa cúng vái để cả năm được đại... phát tài. Ôi đẹp thay! Những nét “văn hoá” Thăng Long “cổ truyền” đang được... hồi sinh để tạo “căn cước văn hoá” cho dân tộc Việt... (...)

15.02.2010
Chú ổ và Bác ồ  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHUYỆN NĂM MỚI] ... Mỗi năm lúc đào nở / Sợ thấy ông đồ già / Phơi bày cái của nợ / Trên mạng lưới thơ ca // Khi chậu cúc vàng héo / Ngại thấy đứa bé nghèo / Bươn bả trong đám đông / Bán tuổi thơ kiếm sống // Ông đồ và đứa bé / Bóng tím in vỉa hè... (...)

Xả xui đầu năm Hổ giấy  -  Lâm Quang Thăn
[CHUYỆN THƠ] ... Chèng đéc toi đâm ôi! Năm con Hổ chưa xuất hành đã xui! Chiều cuối năm lướt cái mạng Tiền Vệ hải ngoại, đụng ngay sự cố va quẹt văn chương Ngô Hương Giang to đùng. Sợ xui xẻo năm cùng tháng tận, Lâm Quang Thăn tôi mới tính chuyện về quê đón Tết lấy hên. Ai dè sáng sớm, mở mắt đã thấy chình ình trên Văn chương Việt “bài thơ xông đất” của thi sĩ đầu não nhà văn trẻ Sài Gòn Trương Nam Hương... (...)

Ảnh “nude” nghệ thuật... không khiêu dâm!  -  Nguyễn Thị Sương
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... Nhân vụ bà Thủy và ông Hỏa - í xin lỗi - ông Thường hồ hởi “hỏa tinh thủy tinh” mí nhau trên Tiền Vệ, và cũng noi gương độc giả Lý Liên (cám ơn nhé), Sương tui cũng có tung lưới lên mạng in tờ nết trong nước và chộp được hai cái ành “nude” (sic) nghệ thuật rất ư là chả kích dâm... (...)

14.02.2010
Hãy trả lại cho Nguyễn Hưng Quốc...  -  Phạm Vui
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... Tại sao lại thế nhỉ? Tại sao không hối cải? Vì tự ái? Vì tự cao? Vì mải lo noi gương sáng của Bác Hồ vĩ đại mà quên hết những đạo đức căn bản của một con người nhỏ bé nhưng lương thiện? Hay do mặc cảm? Hay do cá nhân mình thực sự chỉ là một tên ăn cắp đáng bị độc giả và dư luận khinh khi?... (...)

Bưu thiếp thiếu nữ Bắc Kỳ khoả thân  -  Lý Liên
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... Nhân việc đối thoại giữa Trịnh Thanh Thuỷ và Nguyễn Đăng Thường, tôi xin được cung cấp thêm một tấm ảnh bán khoả thân của một thiếu nữ Tonkin do thực dân Pháp chụp. Bức ảnh được thực hiện trong studio và không có sự vạch yếm hay tốc váy gì cả mà chỉ đơn giản là người mẫu không mặc áo, tức cởi trần... (...)

Coi hát bộ trên mạng  -  Nguyễn Thị Sương
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Coi mấy cái hình tét ni cô lo “Hàng nghìn người TP HCM dâng bánh tét cúng vua Hùng”, Thị Sương tui xin có vài théc méc: - mỗi năm chỉ cho Vua xơi một lần thì chắc cả năm Vua phải đói meo? - trong thời “đánh Mỹ kíu nước” chắc các Vua Hùng liếm lá gói bánh của dân Mỹ-Ngụy Sài Gòn?... (...)

13.02.2010
Ngô Hương Giang, hành động đạo văn & những phản ứng kỳ lạ  -  Hoàng Ngọc-Tuấn
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] ... Bài “Bàn thêm về cái gọi là ‘đạo văn’ của Nguyễn Hưng Quốc” trên Da Màu ngày 10/02/2010 là một trong một loạt những phản ứng kỳ lạ của Ngô Hương Giang, kẻ đã đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc. Đầu đuôi câu chuyện như sau... (...)

Nhà thơ thì muôn năm bệnh chủ quan  -  Lâm Quang Thăn
[CHUYỆN THƠ] ... Trên website Văn chương Việt chấm Ọc, Trần Mạnh Hảo tuyên rất bự (xứng đáng cho vào văn học sử) rằng tập thơ Đừng múc cạn nỗi buồn của nhà thơ nữ Ánh Huỳnh là hay nhất của thơ Việt Nam từ 1975 đến nay! Tuyên vậy thôi, chứng minh và phân tích cho đời thấy thì NON, NO, NỌ. Cái bự này đã làm Ánh Huỳnh hiền lành, tài hoa liểng xiểng... (...)

Ảnh khoả thân và... “tinh thần dân tộc học rất rõ nét”!  -  Trịnh Thanh Thủy
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... Sự dàn dựng đã biểu lộ rõ trong các tấm ảnh, tư thế ngồi không phải tư thế của một người phụ nữ VN truyền thống xưa. Việc vạch áo yếm để chụp không phải xây dựng trên tinh thần dân tộc học... (...)

12.02.2010
Chùm vú phẫn nộ  -  Nguyễn Thị Sương
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... “những mưu đồ chính trị gian trá” của đế quốc và thực dân? Nếu nghĩ vậy thì bạn hãy mau mau... mà giương cao ngọn cờ “chùm vú phẫn nộ” để giải phóng bọn nô lệ đáng thương!... (...)

11.02.2010
Ngắm từ đầu Hổ tới đít Trâu, buồn vui và hy vọng  -  Vương Văn Quang
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Nghĩ về năm con Trâu, những câu chuyện đậm tính... trâu, thứ trâu làm tôi mọi cho loài chó chứ không phải giống trâu làm tôi tớ cho loài người, nhưng trước khi điểm mặt những sự việc, hiện tượng, mà tính chất “làm thân trâu ngựa cho loài chó dê” rất chi nổi bật, ta hãy cùng nói qua về thì tương lai. Năm mới. Năm 2010. Năm Thủ đô Hà Nội - Thăng Long tròn 1000 tuổi. Năm Dần... (...)

Về một bài viết kết án muộn màng thực dân Pháp trên Talawas Blog  -  Nguyễn Đăng Thường
[MỸ THUẬT & VĂN HOÁ] ... Thành thật mà nói, tôi rất ngại “tranh cãi” chỉ bởi cái lẽ rất giản dị là đa số những kẻ tham dự không “tranh” nhau để nghe mà chỉ “tranh” nhau để cãi. Tuy nhiên, cuối cùng tôi cũng phải ráng “lên tiếng” vì thiển nghĩ của tôi là bài viết “Sự thật đằng sau chiếc yếm bỏ ngỏ” của tác giả Trịnh Thanh Thủy đăng trên Talawas Blog ngày 10.02.2010 chẳng những không hay ho, không bổ ích mà lại còn có thể gây ra những ngộ nhận tai hại đáng tiếc... (...)

10.02.2010
Ông tiến sĩ luật sư Nguyễn Hữu Liêm và ông Bá Cò cắt tóc gội đầu  -  Vương Văn Quang
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Ông Bá Cò là người thân của tôi, ông là sản phẩm của não bộ tôi. Nhưng thực lòng, não tôi chẳng là cái đinh gỉ, nếu môi trường tôi sống, khí quyển tôi ở trong, không có những điều kiện hay chất xúc tác khiến não tôi nẩy sinh một ông thợ cắt tóc có tên Bá Cò. Ông tiến sĩ luật sư Nguyễn Hữu Liêm thì khác hẳn, bởi ông là người thật chăm phần chăm... (...)

09.02.2010
Lại... giả cầy!  -  Nguyễn Thị Sương
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Mèn đét ơi. / Lại thêm một món nhậu lai rai / cho cái quán bia ôm Ba Đình: / gà tây (già) giả cầy ta (sồn sồn). // Gà rừng Phú Lang Sa tuy dai nhách / nhưng vì hiếm quí nên chỉ dành riêng / cho các đấng đồng chí có nanh chồn... (...)

Châm biếm, nói khía, chọc quê  -  Phạm Vui
[VĂN CHƯƠNG & HỌC THUẬT] ... Cám ơn bạn Lê Phương Cảo đã góp ý/ lưu ý tôi về bài viết có tính cách châm biếm, nói khía để chọc quê của Lâm Quang Thăn. Nếu như đã ngộ nhận tôi thành thật xin lỗi tác giả... (...)

08.02.2010
Dưới mắt của một người “sang cả” thì ai cũng “thiếu văn hóa”...!  -  Lê Công Thân
[VĂN CHƯƠNG & HỌC THUẬT] ... Trước đây, đối với nhóm Mở Miệng, ông Chân Phương cũng đã trèo lên ghế xalông cao sang, sạch sẽ mà chễm chệ chê trách họ là “phi văn hóa”, “quậy phá”, “bôi bẩn”, “vô chính phủ”... (...)

Cái đuôi trâu thực dân và mâm giỗ thấy thèm  -  Bùi Quảng Nôm
[VĂN CHƯƠNG & HỌC THUẬT] ... Ở trong xứ mù thì thằng chột làm vua, âu cũng là “đầu gà”. Trong xứ sáng mắt thì dù sáng hai mắt nhưng sáng “chưa tới” thì cũng chỉ là những cái “đuôi trâu”. Nhưng: “Đuôi trâu không bằng đầu gà”, nghĩ thật ức! Thế là đuôi trâu phải vung vẩy, nghĩ ra trò gì để chứng tỏ thân phận của mình: đầu gà sá gì, loe hoe mấy chữ, đuôi trâu ta đây mới là... (...)

Nói khía bị hiểu thành nói hùa  -  Lê Phương Cảo
[VĂN CHƯƠNG & HỌC THUẬT] ... Đọc bài “Lạy thầy ạ!” tôi thấy có lẽ Phạm Vui hơi quá nóng nảy nên hiểu lầm Lâm Quang Thăn. Cái giọng văn của Lâm Quang Thăn là giọng châm biếm, nói khía, không phải là giọng tán tụng... (...)

Hai điều góp ý  -  Hoàng Đại Dương
[VĂN CHƯƠNG & HỌC THUẬT] ... 1. Về bài của anh Lâm Quang Thăn: Trong phần ý kiến trên Damau, Chân Phương có nói rằng ông ta sẽ tịnh khẩu trong vòng ba ngày, sau đó sẽ “hạ hồi phân giải”. Xin hãy kiên nhẫn chờ xem ý kiến của ông ta ra sao... 2. Về hình minh họa trong thơ của anh Nguyễn Quốc Chánh: Cách đây không lâu, ngồi nhà, tôi bấm vào link, đọc bài thơ “Lòi định mệnh [1]” của anh. Thú thật, tôi đóng lại không kịp vì tấm hình khỏa thân của anh ta chình ình trên monitor... (...)

06.02.2010
Khi Việt kiều da trắng giúp Việt Nam “thay máu mới”  -  Nguyễn Nguyên Chi
[VĂN CHƯƠNG & HỌC THUẬT] ... Lẽ dĩ nhiên Chân Phương có quyền tự cho mình chính là một trong những “ngòi bút VN trưởng thành tại Hoa Kỳ am hiểu sinh hoạt học thuật tư tưởng Mỹ sẽ phát hiện và giới thiệu thường xuyên các văn bản giá trị”. Nhưng cái câu “để thay máu mới và thêm dưỡng khí cho đời sống tinh thần của một dân tộc đang cần vươn lên học hỏi thế giới” là một câu trịch thượng và đầy xúc phạm... (...)

Lạy thầy ạ!  -  Phạm Vui
[VĂN CHƯƠNG & HỌC THUẬT] ... Đôn Kihôtê và Xantrô Panxa mãi võ đầu hẻm cuối xóm dưng không lại muốn hâm nóng lại một cuộc tranh cãi đã nguội lạnh với mục đích gì? Tại sao lại căm thù thơ tân hình thức Việt và chủ nghĩa hậu hiện đại đến thế kia nhỉ? Vì không muốn thơ ca văn chương nghệ thuật của ta tách khỏi những lối mòn cũ? Vì mặc cảm với nhóm Mở Miệng? Vì thơ “cách tân chửi bới vu vơ” của mình không có độc giả?... (...)

05.02.2010
Nguyễn Quốc Chánh, nhà thơ từ chối kiểm duyệt  -  Nguyễn Hưng Quốc
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Nguyễn Quốc Chánh, nhà thơ hiện đang sống tại Sài Gòn, một trong những người đi tiên phong trong việc quyết định từ chối kiểm duyệt để tự xuất bản và tự phát hành tác phẩm của mình... Đi trước nhà xuất bản Giấy Vụn và Cửa là Nguyễn Quốc Chánh với tập thơ Của căn cước ẩn dụ vào năm 2001. Nếu bạn chưa đọc tập thơ thì, tôi nghĩ, ít nhất bạn cũng nên đọc “Lời nói đầu” trong tập thơ ấy. Đó là một bài viết hay. Hay một cách mạnh mẽ và hùng hồn như một thứ tuyên ngôn của người cầm bút... (...)

Mù, chột & sáng (mắt sáng lòng)  -  Lâm Quang Thăn
[VĂN CHƯƠNG & HỌC THUẬT] ... Chuyện mù, chột & sáng ở đâu cũng đầy ra. Chuyện vua, thường dân & hay phó thường dân cũng vậy. Tây với Ta. Việt Nam không là ngoại lệ. Nam hay nữ, già hay trẻ, Bắc hay Nam, và... trong nước hay hải ngoại. Sáng thì cực hiếm (nên, và quý), chột thì in ít, còn mù thì vô số kể. Đồng bào tin tôi đi. Có nhân chứng vật chứng hẳn hoi nè... (...)

04.02.2010
Phương thật mà chả... thà?  -  Nguyễn Thị Sương
[VĂN CHƯƠNG & HỌC THUẬT] ... Vào trang web văn học da thuộc không bơi giếng chiều mưa nọ kia / Bé bự Sương tui thấy có một ông thơ thẩn sính kết án vĩ cầm kia nọ / Kéo giây tơ câm chuyển thanh một bài tiểu luận lăng nhăng nọ kia / Mong hạ bệ trễ nãi một cái chủ nghĩa văn học lừng danh tiếng kia nọ... (...)

01.02.2010
Cà chua & khoai tây  -  Trà Đoá
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Có một sự lai ghép “khác loài” mới xảy ra mà nhà báo Greg Rushford gọi bằng cái tên rất mĩ miều là “những người cộng sản thân hữu”. Đó là câu chuyện liên quan đến vụ án của các nhân vật đấu tranh dân chủ ở Việt Nam: Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung... (...)

Đố mà dám không trao giải!  -  Ðỗ Trung Quân
[VĂN HỌC & GIẢI THƯỞNG] ... Bó tay! Thơ của ông cựu ủy viên Bộ Chính trị, cựu trưởng ban Tư tưởng VHTT, cựu bộ trưởng VHTT. Dám không trao giải không các pác văn nghệ cố đô?... (...)

Bầu chọn hoa hậu: Thúy Vân, hay Linda, hay...?  -  Nguyễn Thị Sương
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Mà này, cũng xin rỉ tai: Độc giả Phạm Vui dù có xúi bậy, nhưng nếu đốt được cái con Kiều mặt... Điêu Thuyền đó thì Sương tui cũng sẽ không dè sẻn một tràng pháo tay tán thưởng... nổ bự hơn những chiếc pháo đại made... ở đâu nhỉ?... (...)

31.01.2010
“Hoà giải” với Cộng sản? Kinh nghiệm của người Tiệp  -  Nguyễn Gia Thức
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Gia đình nội ngoại bên vợ Tiệp của tôi thời ấy có gần chục người lưu vong ở Pháp, Mỹ, Canada. Trong số đó có vài ba người âm thầm “hoà giải”. Họ “hoà giải” với ai? Với các công an mật (Státní bezpečnost - StB)? Với các cấp chính quyền? Với các “soudruh” (đồng chí) của Đảng Cộng sản? Không, họ không “hoà giải” được với ai cả... để rồi suốt đời còn lại phải âm thầm hổ thẹn vì cũng khó lòng mà “hoà giải” được với chính bản thân mình... (...)

Hậu mặt trận “Thơ đến từ đâu”  -  Phan Đức
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Tài thơ còn quá âm thầm / vậy thì nổi tiếng, phải làm sao đây? / ngẫm ra nhanh nhất cách này... | một đời phục vụ... oái oăm / quan văn “vô sản” chơi khăm thành hề / thời nay chánh tổng Ba Lê... (...)

29.01.2010
Kiểm duyệt và... kiểm duyệt!  -  Phạm Vui
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Miền Nam trước 75 tất nhiên đã có kiểm duyệt cũng như các tệ nạn xã hội khác. Nói tóm lại: các vấn đề xã hội thì ở đâu mà chẳng có, nhưng nó chỉ thực sự nguy hiểm chết người dưới các chế độ độc tài đảng trị, đàn áp, tham nhũng, bóc lột dân đen đến tận xương tận tuỷ. Xã hội Mỹ bây giờ cũng chẳng thiếu những cái xấu xa. Nhưng Mỹ chưa xuất cảng lao động, Mỹ chưa xuất khẩu cô dâu, Mỹ cũng không có một cái hội nhà văn lúc nhúc như cái tổ kiến hôi chỉ lo tha mồi trục lợi... (...)

Nhân cuộc tranh luận “Thơ đến từ đâu?”  -  Phùng Thành Chủng
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Từ có anh / em trở thành trang viết. / Em cứ nghĩ đời em sẽ khác / Anh cũng nghĩ rằng em hạnh phúc? / Nào ngờ bao đêm thao thức chờ nhau / để đến hôm nay em thành giấy lộn!... (...)

28.01.2010
Về chuyện “tự ý đục bỏ”  -  Ðỗ Kh.
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... VNCH vì thế không có chế độ kiểm duyệt mà chỉ có các tờ báo hay người viết “tự ‎ý đục bỏ” mà thôi. “Cách” của VNCH vào thời điểm này là thưa kiện và tịch thu các báo đã in, đánh vào mặt tài chính của các tờ báo, theo đúng luật sắt của kinh tế là không có tiền hay lỗ lã nặng thì phải chết thôi... (...)

Gương sáng  -  Nguyễn Thị Sương
[VĂN HỌC] ... Áo gấm không màng chữ lợi danh / Cớ chi danh lợi cứ bu quanh? / Coi hình ngó ảnh mà chạnh nghĩ / Thơ thẩn hay là chuyện... đá banh? ... (...)

27.01.2010
trong thành phố [cười/tươi/đười/ươi/đượi]  -  Phạm Long
[MỸ THUẬT] ... sừng sững một ông [lớn] giáo sư? đười ươi? dúm dó ba chục mầm [non] tương lai? những thằng [bé] người những con [bé] người đóng khuôn trong thành phố đượi! ... [Nhân xem cuộc triển lãm tranh/tượng “Những người trong thành phố” của họa sĩ Phạm Ngọc Dương tại Viện Goethe Hà Nội từ 9 đến 16/01/2010. Một cuộc triển lãm đích đáng!] (...)

26.01.2010
“Thơ đến từ đâu?” — một cuộc xung đột cần thiết  -  Vũ Quang Khải
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Thơ đến từ đâu đã “hoà giải” được gì? Khoan nói ở đâu cho xa, trước khi cuốn Thơ đến từ đâu được in ở Hà Nội, các nhà thơ cùng có mặt trong cuốn này hầu như không có sự xung đột gì với nhau, nhưng ngay sau khi cuốn sách xuất hiện thì họ bắt đầu xung đột với nhau. Đây là một sự xung đột về quan điểm chính trị, không thể “hoà giải” được, cho tới chừng nào chế độ kiểm duyệt của một Nhà nước độc tài không còn nữa... Theo tôi, sự xung đột này đáng có và không nên tránh né. Thành thực xung đột nhau giữa các quan điểm đối nghịch thì tốt hơn là giả vờ “hoà giải”, vì có xung đột thì mới thấy thêm nhiều sự thực... (...)

23.01.2010
Cù loi đâu cần “hoà giải” với đầu gối  -  Nguyễn Thị Sương
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Thiển nghĩ của Sương hôm nay là bài đối thoại hôm qua của bác Nguyễn Viện rất chí lí. Cám ơn bác Nguyễn Viện. Vâng, hoà giải kiểu Thơ đến từ đâu, chỉ là ngụy trá. Hoà giải như vậy chỉ có thể đồng nghĩa với cưỡng bức, cắt thiến, hoạn hoá thơ ca và thi sĩ thành những con rối chính trị... (...)

THƠ ĐẾN TỪ ĐÂU trong một vài so sánh  -  Cao Việt Dũng
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Thơ đến từ đâu, tập sách phỏng vấn/đối thoại của Nguyễn Đức Tùng cùng hơn hai mươi nhà thơ trong nước và hải ngoại, ngay từ khi ra đời dưới dạng sách (NXB Lao động, 2009) đã làm dấy lên một cuộc tranh luận lớn xung quanh vấn đề kiểm duyệt và biên tập. Thử bỏ ra một bên những vấn đề chắc chắn là quan yếu ấy mà xét cuốn sách ở phương diện thể loại của nó và nhìn nhận vị trí tập sách ở phương diện lịch sử, có thể rút ra một số nhận xét hữu ích... (...)

22.01.2010
THƠ ĐẾN TỪ ĐÂU? Từ Nguyễn Đức Tùng hay các nhà thơ trong cuộc (bầy hầy) này?  -  Nguyễn Viện
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Lẽ ra tôi không cần thiết phải nói thêm những điều này khi đã có một phát biểu chính thức trên Talawas về sự có mặt của mình trong cuốn THƠ ĐẾN TỪ ĐÂU. Nhưng chung quanh việc tập sách này ra đời, càng ngày càng có những điều đi xa hơn bản thân cuốn sách và ý muốn của những người có mặt trong cuốn sách đó. Vì thế, tôi lại cảm thấy cần thiết phải nói một vài suy nghĩ của mình... (...)

21.01.2010
Một trường hợp đạo văn?  -  Nguyễn Việt Hoài
[ĐẠO ĐỨC TRÍ THỨC] Những thắc mắc của độc giả Nguyễn Việt Hoài về một số chi tiết trích dẫn trong bài "Tứ thơ" của nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc. [Có đăng kèm bài trả lời của Nguyễn Hưng Quốc và nguyên văn bài "Tứ thơ" trong cuốn Tìm hiểu nghệ thuật thơ Việt Nam] ... (...)

Vài hình ảnh “đẹp mắt” của sự “hòa giải” bằng văn chương: Trường hợp Phan Xuân Sinh  -  Võ Văn Nam
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Trong trường hợp của Phan Xuân Sinh, ta có thể thấy rằng nhà thơ đã lầm tưởng “hoà giải” là cái gì nhẹ nhàng, tình cảm, để rồi khi phát hiện ra rằng dù mình có tự nhún nhường, tránh né chính trị, thì vẫn bị nhà cầm quyền cố tình làm nhục. Từ cái vết thương đó, nhà thơ mới thấy rõ cái bản chất của sự “hoà giải”, và thẳng thắn thuật lại trường hợp của mình để các nhà thơ-văn khác ở hải ngoại rút kinh nghiệm... (...)

20.01.2010
Trần Quốc Toản bị bắt  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Nghe tin quân Nguyên vượt qua biên giới tấn công Việt Nam, chiếm hết đảo này sang đảo khác, lòng Hoài văn hầu Trần Quốc Toản nóng như lửa đốt. Khi biết tin vua triệu tập cuộc hội nghị ở Bình Than, chưa kịp ăn uống gì cả, Trần Quốc Toản chụp lấy trái cam trên bàn rồi nhảy lên ngựa phóng như bay đến dự... (...)

Những vọng âm từ bài thơ “Tôi biết ơn những người vấp ngã”  -  Người Sưu Tầm
[VĂN CHƯƠNG & CUỘC SỐNG] ... Sau khi bài thơ “Tôi biết ơn những người vấp ngã” của nhà thơ Nguyễn Tôn Hiệt được nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc giới thiệu trên blog của Đài VOA, rất nhiều trang web đã tiếp ứng và phổ biến rộng rãi... Đồng thời có một số độc giả đã viết những vần thơ cảm tác, và đặc biệt, nhạc sĩ Trần Chí Phúc ở San Jose, California, đã phổ soạn bài thơ này thành ca khúc... (...)

18.01.2010
Mặt trận Thơ Đến Từ Đâu?  -  Phan Đức
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Từ chuyện Bát Nhã tháng Chạp 2009 đến vụ Đồng Chiêm tháng Giêng 2010 còn sờ sờ hình ảnh đàn áp trên mạng mà nhà cầm quyền lại ngang nhiên chối bay chối biến rằng thì là không hề có chuyện đàn áp của nhà nước VN! Chối bay chối biến trước mặt thế giới là một bằng chứng cho thấy họ xem thường người khác đến mức nói như thể ở chỗ không người, vậy thì văn nghệ sĩ “trói gà không chặt” có lẽ sẽ đủ sức làm họ thay đổi mà nghe lời chăng?... (...)

Làm gì có đến ý niệm “đạo văn”!  -  Ðỗ Kh.
[TƯ CÁCH NHÀ VĂN] ... Trong những chế độ chỉ có một ánh sáng (mặt trời, bóng điện, ngọn đèn dầu lạc, bếp lửa...) thì làm gì có đến ý niệm “đạo văn” ... Một ngàn năm văn hoá Khổng Mạnh, các sĩ tử cũng như các trí thức chỉ thi đua nhau “đạo” có bằng ấy quyển kinh để xem là ai đạo tài hơn. Trong một xã hội như vậy thì không có “ăn cắp” tư tưởng, mà đó chính là vinh danh, đánh bóng đến mòn... (...)

17.01.2010
Giáo dục: Đạo đức trí thức  -  Nguyễn Hưng Quốc
[TƯ CÁCH NHÀ VĂN] ... Theo tôi, điều đáng lo ngại nhất chính là ở chỗ “bất chấp liêm sỉ” ấy. Ăn cắp thì ở đâu cũng có. Nhưng, bình thường, bọn ăn cắp thường bị xã hội khinh miệt, do đó, ít nhiều cảm thấy xấu hổ; cũng do đó, bao giờ cũng có vẻ lén lén lút lút. Ở đây, ngược lại, những người ăn cắp lại không có vẻ gì thẹn thùng cả. Nó cho thấy có sự xói mòn về phương diện đạo đức, đặc biệt, đạo đức trí thức... (...)

16.01.2010
Vài hình ảnh “đẹp mắt” của sự “hòa giải” bằng văn chương: Trường hợp Trần Nghi Hoàng  -  Võ Văn Nam
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Trước kia, Trần Nghi Hoàng lớn tiếng chống “hòa giải”. Bây giờ Trần Nghi Hoàng thình lình lẳng lặng “hòa giải”. Suốt hơn một tháng qua, kể từ khi cuốn Thơ đến từ đâu được xuất bản, Trần Nghi Hoàng có nằm vắt tay lên trán mỗi đêm mà “không thấy hổ thẹn với chính mình”? Hay ông đã thình lình “giác ngộ” và hoàn toàn “đồng ý, đồng tình chảy chung với “cái mương” văn học của đảng và Nhà Nước” (chữ của chính Trần Nghi Hoàng), một thái độ mà chính ông đã từng phê phán và ghê tởm?... (...)

15.01.2010
Tôi lại phải khóc nữa  -  Bi
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Tôi khóc vì ông Tùng đã đăng ký tham dự hội nghị đó, theo bản tin chính thức của Hội Nhà văn “Khách quốc tế đến Hội nghị Quốc tế Giới thiệu Văn học Việt Nam” (http://vanvn.net/News.Asp?cat=39&scat=&id=2188), nhưng không hiểu sao lại không về Việt Nam, để nhiều người chúng tôi đinh ninh rằng ông và vài vị đang sống “Độc lập - Tự do - Hạnh phúc”[*] ở ngoại quốc sẽ về nước với nguyện vọng hoà giải và tham vọng được in ấn bình thường ở trong nước những tác phẩm... như của chúng tôi... (...)

Một cuốn sách, nhiều suy nghĩ  -  Nguyễn Ðức Tùng
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Tôi tin rằng mặc dù còn nhiều khiếm khuyết như đã được chỉ ra, việc xuất bản Thơ đến từ đâu là một sự kiện tích cực, ít nhất là đối với độc giả trong nước và những người không thể truy cập vào các trang mạng. Tôi hy vọng lần tái bản tới sẽ bổ sung các khuyết điểm... (...)

Ông xanh và thơ  -  Nguyễn Thị Sương
[TÍN NGƯỠNG & NGHỆ THUẬT] ... Trong lúc say mê tổng luận từ ý niệm ban đầu “tín ngưỡng và nghệ thuật” để viết tiểu luận “Nghĩ về viết lách: Tín ngưỡng và thơ”, bác Nguyễn Hưng Quốc có thể đã cỡi ngựa xem hoa và đã bỏ quên các thành phần trốn tránh, bất tuân? Bởi lẽ ở cuối thế kỷ 19, cậu học trò Rimbaud — con “phượng hoàng của thơ ca” trong tương lai — đã nguệch ngoạc lên vách thành phố hay trên tường của học đường ba chữ “Merde à Dieu” (Thượng Đế là cái cục...)... (...)

14.01.2010
Thông báo của Tiền Vệ về cuộc tranh luận “Thơ đến từ đâu”  -  Tienve.org
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Chúng tôi đưa ra thông báo này để nhấn mạnh rằng trong mọi cuộc tranh luận, chúng tôi chỉ đăng tải những bài viết có nêu rõ những bằng chứng làm nên cơ sở lập luận và phê phán của người viết. Những bằng chứng ấy phải được công bố qua những cách cụ thể như sau... (...)

Nguyễn Quốc Trụ & những hành động mạ lị vô căn cứ  -  Tôn Thất Thái Dương
[TƯ CÁCH NHÀ VĂN] ... Tôi là một người thuộc thế hệ trẻ lớn lên ở nước ngoài. Tôi muốn học hỏi từ những nhà văn thế hệ lớn tuổi những điều hay điều đẹp về cả văn chương lẫn tư cách. Nhưng khi gặp nhằm một người như ông Nguyễn Quốc Trụ thì tôi giật mình. Kinh hãi. Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu nổi động cơ sâu xa nào đã khiến ông Trụ liên tục bịa chuyện để mạ lị những tên tuổi văn học Việt Nam ở hải ngoại như Võ Phiến, Nguyễn Hưng Quốc và nhiều người khác... (...)

Ông Tố Hữu có lí  -  Nguyễn Thị Sương
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Thiển nghĩ của Sương là “đồng chí” Tố Hữu đã đoán trúng phóc chăm phần chăm ( “đồng chí” “đồng ý”, “đồng tình” với... độc tài, theo diễn giải của tác giả “cháu ngoan” Đặng Tiến)!... (...)

13.01.2010
Tôi khóc  -  Bi
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Tôi khóc và nghiêng mình xin vĩnh biệt những nhà thơ, những trí thức uyên bác và kiêu hãnh đã chìa bộ phận sinh sản của mình ra để xin được thiến, để rồi cảm động khóc lên sung sướng vì được thiến... Tôi khóc nữa khóc mãi... Và rồi tôi nôn thốc nôn tháo... (...)

Thép đã tôi thế đấy!  -  Chu Hà
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Một trang trí thức học cao hiểu rộng (?) như trường hợp Đặng Tiến vậy mà rốt ráo lại hóa ra y chang là một tay Vi-xi nằm vùng không hơn không kém... (...)

Nhất bần cố nông, nhì sĩ!  -  Lương Thị Nữ Nhi
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Lâu nay tôi cứ nghĩ câu vè dân gian “Nhất sĩ, nhì nông / Hết gạo chạy rông / Nhất nông, nhì sĩ” thể hiện tính “phản trí thức” của người Việt Nam. Tuy nhiên đọc bài “Đặng Tiến và nỗi băn khoăn: làm sao cho khỏi bị đào thải” của Vương Thế Lan tôi có suy nghĩ khác... (...)

Trăm năm hạnh phúc, ngàn năm yêu thương  -  Nguyễn Thị Sương
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Một thương nữ nhà văn Trần Thị Trường mau nước mắt cải lương. / Hai thương nữ nhà thơ Nguyễn Thị Hoàng Bắc cắt bớt không cắt bỏ. / Ba thương cái mõ Đặng Tiến Paris-Hanoi cả tiếng lại dài hơi gõ dai hót xịn... (...)

12.01.2010
Nhân bài thơ “Hoà giải” của Nguyễn Quốc Chánh  -  Phan Nhiên Hạo
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Hoà giải đích thực và cần thiết hiện nay là hoà giải giữa nhà nước và nhân dân, giữa quyền lực và tội ác lịch sử, giữa độc tài và dân chủ, giữa áp chế và tự do. Đây là loại hoà giải đòi hỏi nhà văn tư thế đối diện với nhà cầm quyền. Nó rất khác loại hoà giải đàn đúm, vuốt ve, và “sống chung với lũ”... (...)

Khi trí thức táng tận lương tâm  -  Huỳnh Văn Nhơn
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Từ năm 1978 tới năm 1979, trong khi Jean-Paul Sartre cùng hàng ngũ trí thức hàng đầu của nước Pháp, kể cả những người mang thẻ đảng Cộng Sản Pháp, đang ráo riết vận động đóng góp cho chiến dịch “Un bateau pour le Vietnam” (Một con tàu cho Việt Nam), một chiến dịch làm chấn động lương tâm nước Pháp, để vớt những người Việt Nam lênh đênh khốn cùng trên biển, thì ông Đặng Tiến như một kẻ điếc, ung dung mua vé tàu bay về Việt Nam để nghỉ hè 2 tháng, lương tâm yên ổn. Rồi khi trở về Paris, ông Đặng Tiến lại ra sức dùng những mỹ từ để bao biện, che đậy cho cái thực trạng tàn ác và đau khổ cùng cực của chế độ bao cấp ở Việt Nam, cái chế độ đã khiến cho hàng triệu người Việt Nam phải liều chết, bỏ nước ra đi... (...)

Cắt bớt, cắt bỏ cái... chi chi của nữ nhà thơ, nam thi sĩ?  -  Phạm Vui
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Cô giáo, nhà văn, nhà thơ Hoàng Bắc sáng chế tân ngữ “cắt bớt” để thay thế cho cựu ngữ “cắt bỏ”. Ối a, bớt hay bỏ, dù không có hân hạnh được tham gia phỏng vấn và trả lời như 25 nhà thơ “tiêu biểu” trong ngoài, kẻ hèn này cũng đã điếng cả hồn vía, sởn hết tóc gáy... (...)

Ông Chánh Tổng sợ bị “đào thải”  -  Vân Nam
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Ông Chánh Tổng Đặng chỉ làm “Chánh Tổng” ở đẩu ở đâu, chứ về Hà Nội thì ông đổi nghề. Mà nghề nào có sang trọng danh giá gì cho cam! Xách cái mõ đi đầu làng, cuối xóm... cốc... cốc... Thế mà cũng sợ bị... “ đào thải”!!! (...)

11.01.2010
Thơ đến từ đâu? Góp gió cho lũ?  -  Lưu Thuỷ Hương
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Còn điều gì lãng mạn cho thơ, ngoài sự thật bị chối bỏ, ngoài những lời ca tụng? Về chia lũ cùng bạn bè? Hay mong đem tấm giẻ rách che lên con lũ dữ? Đau đớn thưa cùng chị, lũ là kẻ cướp, lũ là kẻ huỷ diệt, lũ là kẻ thù của lương dân. Tìm cách chống lại lũ hay ở chung với lũ cho vui hết biết? Hay nhởn nhơ thổi thêm cho lũ chút gió trên quê hương, để nó tiếp tục nhấn chìm khát vọng tự do của thế hệ đàn em?... (...)

Khi nữ sĩ diễn tuồng đội mũ ngược  -  Vũ Quang Khải
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Trong bài “Gió thoảng trên quê hương tôi” của nữ sĩ Nguyễn Thị Hoàng Bắc, cái câu choáng nhất là câu: “Cứt đái, phân, lồn cặc, liếm giày, fuck, và fuck rồi đạp khỏi giường...v.v” (in chữ nghiêng!). Vừa liếc ngang bài viết thì cái câu này nhảy dựng lên một cú đầy ấn tượng! Nhưng nữ sĩ viết ra câu này để làm gì? Thì rõ ràng là để ném ngược vô mồm những kẻ phát ngôn chứ làm gì nữa! Nhưng mà... ai phát ngôn?... (...)

Cháy nhà lòi mặt...  -  Phạm Vui
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Ha ha, cháy nhà lòi mặt sĩ phu! Cảm ơn, cảm ơn vô vàn bác Vương Thế Lan đã thực hiện một bức chân dung lập thể trung thực về tác giả Đặng Tiến. Bây giờ thì đã rõ trắng rệt đen rồi... (...)

10.01.2010
Đặng Tiến và nỗi băn khoăn: làm sao cho khỏi bị đào thải  -  Vương Thế Lan
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Năm nay, 30 năm sau cái ngày Đặng Tiến băn khoăn “làm sao cho khỏi bị đào thải đây?”, cuốn sách Thơ - Thi pháp và chân dung của ông đã được chính thức in 1000 bản ở Hà Nội, mà không gặp phải bất cứ khó khăn gì trong hệ thống kiểm duyệt. Bây giờ thì ông đang hồ hởi chuẩn bị cho in cuốn sách tiếp theo. Vậy là ông đã không bị đào thải bởi chế độ. Ông đã được chế độ đón nhận. Ông giỏi thật. Xin chúc mừng ông... (...)

Gió thoảng trên quê hương tôi  -  Nguyễn Thị Hoàng Bắc
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... THƠ ĐẾN TỪ ĐÂU sau khi ra đời đã gây ra một bối cảnh khá sôi nổi từ ý kiến, bình luận, tranh cãi từ các bạn văn và độc giả tiến đến mạ lỵ, tố cáo, chụp mũ với những từ ngữ khá mạnh mẽ lẫn thô bỉ, tục tằn, vượt qua nhiều lằn ranh tưởng tựơng của những người trước đó vẫn lạc quan tếu (tôi trong số những người này!) tin rằng thì là sự ồn ào trên tạp chí điện tử talawas có thể là một cách giúp PR tập sách tận tình... (...)

Đôi lời với ông Nguyễn Quốc Trụ  -  Trần Tiến Dũng
[TƯ CÁCH NHÀ VĂN] ... Một bài thơ đến với độc giả thông qua văn bản bao giờ cũng rất rõ ràng, nhưng không gian của tác giả trước khi giọng thơ nổ ra thì khác. Về hai bài thơ của tôi và Nguyễn Tôn Hiệt, thì ông chỉ là một độc giả, ông có quyền thẩm định nghệ thuật. Thế nhưng, thay vì ông nhận đủ ánh sáng từ hai bài thơ hoàn chỉnh, ông lại phán xét, nhăn nhíu mày, cho bên này sáng là nhờ bên kia, và như vậy ông tự dành sự thiệt thòi cho ông... (...)

09.01.2010
Bất cần nhân cách, thì không còn gì để nói  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[TƯ CÁCH NHÀ VĂN] ... Sau khi tôi công bố bài viết “Khi một con người không còn biết tự trọng” (trong đó, tôi phê phán việc ông Nguyễn Quốc Trụ thoá mạ tôi một cách vô căn cứ, vô cớ và thiếu lương thiện), ông Nguyễn Quốc Trụ vội vàng “thành thực xin lỗi”, và công nhận rằng bài viết của tôi là "rất mực đàng hoàng", nhưng ngay sau đó ông lại loay hoay tìm cách xuyên tạc, tráo trở, để tiếp tục thoá mạ tôi một cách vô căn cứ, vô cớ và thiếu lương thiện... (...)

Hơi thở đồng quê... đang hấp hối  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HOÁ & ĐỜI SỐNG] Nhạc sĩ Chung Quân nếu sống lại ngày nay chắc ông phải viết (?): Làng tôi có trai tơ khăn đóng màu xanh / Lái xe hoa thơ thẩn vờn quanh / Đồng quê mơ màng... / Nhưng than ôi / Có một chiều thu / Lá thu rơi... Nhưng than ôi, có một chiều đông lá đ... rơi ở “phố hoa” Hà Nội (31.12.2009), thế nhưng trai làng, gái quê của cả ba miền phải bỏ thôn xóm đang hấp hối hoặc đã chết tiệt rồi mà về thủ đô mặc áo dài gấm xanh đỏ đồng phục để “thở” sương khói Rolls Royce... (...)

08.01.2010
Ai mà thèm mượn đỡ cái tên của một kẻ làm thơ!  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[TƯ CÁCH NHÀ VĂN] ... Xưa nay, trong cõi văn Việt, những vụ đạo văn vẫn xảy ra nhan nhản, nhiều đến mức hết còn gây sốc. Nhưng “đạo danh” (mạo danh, tiếm danh) có lẽ là chuyện hiếm. Liệu có ai muốn mượn đỡ cái tên của một người khác? Mượn đỡ cái tên của một ông đại gia, thì cũng thật khó mà thuổng được cái két sắt của ông ta. Mượn đỡ cái tên của một chàng công tử, thì cũng chẳng dễ mà bò vào giường loan của chàng để hưởng cuộc mây mưa với mỹ nhân. Mượn đỡ cái tên của một thi sĩ thì lại chẳng có cái két sắt nào để thuổng, mà cũng chẳng có mây mưa gì để hưởng. Nói chung là vậy, nhưng ở đời cũng có lắm chuyện buồn cười... (...)

THƠ ĐẾN TỪ... những câu chuyện truyền miệng và phù du  -  Hà Thanh Thuỷ
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Cái đọng lại lớn nhất trong tâm trí Đặng Thân sau khi đọc Thơ đến từ đâu không phải là tính thơ, không phải là tính văn chương. Đặng Thân dùng gần 5 ngàn chữ để quảng cáo cho một cuốn sách mà điểm đáng tiền nhất của nó là “tính giai thoại”... (...)

07.01.2010
Khi một con người không còn biết tự trọng  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[TƯ CÁCH NHÀ VĂN] ... Ông Nguyễn Quốc Trụ, trong tay không có nguyên tác của Nadine Gordimer, chỉ đọc lóm 200 chữ của công ty AcaDemon, rồi đoán mò, mà đã dám ngang nhiên thoá mạ tôi là “ngớ ngẩn”, “đại nhảm”, “không đọc nổi bài viết của Gordimer”, “anh mù sờ voi”, “dịch đại”, “bịp thiên hạ”! ... Một con người còn một chút lòng tự trọng thì không thể thoá mạ một người khác một cách vô căn cứ, vô lý và thiếu lương thiện như vậy được... (...)

Gửi bác/chú Huỳnh Văn Nhơn  -  Ðặng Thân
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Chắc rằng bác/chú cũng sẽ đồng ý với tôi là: khi mà hai người đối thoại “không cùng ngôn ngữ”, “không cùng tiếng nói” thì chắc chắn là phải dùng đến phiên dịch/thông ngôn. Không còn cách nào khác bác/chú ạ. Tôi đành phải chờ một người phiên dịch/thông ngôn, biết làm sao bây giờ... (...)

06.01.2010
Kiến trúc huỷ hoại?  -  Nguyễn Đăng Thường
[THẨM MỸ] ... Đầu năm 2010 tôi bị sốc khi tình cờ được xem hai tấm ảnh Sài Gòn xưa và nay... Hòn ngọc đã trớ thành hòn sạn? ... (...)

“Thơ đến từ đâu” hay “mượn màu son phấn đánh lừa con đen”  -  Huỳnh Văn Nhơn
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Nằm trên talawas cho cả vạn người đọc thì cũng bình thường thôi, mà vác về Hà Nội, đút đầu vô tròng kiểm duyệt cho bị cắt tai gọt mũi xong thì thình lình lại biến thành một tác phẩm có “tình yêu nước Việt, hòa giải và khoan dung”? Mà ai hòa giải với ai, ai khoan dung với cái gì, thì mới được cho là “mong muốn có đổi mới thực sự trong văn học”? Chịu đút đầu vô tròng kiểm duyệt thì “hy sinh” cho cái gì? Bị cắt tai gọt mũi thì mới có “tình thơ, tình người” hay sao?... (...)

05.01.2010
“Không ai có thể xoá”  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Đã hơn hai năm trôi qua, ấn tượng của các cuộc biểu tình ấy vẫn còn đọng lại sâu đậm trong lòng nhiều người. Mà làm sao có thể quên được chứ? Nỗi nhục bị lấn chiếm còn đó, làm sao quên được? Nỗi nhục nhìn thấy chính quyền khiếp sợ trước ngoại bang, làm sao quên được? Nỗi cay đắng khi nhìn thấy những người yêu nước, muốn bảo vệ chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ lại bị chính chính phủ của mình ra tay áp bức, làm sao quên được?... (...)

“Quite connects”  -  Ðặng Thân
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Cái đọng lại lớn nhất trong tâm trí tôi sau khi đọc Thơ đến từ đâu chính là tính giai thoại. [...] Tôi thấy những tác gia được nhớ tới thường đi kèm với những giai thoại khó quên về cuộc đời của họ, chứ không phải chỉ vì thơ. Ấy mà rồi qua bao năm tháng hầu như nhiều người hiếm khi nhớ được bài thơ hay đoạn văn của tác gia nổi tiếng nào, cái ăn sâu mãi vào tâm trí có chăng chỉ còn là những GIAI THOẠI về họ. [...] Với các giai thoại, các nhà thơ nhà văn đã trở nên “đáng yêu” và “dễ thương” hơn rất nhiều và càng làm cho họ được nhớ mãi... (...)

04.01.2010
Nadine Gordimer nói về sự tự do của một nhà văn [2]  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Bất cứ một chính quyền nào, bất cứ một xã hội nào — bất cứ một viễn cảnh của một xã hội tương lai nào — mà có sự tôn trọng đối với các nhà văn thì cũng đều phải cho họ được tự do tối đa để họ viết theo những cách khác nhau của riêng họ, theo những sự chọn lựa của riêng họ về hình thức và ngôn ngữ, và theo cái sự thật mà riêng họ phát hiện... (...)

03.01.2010
Cám ơn thi sĩ và nhà phê bình  -  Nguyễn Thị Sương
[VĂN HỌC] ... Năm mới đọc bài thơ hoạ Tuyết/Nắng, rồi đọc lại bài thơ tri ân “Tôi biết ơn những người vấp ngã” của nhà thơ Nguyễn Tôn Hiệt, bài thơ sau do nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc bình chọn, Sương rất vui mà cũng rất bùi ngùi... (...)

02.01.2010
Một bài thơ cho Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Tôi thích nhất là thái độ của nhà thơ Nguyễn Tôn Hiệt. Trong bài “Tôi biết ơn những người vấp ngã”, ông đưa ra một cái nhìn nhân hậu và nhân bản, bày tỏ sự trân trọng đối với những người từng dũng cảm lên tiếng chống lại tội ác ngay cả những khi họ bị vấp ngã... (...)

01.01.2010
Đầu năm, hoạ thơ Nguyễn Đăng Thường  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[CHÚC MỪNG NĂM MỚI] luân đôn đang tê cóng sài gòn hầm hập nóng / như trong một cái freezer như trong một cái steamer / dù không có nước đá hay tuyết dù chẳng có vi cá hay huyết... (...)

30.12.2009
Một góc nhìn về huyền thoại tác phẩm có vấn đề  -  Lâm Quang Thăn
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Tôi không ảo tưởng về kiểm duyệt của một chế độ toàn trị bất kì, nhưng cộng đồng chữ nghĩa Việt Nam hôm nay đang sống với vài huyền thoại rất vớ vẩn. Huyền thoại về hiện tượng inP là một. Vậy làm sao có thể nhận mặt ai là người kí sinh huyền thoại? Chỉ có kẻ trong cuộc mới có thể trả lời được câu hỏi này. Nếu họ không trả lời được — do tự huyễn hay ngoan cố hoặc ngu muội — thì người đọc có thể nhận ra bằng đọc lại căn cước họ hoặc nhìn vào tài năng hiện tại qua chính sáng tác của họ. Bởi đã từng xảy ra hiện tượng người viết ăn theo cái bóng của mình, tệ hơn nữa, ăn theo chính cái bóng của huyền thoại do mình tạo ra... (...)

29.12.2009
Thông báo về tình hình hoạt động của talawas sau khi bị tin tặc tấn công  -  Tienve.org
[BÁO CHÍ & “TIN TẶC”] Tiền Vệ vừa nhận được một thông báo của Ban chủ nhiệm talawas về tình hình hoạt động của talawas sau khi bị tin tặc tấn công. Chúng tôi xin đăng lại nguyên văn ở đây và trong phần Tin & Thư để quý bạn đọc tiện theo dõi. Tiền Vệ xin chúc talawas phục hồi nhanh chóng và trở lại hoạt động... (...)

27.12.2009
Nỗi niềm hậu hiện đại 2  -  Inrasara
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Không bên lề / không trung tâm / tôi trú trên đường biên // Không ngoài luồng / không chánh lưu / sống như thể không đường biên // Cũng chẳng có gì trầm trọng cả / mỗi các ông cứ dựng chòi / mỗi các ông cứ có mặt như một biên giới... (...)

26.12.2009
Sợ in ấn  -  Nhã Thuyên
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Trong thời đại này, hình như một ý thức văn hoá cũng đồng thời là một ý thức về chính trị. Những ám ảnh về kiểm duyệt ở xã hội Việt Nam hiện tại một phần có thể do chính bản thân người viết, với nỗi sợ hãi lẫn hèn hạ tự thân... (...)

Quyền lực, quyền lợi & quyền con người  -  Nguyễn Quốc Chánh
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Một khi quyền lực và quyền lợi thống nhất, như ở Việt Nam, thì quyền con người trở nên bấn loạn. Trong sự bấn loạn của quyền con người, tôi chỉ có một cách vớt vát là thể hiện tối đa quyền từ chối... (...)

25.12.2009
Tuyết Luân Đôn - Tuyết Sài Gòn  -  Nguyễn Thị Sương
[XÃ HỘI] ... Trong thời đại cơ khí — khi con người di chuyển bằng xe hơi, xe lửa, máy bay — tuyết và bão tuyết tất nhiên không còn thơ mộng (chí ít là ở các thành phố lớn) mà chỉ là thiên tai gây nguy hiểm và thiệt hại... Thế nhưng, dân “sang” ở Sài Gòn năm nay lại được hưởng thêm “hạnh phúc tột cùng” khi ngắm cảnh tuyết rơi lả tả và khi lội tuyết, tốn kém chắc là không ít... (...)

24.12.2009
Nhà thơ nữ Phan Ngọc Thường Đoan tố cáo: Có những nhà thơ nữ dùng “vốn tự có” để vào Hội Nhà văn Việt Nam và ăn giải thưởng?  -  Phan Hành Thiện
[VĂN HỌC] ... Tóm lại, cả Hội Nhà văn Việt Nam vốn được coi là chốn văn nhân sang trọng, thi nhân lịch lãm như là đỉnh cao văn hóa của đất nước, hóa ra lại là nơi trao đổi, mua bán vốn tự có của một số nữ sĩ để đổi lấy thẻ hội viên, để đổi lấy giải thưởng... Thật là tin động trời!... (...)

22.12.2009
Nhà báo Việt Nam ở năm 2009  -  Nguyễn Quang Duy
[BÁO CHÍ & TỰ DO NGÔN LUẬN] Bài viết này tường thuật và phân tích sự vi phạm trầm trọng quyền tự do ngôn luận của báo chí ở Việt Nam trong năm 2009... (...)

20.12.2009
Câu chuyện một biên tập viên bỏ đảng  -  Bắc Phong
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... đêm trước anh ngủ mơ / thấy những con chữ mình mẩy thương tích / bò chậm chạp lên người / chui vào thất khiếu vùng vẫy rên la / réo tên anh đòi mạng / anh thức giấc / sợ hãi kinh hoàng... (...)

15.12.2009
Nadine Gordimer nói về sự tự do của một nhà văn  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Nadine Gordimer: “Tất cả những gì nhà văn có thể làm, như một nhà văn, là tiếp tục viết ra cái sự thật như chính anh ta nhìn thấy. Đó là cái mà tôi gọi là “quan điểm riêng” về những sự kiện, cho dù là những sự kiện lớn của đại chúng như những cuộc chiến tranh và những cuộc cách mạng, hay là những sự kiện cá nhân và thân mật của đời sống thường nhật.” ... (...)

08.12.2009
“Biên tập” và “kiểm duyệt”  -  Tôn Thất Thái Dương
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Người biên tập thật đúng nghĩa phải là người bảo vệ cho tác phẩm, góp phần làm tác phẩm hoàn hảo hơn, và dũng cảm chống lại sự kiểm duyệt của chính quyền độc tài, chứ không để chính mình biến thành công cụ của hệ thống kiểm duyệt... (...)

07.12.2009
“Thơ đến từ đâu?”  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HỌC & CHÍNH TRỊ] ... Thơ tôi đến từ đâu thì tôi đã nói sơ qua trong bài trả lời phỏng vấn của tôi do nhà thơ Nguyễn Đức Tùng thực hiện, đăng trên Talawas bộ cũ ngày 1.8.2006. Thơ hải ngoại đến từ đâu thì xin thưa tôi thực tình không biết vì tôi ít giao thiệp. Còn thơ trong nước? Có thể một phần lớn (xịn, ngầu nhất?) đến từ bàn tiệc rượu (và mâm thịt chó?)... (...)

03.12.2009
Diễn viên  -  Ðặng Hiền
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Những diễn viên sến trong vở kịch tệ hại / Diễn tuồng ở Sân Khấu trầm cảm / Yêu quê hương và yêu danh vọng / Yêu quê hương bằng tiểu xảo giả điên... (...)

01.12.2009
Vài ý tưởng về bài “Tôi cũng chỉ mong thế này” của Nguyễn Viện  -  Zoe Lương
[VĂN HỌC] ... Dòng cuối giải toả nhà thơ khỏi mọi ràng buộc “của cuộc nhân sinh này” và giải toả người đọc khỏi mọi thắc mắc về những câu thơ khiến khó cưỡng ý muốn viết ra vài dòng suy luận, nhân danh quyền được hiểu và cảm thi ca... (...)

25.11.2009
“Khách sạn California”, một bản dịch rất hay  -  Chu Trọng Nghĩa
[DỊCH THUẬT] ... Bản dịch của bạn Lê Cao Phong giúp tôi hiểu đúng bài hát, và ý nghĩa của bài hát trở nên rõ ràng, chứ trước kia tôi cứ hiểu láng máng mơ hồ những chỗ đó nên cứ ấm ức. Hiểu đúng rồi thì lại càng thích hát bài này hơn... (...)

23.11.2009
Vài lời thưa lại với hai “thày” Trịnh Cung và Nguyễn Tôn Hiệt  -  Trường Thụ
[MỸ THUẬT] ... Trước hết xin trân trọng cảm ơn lời cảm ơn (rất nhanh chóng) của họa sĩ Trịnh Cung vì phản hồi của tôi (Trường Thụ) đối với loạt bài của ông đăng trên Tiền Vệ. Cảm ơn ông là điều dĩ nhiên nhưng cũng kèm theo sự chờ đợi sự trả lời cho những câu hỏi tôi có nêu ra với ông. Do chờ mãi (hơn một tuần lễ) không được hồi âm nên tôi xin được thưa lại vài lời để tiếp tục câu chuyện với họa sĩ Trịnh Cung và ông Nguyễn Tôn Hiệt... (...)

16.11.2009
Chừng nào còn sợ cái mới thì đừng có... mơ  -  Tôn Thất Thái Dương
[VĂN HỌC] ... Một ngày nào đó trong tương lai, có thể một nhà văn gốc Việt nào đó sẽ đoạt giải Nobel. Lúc ấy, người Việt khắp nơi trên thế giới sẽ hãnh diện lây, sẽ sung sướng lây. Lúc ấy, họ sẽ nói: “Đấy, nhà văn Việt Nam cũng tài ba tột đỉnh chứ có thua ai đâu!” Thì đúng là tài ba tột đỉnh chứ có thua ai, nhưng... chắc chắn rằng nhà văn gốc Việt đoạt giải Nobel ấy không viết bằng tiếng Việt, mà viết bằng tiếng Anh, tiếng Pháp, hay một ngoại ngữ nào khác. Vì nếu anh viết bằng tiếng Việt, mà anh không đủ bướng bỉnh, gan lì, bất chấp quần chúng, thì anh nhất định bị cả cái xã hội người Việt bảo thủ trong nước cũng như hải ngoại bóp gãy ngòi bút sáng tạo của anh từ trong trứng nước... (...)

14.11.2009
Gửi bạn Trường Thụ  -  Trịnh Cung
[MỸ THUẬT] ... Tôi rất vui nhận được phản hồi về một số điểm trong bài trả lời phỏng vấn về “17 câu hỏi...” vừa được Tiền Vệ phổ biến. Rất cám ơn bạn đã đọc kỹ bài và đóng góp ý kiến rất thẳng thắn... (...)

Chung & riêng / Ký ức & sự quên lãng lịch sử  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[MỸ THUẬT] ... Để “xây dựng một xã hội Việt Nam giàu mạnh, trân trọng các giá trị tự do, dân chủ, văn minh của loài người”, chúng ta không thể “gạt bỏ quá khứ”, vì cái thảm trạng của chúng ta trong hiện tại chính là hậu quả của một “quá khứ” ghê tởm. Chúng ta phải nhớ rõ cái “quá khứ” ấy và, hơn nữa, phải thấy rằng cái “quá khứ” ấy vẫn đang ngự trị trong hiện tại, vẫn đang đè lên cuộc sống của chúng ta bằng sức nặng cụ thể của quyền lực của nó, và có thể sẽ còn kéo dài cho đến tương lai. Ngày nào chúng ta không nhớ đến nó, không cảnh giác để chống lại nó, ngày đó nó vẫn còn ngự trị, vẫn còn nắm giữ quyền lực, vẫn còn đè lên chính cuộc sống của chúng ta... (...)

13.11.2009
Vài điều xin hỏi hoạ sĩ Trịnh Cung  -  Trường Thụ
[MỸ THUẬT] ... Họa sĩ Trịnh Cung có lẽ cũng có những tâm sự riêng về chiến tranh quá khứ. Tôi hoàn toàn có thể chia sẻ và thông cảm những nỗi niềm của các bậc tiền bối. Nhưng mặc cảm “Quốc Cộng”, “Thắng-Thua” là mặc cảm của những “người già”, và nghệ sĩ cũng như nghệ thuật dù ở trong nước cũng như nước ngoài có lẽ ít người có tâm trạng này bởi nghệ thuật là để hàn gắn, liên kết mọi người (“Cái đẹp cứu chuộc thế giới” - Dostoievski) chứ không phải để chia rẽ... (...)

10.11.2009
Mối tình đầu  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HỌC] ... “Lẽ ra tôi có thể có nhiều mối tình khác nữa, có lẽ. Thế nhưng tình yêu, không phải cứ muốn là có được.” (HNB) ... (...)

07.11.2009
Ngày không nhập mộ  -  Phùng Thành Chủng
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Đàn ông bảy vía / Đàn bà chín vía / Phương bùa trừ tà / Vỏ ốc bò xuôi. // ... Không trùng tang / Vẫn chưa nhập mộ! / Đất nước hơn ba mươi năm sau ngày thống nhất / Máu chảy ruột mềm/ nhức nhối thiên di... (...)

04.11.2009
Khuôn mặt Tháp Bayon: Tấm kính chiếu yêu  -  Trịnh Thanh Thủy
[VĂN HỌC] ... Tập Di Cảo như một trối trăn, ray rức, ăn năn muộn. Vấn đề là sự hối hận muộn màng ấy có cứu vãn hay sửa đổi được gì khi hành vi sai trái của con người đã xảy ra. Sự phán quyết cuối cùng sẽ thuộc về ai khi lương tâm con người đã bị đông cứng đến chai đá không còn cảm giác? Đó cũng là câu hỏi cuối cùng của tôi về Chế Lan Viên... (...)

03.11.2009
Dương vật... sen  -  Nguyễn Đăng Thường
[MỸ THUẬT] ... Nếu trí tưởng tượng của ta không quá nghèo nàn thì đằng sau cái búp “sen hồng, sen xanh” kia, ta có thể dễ dàng hình dung và thấy ngay... “cái đó”. Nói tóm lại, các hoạ phẩm “thiếu nữ bên hoa sen” (mơ đàn ông), “thiếu nữ với cành sen” (vuốt ve, sờ nắn dương vật) tôi xin xếp vào loại “tranh kích dục” (peinture érotique) của ta. Tất nhiên chúng “kín đáo” hơn tranh kích dục “lộ thiên” của Ån Độ, Nhật Bản, Trung Quốc, Âu Châu, chỉ vì chúng xuất phát từ... tiềm thức của người vẽ... (...)

01.11.2009
Những người rơm  -  Bắc Phong
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... đều mang gốc gác Việt / liều lĩnh bỏ quê nhà / bằng đường dây người lậu / đi cầu thực phương xa // những con người khốn khó / tâm hồn rách tả tơi / xuất xứ từ nghèo đói / mang giấc mơ đổi đời... (...)

31.10.2009
Quê hương là mùi thịt nướng (từ dĩa cơm tấm)  -  Trần Tịnh Danh
[VĂN HOÁ] ... Khó mà có cái gì so sánh được với cái sự quyến rũ của mùi thịt nướng bay ra từ trong những quán cơm tấm ven đường. Có thể nói đó là một loại nước hoa của đô thị Sài Gòn mà ai cũng muốn chạy ngang qua để xức cho khứu giác... Đối với tôi, cái mùi thơm đường phố từ miếng thịt nướng có dính miếng mỡ nằm ngổn ngang trên cái vỉ khét đó là mùi của quê hương... (...)

Miếng ăn trong văn hoá Việt Nam  -  Nguyễn Hưng Quốc
[VĂN HOÁ] ... Có những dân tộc bị ám ảnh triền miên bởi những vấn đề siêu hình, nhờ đó tôn giáo và triết học, đặc biệt siêu hình học, phát triển rực rỡ. Có những dân tộc khác bị ám ảnh bởi kỹ thuật, hết cày cục sáng chế cái này thì lại cày cục sáng chế cái khác, máy móc mới ra đời dồn dập, nhờ thế, họ tiến bộ không ngừng. Còn dân tộc Việt Nam? Hình như chỉ có một ám ảnh lớn: Ăn... (...)

30.10.2009
Nước Mít lần đầu tiên có Chủ tịch nước gốc Cây...  -  Nguyễn Thị Sương
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Nghe tin: “Nước Đức lần đầu tiên có Bộ trưởng gốc Việt” Thị Sương tui rất vui và rất hãnh diện vì được thơm lây. Tuy vậy, thiển nghĩ của Thị Sương tui là tất nhiên Hà Nội sẽ không chào thua Bá Linh, và sớm muộn gì rồi thì “nước ta” cũng sẽ có “vài trăm nghìn ngài bộ trưởng/cán bộ gốc Tàu” - nếu hiện nay chưa có... (...)

21.10.2009
Chế Lan Viên bốn mặt... như nhau!  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HỌC] ... Do vậy, cách dùng ẩn dụ và diễn dịch “giấu đi ba” của Chế Lan Viên để biện minh cho cái mặt lộ diện (mặt thật?) với “nghìn trò cười khóc / làm đau ba mặt kia trong cõi ẩn hình”, có thể coi như không thuyết phục, không thành thực, có thể khiến độc giả càng thêm mất “cảm tình” với tác giả Điêu tàn... (...)

Herta Müller: nhà văn của ý thức chính trị phản kháng  -  Hoàng Ngọc-Tuấn
[NOBEL VĂN CHƯƠNG 2009] ... Dưới một chế độ độc tài phi nhân, một nhà văn thực sự có ý thức chính trị phản kháng không thể “ngứa cổ hát chơi.” Nếu có ngứa, thì có lẽ chỉ... ngứa gan. Và khi ngứa gan, thì người ta không còn “hát chơi” nữa. Người ta chỉ muốn đập cho cái chế độ ấy nát ra và sụp đổ... (...)

19.10.2009
Người Schwabe  -  Ðoan Hùng
[NOBEL VĂN CHƯƠNG 2009] ... Nhà văn có khi chỉ là “con chim ngứa cổ hót chơi”. Thế thôi! Nhưng khi một tác phẩm ra đời, nó vuột ra khỏi tầm tay, ngòi bút của họ. Và có khi “tiếng hót” được cảm nhận nhiều chiều mà chính “con chim” cũng phải ngạc nhiên. Kẻ thì cho là nó gợi nên mùa xuân, kẻ thì nghe thấy tiếng suối, mà có kẻ bảo là... nghe nhức đầu và phê rằng nhân gian còn nhiều đau khổ cớ chi mà chim lại hót véo von!... (...)

18.10.2009
“Das Schwäbische Bad” thực sự mang ý nghĩa chính trị  -  Hoàng Ngọc-Tuấn
[NOBEL VĂN CHƯƠNG 2009] ... Văn chương thì quả là “đa nghĩa”, nhưng trong truyện ngắn “Das Schwäbische Bad” thì ý nghĩa “chính trị” là điều không thể chối cãi. Ý nghĩa đó chính là cái thông điệp của truyện. Vì thế, điều này đã khiến Công An Mật của Romania phải “lưu tâm”!... (...)

“Das Schwäbische Bad” có mang “ý nghĩa chính trị”?  -  Ðoan Hùng
[NOBEL VĂN CHƯƠNG 2009] ... Văn chương quả là “đa nghĩa”. Mỗi người đọc có thể cảm nhận một ý nghĩa trong đó. Đối với Hoàng Ngọc-Tuấn, ông cảm nhận “Das Schwäbische Bad” mang một “ý nghĩa chính trị” là phê phán cộng sản... Theo cảm nhận của tôi thì đây chỉ là một tác phẩm tự trào của Herta Müller về chính dân tộc mình, chính cộng đồng người Schwabe mà chính bà là thành viên... (...)

Đi và viết  -  Nguyễn Hưng Quốc
[VĂN HỌC] ... Đi nhiều. Thấy nhiều. Biết nhiều. Nhưng liệu chúng ta có hiểu sâu và viết hay hơn những người thời trước? Đó mới là vấn đề. Lại là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng mà mỗi người cầm bút phải tự trả lời. Không ai trả lời thế cho ai được cả... (...)

10.10.2009
Ngọn lửa chống cộng Nam Cali  -  Phạm Vui
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Thiển nghĩ của tôi là đa số ở đó chống cộng vì thiện ý. Họ thành thực muốn có tự do, dân chủ, no cơm ấm áo cho đại đa số trên quê hương Việt Nam. Nếu không tham gia trực tiếp, thì ta cũng nên cho họ một cơ hội (a chance). Góp gió [chống đối] làm bão [dân chủ]. Rêu [tự do bác ái công bằng] sẽ bám vào tảng đá [phản đối] tiếp tục lăn. Biểu tình là chuyện cực chẳng đã... (...)

09.10.2009
Một cành lan cho Herta Müller  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HỌC] ... Thoạt nhìn bà giống như siêu sao phim câm Gloria Swanson trong phim Sunset Boulevard, nhưng trẻ hơn. Hay như minh tinh Greta Garbo, với mái tóc cắt ngắn nhưng không phủ vai. Một khuôn mặt rất “ăn ảnh” và đẹp “não nùng”. Do vậy mà tôi đã có cảm tình ngay với nhà văn này... (...)

08.10.2009
Độc tài ở ngoài nước? Xin lỗi!  -  Ðỗ Kh.
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Từ 1981-94 có 5 nhà báo Việt ở Mỹ bị sát hại bởi lý do cho là chính trị và các vụ án này chưa có cái nào được sáng tỏ. Nhưng không khí nặng nề là có thật và may thay đã chuyển qua biểu tình chống đối hợp pháp chứ không còn dùng súng dùng xăng. Các nghệ sĩ “ngoài luồng” và “lề trái” của cộng đồng lên TV đối thoại được với các nhân sĩ đại diện của quần chúng chính thống là chuyện tốt, ở ngay tại Việt Nam chưa làm được. Ở nước ngoài, công an cảnh sát, pháp lý, toà án, trại giam không nằm trong tay của “lãnh đạo cộng đồng người Việt”... (...)

Nhân danh Nghệ Thuật và Nghệ Thuật nhân danh  -  Phạm Vui
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Vâng. Các cha chú phải “sùi bọt mép” vì họ chỉ có “bàn tròn”, “xuống đường”, “lên ti vi”, để bày tỏ tâm tình hay phản ứng. Họ không có công an, côn đồ, đầu gấu, nhà lao, trại cải tạo để biểu dương lực lượng, quyền bính... (...)

03.10.2009
Bàn thêm về tác quyền văn chương mạng  -  Phan Nhiên Hạo
[VĂN HỌC] ... Đinh Bá Anh đã đưa ra những luận đề hợp lý, và tôi phải nói ngay rằng sẽ không có câu trả lời thoả mãn ngay lập tức cho những luận đề này. Là một người làm trong ngành thư viện ở Mỹ, tôi biết khá rõ chuyện đau đầu của việc bảo quản các sản phẩm văn hóa trên mạng... (...)

02.10.2009
Cái giá của cuộc chơi  -  Ðinh Bá Anh
[VĂN HỌC] ... Một tác phẩm in trên giấy rồi vẫn có thể tái bản, không ảnh hưởng tới lợi ích của tác giả và của nhà xuất bản. Còn nếu đã công bố trên mạng thì có thể ảnh hưởng tới việc bán sách. Vậy phải làm thế nào? Ở đây, tôi cũng chỉ có thể đưa ra câu trả lời triệt để là: nếu không muốn ảnh hưởng tới doanh số bán sách, đừng in trên mạng. Nếu đã in trên mạng, hãy chấp nhận. Nếu nhà xuất bản A không đồng ý thì tìm nhà xuất bản B. Không nhà xuất bản nào in thì thôi. Đó là cái giá của cuộc chơi... (...)

01.10.2009
Của các loại nhảm  -  Phan Nhiên Hạo
[VĂN HỌC] ... Yêu cầu lấy bài xuống khỏi Da Màu của tôi, như đã nói, xuất phát từ lo ngại về việc mất hoàn toàn quyền kiểm soát tác phẩm của mình. Nó không phải một hành động “hờn dỗi” như ông Phùng Nguyễn trịch thượng nói. Nó cũng không phải chuyện “trao khăn” rồi đòi lại kiểu cải lương như Đinh Bá Anh ví von. Và dĩ nhiên nó khác rất xa hành động thu hồi sách nhằm đàn áp chính trị của Ban Tuyên Giáo... (...)

Nảy nòi một tý tỵ ca dao  -  Nhã Thuyên
[VĂN HỌC] ... Đọc bài “Của các loại đỏng đảnh” của Đinh Bá Anh, tôi tự nhiên nghĩ ra cách tôi nên hiểu lại bài ca dao Việt Nam mà tôi vốn vẫn băn khoăn: Hoa cúc vàng nở ra hoa cúc tím / Em có chồng rồi trả yếm cho anh / Hoa cúc vàng nở ra hoa cúc xanh / Yếm em, em mặc, yếm gì anh, anh đòi!... (...)

30.09.2009
MAO Mao mao  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... MAO CHỦ TỊCH // MAO Trạch Đông / Mao Tsé-Tung / mao zedong // Và còn biết bao nhiêu là / MAO Mao mao khác nữa / Nào ai biết // China 60 năm cuộc đời / Trung Quốc 65 triệu / nạn nhân... (...)

Của các loại đỏng đảnh  -  Ðinh Bá Anh
[VĂN HỌC] ... Khi phải lòng, nàng tặng anh khăn mùi xoa làm vật giao duyên. Tình nồng thắm, chẳng vấn đề gì. Giờ nàng đột nhiên không yêu anh nữa, giận, đòi lại khăn mùi xoa. Giá như anh điềm tĩnh mà nói rằng, khăn em tặng anh rồi, nó đã là của em, của anh, của đôi ta. Giờ tình mình đôi ngả, nhưng xin em hãy cho anh giữ khăn làm kỉ niệm. Có khi nàng cũng mủi lòng mà thôi. Nhưng có thể vừa “chia tay mùa hè”, khó ở trong người, anh đâm cục, nói: khăn cô tặng tôi rồi thì là của tôi, về lý thì cô không có quyền gì nữa. Nhưng cô đã thích thì đây, trả lại cô, tôi càng nhẹ người! Á à, anh nói lý à. Tôi sẽ ra tòa ly dị, tôi sẽ phân minh tài sản... (...)

28.09.2009
Quyền tác giả và cách hành xử trên các website miễn phí  -  Nguyễn Thị Thanh Phượng
[VĂN HỌC] Tôi không hề biết ông Phan Nhiên Hạo, ông Phùng Nguyễn và ông Trần Tân Định ngoài đời thực, mà hoàn toàn chỉ tiếp xúc với con người – tư tưởng của các ông trên mạng. Nhưng qua cuộc trao đổi giữa các ông, tôi cũng có một vài suy nghĩ muốn trao đổi lại: đầu tiên là về vấn đề quyền tác giả trên các website tiếng Việt về văn chương, nghệ thuật, chính trị, xã hội... miễn phí và sau đó là cách hành xử giữa những người góp phần tạo nên đời sống văn hóa trên mạng... (...)

Góp ý về “Chia tay mùa hè”  -  Vân Nam
[VĂN HỌC] Đúng ra, góp ý này phải được gởi đến Tiền Vệ từ tuần trước, nhưng rồi tôi đổi ý chỉ vì không muốn làm sự việc rắc rối thêm. Nhưng nay, nhân đọc bài của ông Phùng Nguyễn trả lời Phan Nhiên Hạo và một độc giả, tôi quyết định gửi đến Tiền Vệ ý kiến của tôi... (...)

Tạp ghi Da Lợn  -  Nguyễn Thị Sương
[VĂN HỌC] chia tay mùa hè / chia tay phan nhiên hạo / chia tay ễnh ương / “có cuộc chia tay nào mà không đầy / nước mắt?” / (nguyên sa) / nhưng may thay... (...)

27.09.2009
Đừng vượt qua lằn ranh!  -  Phùng Nguyễn
[VĂN HỌC] Trong cách nhìn của tôi, bài viết “Trả lời ông Phùng Nguyễn” của Phan Nhiên Hạo (PNH) gần đây là một cử chỉ gỡ gạc tuyệt vọng của kẻ hụt chân và chỉ giúp bạn đọc nhìn rõ hơn tính khí không được rộng rãi của người viết... (...)

26.09.2009
Truyện ngắn làm thế nào để đạt được tham vọng của mình?  -  Nguyễn Ðức Tùng
[VĂN HỌC] ... Trong các thể loại văn học ngoài thơ, tôi thích đọc truyện ngắn hơn cả, trước hết vì nó... ngắn, hay nói như Millhauser, vì sự “khiêm tốn” của nó. Thử tưởng tượng: bạn đi vào một căn nhà, một bữa tiệc, mọi người ăn mặc sang trọng, cười nói ồn ào, bỗng thấy một anh chàng nhà quê, điệu bộ lễ phép ngồi ở gần cửa, riêng một góc... (...)

25.09.2009
Thổi kèn cho Hòa Hợp  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Thổi kèn cho Hòa Hợp (tranh lắp ghép bởi Nguyễn Đăng Thường) ... (...)

23.09.2009
Chia tay với văn minh?  -  Trần Tân Định
[VĂN HỌC] ... Trước nay thỉnh thoảng ta lại thấy có những kẻ sau khi cơm không lành canh không ngọt, nghỉ chơi với nhau, thì lôi thư từ của nhau ra mà đem lên báo, lên mạng để bôi bác. Trong quan hệ cá nhân, những trò đó đã không ngửi được thì trong quan hệ chữ nghĩa lại càng không ngửi nổi. Chia tay kiểu đó là chia tay luôn với văn minh chứ còn gì nữa?.. (...)

22.09.2009
Trả lời ông Phùng Nguyễn  -  Phan Nhiên Hạo
[VĂN HỌC] ... Trong bài “Chia tay mùa hè” đăng trên Da Màu mới đây, ông Phùng Nguyễn đã viết một đoạn dài có tựa đề “Chia tay Phan Nhiên Hạo”, trong đó đề cập đến chuyện lấy bài của tôi xuống khỏi Da Màu. Cách viết của ông Phùng Nguyễn có thể gây ngộ nhận và không được đàng hoàng. Tôi thấy cần phải lên tiếng. Tôi hy vọng chuyện này cũng đem lại một kinh nghiệm bổ ích cho những người làm văn chương mạng Việt Nam hôm nay... (...)

Nhà phê bình là ông? – F2  -  Lý Đợi
[VĂN HỌC] ... Tôi nghĩ những câu như: “Một chữ cũng thầy, nửa chữ cũng thầy”; “Muốn sang thì bắt cầu kiều/Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”... nên dần dần được thay thế. Hay ít ra, chỉ dùng khi viết về những giáo viên “giống đực”, còn khi viết về “giống cái”, hay những người “đồng tính”, chúng ta phải nghĩ và quy ước ra những từ, những cụm từ khác. Đó là bắt buộc để cho ngôn ngữ phát triển... (...)

21.09.2009
Về đại từ nhân xưng “ông/bà” và việc dùng thể thơ để viết phê bình văn học  -  Hà Thanh Thuỷ
[VĂN HỌC] ... Trong ngôn ngữ trao đổi văn học mang tính nghiêm túc, tương kính và chuyên nghiệp, ta gọi các nhà phê bình là “ông” hay “bà”, hay “ông/bà”. Gọi các nhà phê bình là “anh/chị” (anh Hoài Thanh, chị... Hoài Cảm...) thì không phải là lối gọi trong môi trường giao lưu chuyên nghiệp và nghiêm túc...Đối với các nhà phê bình thuộc giới đồng tính, thậm chí lưỡng tính, ta vẫn có thể gọi họ là “ông/bà”. Họ có thể tự xem họ là “ông” hay “bà” hay cả “ông” lẫn “bà”... (...)

18.09.2009
Trao đổi cùng Hà Thanh Thuỷ xung quanh bài viết của Lữ  -  Trà Đoá
[VĂN HỌC] ... Một nhà phê bình giỏi có thể khiến cho người khác quan tâm đến một tác phẩm nào đó. Nhưng khi người đó đọc tác phẩm được nhà phê bình giới thiệu, người đó nên dùng sự trải nghiệm của mình để thưởng lãm nó (trải nghiệm trong cuộc sống bao gồm nhiều thứ như: sự giáo dục, nền văn hoá, môi trường tự nhiên, xã hội... và cả việc đọc những bài viết của nhà phê bình)... (...)

15.09.2009
I-mêu của William Shakespeare gửi nhà nhận định Huỳnh Hoàng Anh  -  Nguyễn Thái
[VĂN HỌC] ... Dear ông Huỳnh Hoàng Anh: Hôm qua ông Nguyễn Du lại viếng chơi với tôi và an ủi tôi đừng buồn vì cô đơn, ít có người Anh nào đọc. Rằng bây giờ người Anh không thể ngồi yên dưới cầu Luân Đôn nhỏ bé mà ngâm nga mãi thơ kịch của tôi nữa. Rằng thơ kịch của tôi nhảm lắm vì ngày xưa thì chắc chắn là không ai thích đọc... (...)

Trao đổi với Trà Đoá về chuyện “phê bình” và chuyện “ông”  -  Hà Thanh Thuỷ
[VĂN HỌC] ... Nói đúng ra, người ta có thể dùng bất cứ thể loại văn chương nào để viết ra những ý tưởng phê bình. Ví dụ như bài thơ lừng danh “An essay on Criticism” của Alexander Pope (1688-1744). Đó là một bài thơ, hiển nhiên như vậy, nhưng nó vẫn được xem như một bài nhận định mang tính phê bình văn học... (...)

14.09.2009
Bài viết của Lữ  -  Trà Đoá
[VĂN HỌC] ... Về bài viết “Nhà phê bình: Cần phải khiêm tốn” của Lữ, tôi có vài ý kiến chung quanh các nhận định của Phan Quỳnh Trâm và Lý Đợi... (...)

Nhà phê bình là “ông”?  -  Lý Đợi
[VĂN HỌC] ... Phải chăng nhà phê bình là / và chỉ là “ông”? Tôi e là không phải. Bởi lịch sử phê bình cho thấy, có ông, có bà, và có cả giới đồng tính nữa... (...)

11.09.2009
Lao động là vinh quang  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Lao động là vinh quang (poster lắp ghép bởi Nguyễn Đăng Thường) ... (...)

10.09.2009
Đầu ra  -  Nam Đan
[VĂN HOÁ] ... Chúng ta đã xây dựng thành công những tượng đài hoành tráng, kỳ vĩ, chúng ta đã tự hào về nền văn hiến hàng ngàn năm, chúng ta cứ mãi băn khoăn về vấn đề vĩ mô như làm sao để gìn giữ và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc... thì chúng ta cũng cần xây những cầu tiêu công cộng sạch sẽ tươm tất cho nhân dân ỉa đái... (...)

07.09.2009
Phạm Công Thiện...  -  Vũ Thành Sơn
[VĂN HỌC] ... Phạm Công Thiện, có lẽ đó là một tâm hồn điên loạn nhưng thơ mộng nhất còn sót lại trong một thế giới tỉnh táo bệnh hoạn... (...)

06.09.2009
Kết thúc và bắt đầu  -  Trà Đoá
[VĂN HỌC] ... Cảm giác của tôi khi đọc loạt bài của nhà thơ Phạm Công Thiện trên Tiền Vệ (đặc biệt là bài về Joseph Brodsky) là niềm tin rằng người Việt vẫn còn đó những tài năng và trí thức đích thực. Và từ đó có thể hy vọng vào một sự bắt đầu mới, vào sự khai phá khả tính ẩn giấu của hồn Việt... (...)

04.09.2009
Bài thơ [cứt] bỏ quên  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HỌC] ... cứt đống quý hơn vàng ròng / cứt khô thơm hơn mực khô / mực khô không phải là khô mực / mực khô là mực chết trên ngòi bút trí thức văn nghệ sĩ / đi lề phải... (...)

02.09.2009
Thời đại... cứt  -  Lê Quảng Hà
[MỸ THUẬT] ... Nhân có cuộc đối thoại về “cứt” khá thú vị, tôi xin gửi vài bức tranh để minh hoạ... (...)

31.08.2009
Giữa... cứt và người  -  Nguyễn Hoàng Văn
[VĂN HỌC] ... Ðọc Chiều chiều, hồi ký của Tô Hoài, cứ thấy thương cho Phùng Quán với cái lần phải đi ăn trộm... cứt. Trên bảo: văn nghệ sĩ phải về cơ sở học hỏi, họ phải học để giác ngộ từ giữa lòng quần chúng và từ giữa lao động vinh quang, loại vinh quang có thể đo lường qua... chỉ tiêu cứt, thứ cứt dùng làm phân bắc cho rau vườn ta thêm xanh, cho lúa đồng ta thêm hạt. Và để đạt chỉ tiêu... cứt vinh quang ấy nhà thơ chúng ta chỉ còn cách đi ăn trộm... (...)

Nổi đình đám vì chim? Khét tiếng nhờ cứt?  -  Ðặng Thân
[VĂN HỌC] ... Hai quái nhân ấy người thỉ nổi đình đám vì chim, người thì khét tiếng nhờ cứt. Chẳng nhẽ ở xứ sở này có phải muốn oanh liệt là cứ phải dùng tới “cặc” với “cứt” không? Tôi nghĩ nền văn hoá ở đây không đơn giản như vậy. Hình như nó đã trì trệ ghê gớm lắm cho nên các nghệ sỹ tiên phong mới nổi đoá lên như vậy. Sự văng tục của họ là những tiếng nói phản kháng mãnh liệt với nghèo nàn, lạc hậu, trì độn và ác độc trong văn hoá... (...)

29.08.2009
Cứt trong nghệ thuật  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[VĂN HỌC] ... Cứt không làm một tác phẩm nghệ thuật trở thành “hay” hay “dở”, cũng không thể làm nó sạch sẽ hơn hay dơ dáy hơn. Giá trị của tác phẩm là do tài năng của tác giả trong việc sử dụng bút pháp của mình để diễn đạt những gì ở đằng sau và bên trên những cục cứt... (...)

26.08.2009
Phân quý hơn vàng  -  Nguyễn Hưng Quốc
[MỸ THUẬT] ... Theo Manzoni, bất cứ thứ gì, kể cả những vật dụng thông thường trong đời sống hàng ngày, cũng có thể trở thành nghệ thuật khi bàn tay người nghệ sĩ chạm vào. “Cứt của người nghệ sĩ” là một trong những ví dụ cực đoan nhất: người nghệ sĩ biến chính chất thải trong cơ thể của mình để tạo thành một tác phẩm nghệ thuật... (...)

20.08.2009
Trả lời Phạm Chí Diệp về “lý tưởng của nhà văn”  -  Khánh Phương
[VĂN HỌC] ... Những nhà văn tài năng và kể cả những nhà khoa học tài năng, chắc chắn không chỉ là những người có lý tưởng, mà còn là những người biết hy sinh cho lý tưởng đó. Nếu không, họ sẽ không bao giờ trau dồi được tài năng của mình đến mức phải làm cho chúng ta nhận thấy hoặc kinh ngạc... (...)

19.08.2009
Làm nhà văn thì nhất thiết phải có “lý tưởng”? Nhưng “lý tưởng” gì?  -  Phạm Chí Diệp
[VĂN HỌC] ... Theo tôi, nếu hiểu lý tưởng là một mục đích tốt đẹp nào đó mà mỗi cá nhân muốn vươn tới, thì dù là nhà văn hay không là nhà văn, hậu-hiện đại hay không hậu-hiện đại, dường như không ai sống trên đời mà không có một lý tưởng của riêng mình, ngoại trừ những kẻ không còn thiết sống nữa. Do đó khi Khánh Phương nói làm nhà văn thì “nhất thiết phải có lý tưởng”, thì tôi e là câu này hoặc là thừa, hoặc là chị muốn nói đến một loại “lý tưởng lớn” nào đó, hơn hẳn những lý tưởng vốn có của mỗi cá nhân sống trên đời này... (...)

11.08.2009
Hãy làm thơ nổi bật  -  Trà Đoá
[VĂN HỌC] ... Mà muốn có thơ “gây xôn xao dư luận” thì, theo thiển ý của tôi, không nên cố làm thơ hay nữa mà nên làm thơ “nổi bật”. Giải thưởng nào chẳng phải là giải thưởng. Nếu không được giải Nobel thì ráng kiếm cái Ig Nobel vậy!... (...)

Phải khóc  -  Jalau Anưk
[VĂN HỌC] ... Tây Tạng / tang tậy / kệ thây ai nói / hễ thở là còn / thoi thóp cũng là còn / trăn trối cũng là còn / còn biết khóc thì hãy khóc / biết thương thì hãy thương / biết lẫy thì hãy lẫy / biết ỏng ẻo thì vẫn nên… (...)

10.08.2009
Khổng Tử khóc!  -  Bắc Phong
[VĂN HOÁ] ... Tử khóc có lẽ vì Tử nhớ / chuyện Tần đốt sách bắt nho chôn / chuyện Mao đấu tố giết tư sản / rồi chuyện thảm sát Thiên An Môn // thôi thì Tử khóc ừ Tử khóc / cho một nền triết học thâm sâu / bị lợi dụng bán buôn nhân nghĩa / lòng Tử đau ai biết Tử đau... (...)

Không khóc  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HỌC] ... không khóc cho tây tạng / không khóc cho việt nam / không khóc / cho cả chính bản thân ta đang ở chỗ an toàn / sức mấy / (vì hồ lệ đã cạn rồi) / vậy xin mượn lời / alan paton / nhà văn nam phi... (...)

09.08.2009
“Khóc Tây Tạng”: xuất xứ, đại ý, cảm tưởng... và cảm tạ  -  Inrasara
[VĂN HỌC] ... “Khóc Tây Tạng” viết giữa hai thủ pháp “Một hôm gầu guộc...” và “Khóc Văn Cao”. Nó không [những, chỉ] khóc Tây Tạng mà [nhất, còn] là khóc cho người [không] khóc Tây Tạng. Tôi thấy bài thơ hỏng hóc đâu đó và có vẻ thất bại!... (...)

“Khóc Tây Tạng”: Hời chính là người Chăm  -  Phạm Quang Tuấn
[VĂN HỌC] ... Xin cảm ơn độc giả Đinh Nhã Lan đã chỉ ra một điều rất hiển nhiên nhưng khó thấy đối với người Việt. Inrasara viết: “...lạt ma / ma hời / hời ơi / có ai khóc tây tạng không / còn ai khóc tây tạng không...” Hời chính là người Chăm... (...)

Lời cuối cho... Lài  -  Võ Vi
[VĂN HỌC] ... Tây Tạng đang đổ máu, người ta đang than khóc, bài thơ 1 cũng kêu gọi hãy khóc cho Tây Tạng (cho dù Inrasara có than khóc theo kiểu “sến” khiến Lài dị ứng). Còn Lài thì trộn nước mắt, nước mũi, nước dãi, “nước đé” vào thành một hỗn hợp kinh khủng để... “giễu nhại” chơi... (...)

08.08.2009
Hình như vú Thị Lài rất to!  -  Ngọc Hương
[VĂN HỌC] ... Sau hai bài Lài trả lời Võ Vi và Hương thì Hương mới hiểu ra rằng Lài quả là có tài “Cả vú lấp miệng em” vì cái gì Lài cũng bẻ quặt quẹo theo suy nghĩ cá nhân của Lài được hết. Với tài năng của Lài như vậy, Hương nghĩ vú của Lài phải to cỡ Pamela Anderson.. (...)

07.08.2009
Đọc “Khóc Tây Tạng” bằng cặp mắt của một người Việt?  -  Ðinh Nhã Lan
[VĂN HỌC] ... Ít ra phải đọc từ vị trí của một tâm hồn Chăm. Khi đọc như vậy, người đọc có thể thấy trong bài “Khóc Tây Tạng”, tác giả có ý so sánh dân tộc mình với dân tộc Tây Tạng. Trớ trêu thay, tác giả ngồi cùng (bàn nhậu) với những người “khóc” nhưng trong lòng thì coi mình như người “bị khóc”... (...)

Viết cho Tây Tạng - Viết về Tây Tạng  -  Tienve.org
[VĂN HỌC] Nhân có cuộc đối thoại quanh hai bài thơ “Khóc Tây Tạng” của Inrasara và “Khóc lóc Tây Tạng” của Bùi Thị Lài, chúng tôi kính mời bạn đọc Tiền Vệ thưởng thức những tác phẩm khác do các tác giả người Việt Nam và ngoại quốc (trong đó có Tây Tạng) viết về Tây Tạng hay về những đề tài có liên quan đến Tây Tạng, với những phong cách và lối tiếp cận khác nhau... (...)

Đôi lời với Võ Vi  -  Bùi Thị Lài
[VĂN HỌC] ... Lài e rằng Võ Vi nên xét lại khả năng đọc và hiểu của mình, ít ra trong trường hợp này. Võ Vi đã không phân định được mục tiêu nhắm tới của bài thơ “Khóc lóc Tây Tạng” là Tây Tạng hay là bài thơ “Khóc Tây Tạng”, nên Võ Vi đi đến sự nhận định sai lầm. Tiếc thay, đây là sai lầm từ căn bản!... (...)

06.08.2009
Khóc và Khóc lóc Tây Tạng  -  Võ Vi
[VĂN HỌC] ... Chuyện về xứ Tây Tạng đang được coi là một điểm nóng và nghiêm trọng. Nếu không khoái vấn đề sắc tộc chính trị thì thôi, chẳng nên đem chuyện máu và nước mắt của người ta ra để mà làm thơ ngang rồi “giễu nhại”... (...)

05.08.2009
Đáp lời nhắn nhủ của Ngọc Hương  -  Bùi Thị Lài
[VĂN HỌC] ... Lài cho rằng hai bài thơ không thể chê bai hay đập nhau, nhất là trong trường hợp này. Mà thật ra, bài trước đã gợi hứng cho bài sau. Nói cho chính xác, bài “Khóc lóc Tây Tạng” đã sử dụng thủ pháp (hay kỹ thuật) giễu nhại trên chính văn bản của bài “Khóc Tây Tạng” để họa lại nó... (...)

04.08.2009
Gửi Bùi Thị Lài  -  Ngọc Hương
[VĂN HỌC] ... Thái độ của cá nhân đối với nghệ thuật là quan trọng, những tị hiềm, chê bai chỉ giết chết nó mà thôi. Đó cũng là thái độ chung của nhiều văn sĩ trong nước hiện nay và có lẽ đó cũng là lý do khiến nhiều người mất đi cơ hội được viết và trình bày tác phẩm của mình... (...)

03.08.2009
Cảo thơm  -  Nguyễn Thị Sương
[VĂN HỌC] ... Theo dõi chuyện “anh hèn” phút chốc bỗng trở thành “anh hùng” nhờ một cuốn best-seller, Thị Sương tui sướng mê tơi như được xơi... chuối cau, chuối già. Vì vậy Sương muốn sưu tầm đọc thêm các tác phẩm giá trị đã xuất hiện hay sắp ra mắt, sau đây:... (...)

31.07.2009
Tôi có một giấc mơ  -  Viễn Khách
[VĂN HỌC] ... tôi có một giấc mơ / lai rai / chưa vĩ đại // tại sài gòn bùng binh chợ / giới trẻ sẽ đốt thơ // họ hoả thiêu / truyện kiều // đuổi con xẩm thậy về bắc kinh / đòi quyền sống cho gái quê lục tỉnh... (...)

Bye bye blackbird...  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HỌC] ... đĩ jà... tướng cướp jà... nhạc sĩ jà... ôi zui quá... sinh viên không ham sống cao thượng... ôi tuyệt quá... những anh hèn của ngày hôm nay... những best-sellers của một ngày mai... (...)

26.07.2009
Không xa nữa đâu — nếu họ cứ hèn như thế này!  -  Lan Nhi
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Ngoại bang bắt dân mình trong lãnh thổ của mình mà không dám đấu tranh, mà lại chỉ “đề nghị” để thả họ?! Cái quyền bình đẳng giữa 2 quốc gia đâu rồi? Lòng nhân bản ở đâu? Mà cúi đầu trước cái sai lè lè truớc mắt? Đó là chính phủ “của dân, do dân, vì dân” ư?!... (...)

25.07.2009
Tàu lạ...?  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... một tàu... lạ? / hay chính là... / ba tàu... bành trướng? Thơ rằng: Thương lan thương huệ thương hồng / Thương mao thương hổng thương mông thương mười... (...)

Cái hèn tập thể  -  Trà Đoá
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Các quan chức chóp bu của Đảng luôn tận dụng triệt để điều này: quyền lợi thì cá nhân nhưng trách nhiệm lại là tập thể. Trách nhiệm tập thể là thứ dễ chịu nhất, vì gần như chẳng phải chịu gì. Lấy ví dụ, mấy vị ở trung ương, vị nào cũng quyền hành và tiền tài to bằng trời nhưng khi phát ngôn về trách nhiệm thì họ luôn dùng đại từ “chúng ta”. Đây là cái từ “đểu” nhất hiện nay trong tiếng Việt. Tôi chỉ ước ao trục xuất được nó ra khỏi tiếng Việt, để nó biến mất vĩnh viễn... (...)

24.07.2009
Sinh tử phù  -  Phạm Phương Sài
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Tôi nghĩ rằng nguyên nhân chính làm cho giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay hèn nhược, không dám có những động thái tích cực để phản đối lại chính sách càng ngày càng o ép của nhà cầm quyền Bắc Kinh — thậm chí khi Bắc Kinh có cả những động thái cố ý làm nhục đảng Cộng sản và nhà nước Việt Nam với chính nhân dân Việt Nam và với cộng đồng quốc tế — là vì nhiều phần trong họ đã bị cấy một thứ ‘sinh tử phù’... (...)

Xin lỗi đi. Nhá!  -  Vương Văn Quang
[VĂN HỌC] ... Tình trạng nghiệp dư (viết dựa hoàn toàn vào cảm xúc) trong văn chương, tính lâm li mùi mẫn, cái ướt át láng lai, sự xúc cảm tràn trề vẫn sẽ còn ngự trị và được đề cao còn kéo dài lâu chưa biết đến bao giờ. Có thể kết luận chắc nịch rằng cái ý rất hay trong bài diễn văn của Charlie Chaplin chỉ áp dụng/nói được với xã hội/con người Việt Nam nếu ta xoay ngược nó đi 180 độ: Chúng ta cảm nhận quá nhiều và suy nghĩ quá ít... (...)

Sao bỗng dưng họ lại hèn vậy?  -  Nguyễn Hưng Quốc
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Hình như chưa bao giờ trí thức Việt Nam, trong và ngoài nước, lại đồng ý với nhau như thế! Hình như mọi người đều đồng thanh: Giới lãnh đạo Việt Nam hèn! Riêng tôi, tôi không ngớt ngạc nhiên: Sao tự dưng họ lại đâm hèn đến vậy?... (...)

23.07.2009
Về cái sự “rất dầm dề” của văn chương Việt hôm nay  -  Lê Công Thân
[VĂN HỌC] ... Mặc dù nguy cơ Trung Quốc xâm lăng ngày càng khẩn thiết, thơ văn bây giờ không cần “có thép”, vì giới lãnh đạo sẵn sàng cấu kết với Trung Quốc, tình nguyện cúi đầu để hưởng lợi cho cá nhân. Nói cho đúng, lúc này mà ai dám viết thơ văn “có thép” để lên án mưu đồ xâm lăng của Trung Quốc thì nhất định sẽ bị ăn đòn... (...)

22.07.2009
Một nền văn chương giàu cảm xúc  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[VĂN HỌC] ... 1. Từ trước đến nay, đa số nhà thơ/văn Việt Nam cho rằng họ sáng tác bằng cảm xúc. / 2. Từ trước đến nay, đa số độc giả Việt Nam nói rằng họ đọc văn chương bằng cảm xúc. / 3. Từ trước đến nay, đa số nhà phê bình và độc giả Việt Nam cho rằng tác phẩm văn chương hay thì phải giàu cảm xúc và phải gây nhiều cảm xúc nơi người đọc... (...)

21.07.2009
Nghị quyết vô đề  -  Nguyễn Đăng Thường
[VĂN HỌC] ... Được ngài nọ vinh danh chống độc tài / tranh đấu cho rân chủ tự ro / (rần rần rần rần rần rần) / nhưng / cớ chi lại ca tụng lãnh tụ đỉnh cao đấu tố / (khổ chưa bớ mấy ông đạo dừa) / tuy thế / tui cũng thiệt tình xin chúc lành / (cho tâm linh mình được phơi phới)... (...)

Viết blog  -  Nguyễn Hưng Quốc
[VĂN HỌC] ... Vừa là nhật ký vừa là tờ báo lại vừa là diễn đàn, bản chất của blog là một thể loại hoàn toàn mới mẻ trong lịch sử nhân loại. Nó là một sự tổng hợp. Mà tổng hợp cũng có nghĩa là xoá nhoà ranh giới... (...)

20.07.2009
Viết blog cho hay thì bất cần sự chính xác?  -  Lê T. Hà
[VĂN HỌC] ... Tôi cho rằng một bài văn hay, dù viết trên blog, trước hết phải dựa trên những sự kiện chính xác. Tất nhiên không cần phải chính xác một cách tinh vi như trong một bài nghiên cứu, nhưng ít nhất phải chính xác một cách căn bản. Sau đó mới nói đến cái hay, cái đẹp. Nếu anh viết một bài blog để ca tụng rượu vang của Pháp mà anh lại mô tả nhầm thành rượu whisky của Scotland, thì anh đừng trách tại sao người đọc cảm thấy mất sướng... (...)

19.07.2009
Iu thì cứ iu, toáng thì cứ toáng, nhưng chớ có toáng trậk lấk!  -  Tư Cầu Mống
[VĂN HỌC] ... Ông Minh ơi, tình cảnh đoã ê chề rồi, moà ông coòng xúi “Đừng iu cô Qoảng”! Ông Vũ ơi, lồm eng chi moà loạ rứa? Iu thì cứ iu, toáng thì cứ toáng, nhưng chớ có toáng trậk lấk! Em nó hổng phê đao!... (...)

Đừng đùa với Quảng!  -  Bùi Quảng Nôm
[VĂN HỌC] ... Không ai cấm anh yêu, tuy nhiên đừng đem cái tình yêu mông lung và ngang phè của anh ra giáo huấn thiên hạ. Võ Phiến rất hiểu về các vùng đất miền Trung thế nhưng có ai dám nói là nhà văn này không yêu miền Trung, không yêu Bình Định, Quảng Nam?... (...)

18.07.2009
Nhắc đến rượu, nhớ bạn  -  Nguyễn Hưng Quốc
[VĂN HỌC] ... Tôi thấy rõ ràng là, dưới ánh trăng vằng vặc, mình bước qua khỏi khung cửa, đi qua hiên, bước xuống bậc tam cấp, xuống sân, đi hết khoảng sân rộng, đến lùm cây rậm; và đứng dưới lùm cây, tôi kéo quần xuống... Đang tè, một tên sinh viên chạy ra, kề tai tôi, giọng hốt hoảng: “Thầy! Đi ra xa xa chút chứ sao lại đứng trước hiên nhà người ta đái vậy!” Vừa nói nó vừa đẩy tôi ra xa... Sau lần đó, tôi tởn... (...)

Đừng yêu xứ Quảng!  -  Nguyễn Hữu Hồng Minh
[VĂN HỌC] .... Ai cấm được anh có một tình yêu xứ Quảng của riêng anh? Một người đang ở xa, nhìn về. Phải chăng đã yêu mà cần phải yêu đúng “thuần phong mỹ tục” mới được phép? Tình yêu đâu có lỗi. Hay phải đừng yêu xứ Quảng?... (...)

17.07.2009
Về miền Trung  -  Trần Vũ
[VĂN HỌC] ... Tôi chưa có khả năng phân biệt Quảng Tín, Quảng Nam, Quảng Ngãi hay Quảng Trị. Quảng nào đối với tôi cũng là Quảng. Nên tôi gộp tất cả các Quảng vào hai chữ “miền Trung”, như tôi gộp hết Quy Nhơn, Bình Định, Tam Kỳ, Bồng Sơn, Sa Huỳnh cũng vào “miền Trung”. Vào một chữ “Trung” mà mình ưa. Vào một giọng Trung mà mình thấy lạ. Ưa vì cảnh vật đẹp. Ưa vì thức ăn ngon. Ưa vì chiếc lưng cong của đất nước hữu tình. Miền Trung là đất của tình cảm... (...)

Một lối viết “nhất dĩ quán chi”  -  Lưu Thế Hiệp
[VĂN HỌC] ... Cảm xúc về xứ Quảng, về miền Trung, mà chỉ cần thay đổi địa danh thì có thể áp dụng cho bất cứ xứ nào, miền nào. Lối viết này ta thấy nhan nhản trên báo chí Việt Nam bây giờ. Đại loại như một bài báo nào đó tán tụng một nhà thơ X, nhưng nếu ta thử đổi tên nhà thơ X thành ra tên nhà thơ Y, thì đọc cũng lọt lỗ tai như thường. Đúng là “nhất dĩ quán chi”... (...)

Không cần biết đúng hay sai, mà vẫn thật hay, vẫn thành công?  -  Lê Công Thân
[VĂN HỌC] ... Đọc bài của độc giả Trần Nguyễn, tôi thấy có nhiều chỗ rất là lúng túng. Khen bài “Về yêu xứ Quảng” của nhà văn Trần Vũ là một bài “thật hay” và “thành công”, độc giả Trần Nguyễn lại đưa ra những luận điểm không có sức thuyết phục chút nào cả... (...)

16.07.2009
“Về yêu xứ Quảng”: một bài viết thật hay  -  Trần Nguyễn
[VĂN HỌC] ... Bài viết thể hiện tính chủ quan đầy cảm xúc của tác giả, chính đây là nét riêng của mỗi nhà văn, cách cảm của mỗi người về một vùng đất, từ giọng nói, đến tính cách, đến phong vị ẩm thực. Người đọc không cần biết đúng hay sai, chỉ thấy bài viết lôi cuốn, hấp dẫn người đọc từ ngôn ngữ đến hình ảnh là thành công... (...)

15.07.2009
Về yêu xứ Quảng! Nhưng “Quảng” nào? Và...  -  Võ Văn Nam
[VĂN HỌC] ... Trần Vũ, sau khi tán sai về giọng Quảng, tán nhảm về bia Sông Hàn, tán trật về rượu Bầu Đá, thì kết thúc bằng câu nhắn nhủ: “Viết blog, cũng giống chế rượu Bầu Đá, cái cay phải lan tỏa. Phải làm ghiền.” Nhắn nhủ như vậy thì cũng thiệt là... rởm... (...)

14.07.2009
Về yêu xứ Quảng  -  Trần Vũ
[VĂN HỌC] ... Mỗi lần ra miền Trung, tôi đều say mê giọng nói của người Trung, đặc biệt từ Quy Nhơn đến Đông Hà. Nghe giọng nói của họ, tôi thấy đặc chất Việt, đậm đà trong hơi thở, đặc sệt âm Việt, tính Việt, đến kẹo lại như món mắm xưa. Nếu giọng Huế thanh, trong như bát chè mạn và ngọt như bát chè sen, thì giọng Quảng nghe mới thật đã. Những Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Ngãi... (...)

13.07.2009
Từ nhà phê bình đến một blogger  -  Nguyễn Hưng Quốc
[VĂN HỌC] ... Nhiều người tiên đoán chính các blog sẽ là tên sát thủ của tất cả các tờ báo. Không phải ai cũng đồng ý. Nhưng có một sự thật: gần đây, số lượng các tờ báo phải bị đóng cửa hoặc đang sống ngắc ngoải khá nhiều. Kẻ thù chính là internet. Trong internet, kẻ thù chính là các blog... (...)

Một chút ưu tư  -  Lê Nguyên Vỹ
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Giống như Trung Quốc, Việt Nam lấp đầy cái chủ nghĩa Cộng Sản đã bị rỗng ruột bằng tinh thần dân tộc. Và truyền thống cảnh giác thế lực phương Bắc hợp lưu với chủ nghĩa dân tộc vừa hồi sinh đã đẩy nhà cầm quyền Việt Nam vào thế kẹt: Cộng Sản Việt Nam muốn tồn tại trước nhân dân thì không được biểu lộ khiếp nhược trước Trung Quốc chứ đừng nói đến chuyện trở thành đàn em của Trung Quốc... (...)

10.07.2009
Tân Cương  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Lau máu đi em / Quân Hán tham tàn / Ngàn năm chớ quên... (...)

30.06.2009
Có những động chuyển mang tên SÓNG  -  Phạm Long
[MỸ THUẬT] ... Hãy đằm mình vào không gian trầm đục, quánh đặc bao quanh các tác phẩm điêu khắc xám nặng, thô ráp, xù xì, gai góc, mà lấp lánh tính nghề thực biểu cảm tại phòng trưng bày có tên “SÓNG NGẦM” của năm nhà điêu khắc, mà nghe đâu đây tiếng ỳ ầm gầm gừ cồn cào đến khẩn thiết của một cơn giông tố đang rất gấp gần... (...)

26.06.2009
Thông điệp trong tranh của Phạm Huy Thông liệu có nhàm không?  -  Nguyễn Thị Thanh Phượng
[MỸ THUẬT] ... Với một bộ phận người Việt Nam, có lẽ sự “nhạy cảm” chính trị trong những bức vẽ của Thông khiến họ lảng tránh. Dù là thế nào đi nữa, nếu đặt trong bối cảnh xã hội cụ thể, tranh của Thông thực sự không hề “nhàm” hay “nhạt”... (...)

22.06.2009
Báo chí Việt Nam  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Vinh Danh Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam! (...)

18.06.2009
Đại... đại... thắng... thắng... lợi... lợi...  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Chân dung Mahmoud Ahmadinejad qua nét bút của Steve Bell... (...)

14.06.2009
Vài suy nghĩ về nền âm nhạc, hay nền ca khúc quần chúng không nhạc đệm ở Việt Nam  -  Ðặng Hữu Phúc
[ÂM NHẠC] ... Ở những nước có nền âm nhạc chuyên nghiệp phát triển, mỗi một ca khúc, kể cả ca khúc quần chúng, luôn luôn có một phần đệm cố định, thường thì do chính tác giả của phần giai điệu viết ra cho đàn piano. Đó là tính chuyên nghiệp của người nhạc sĩ. Riêng ở Việt Nam, hầu hết các nhạc sĩ (viết ca khúc) không viết được phần đệm cho các bài hát của chính mình sáng tác ra. Điều đó nói lên tính không chuyên nghiệp của nền âm nhạc Việt Nam... (...)

05.06.2009
Đọc Talawas & Tiền Vệ là một trọng tội  -  Người Sưu Tầm
[CHÍNH TRỊ và TRUYỀN THÔNG] ... Rủi thay cho cô Nguyễn Thị Bích Hạnh, đọc các trang web đó là “mong muốn và nguyện vọng chính đáng của các em”, nhưng lại không phải là mong muốn và nguyện vọng của Đảng và Nhà nước!... (...)

04.06.2009
Từ Yahoo!360 đến Yahoo!360plus: con đường chui vào rọ  -  Người Sưu Tầm
[CHÍNH TRỊ và TRUYỀN THÔNG] ... Nói tóm lại, từ vùng trời tự do Yahoo!360, khi chuyển về Yahoo! 360plus, các bloggers sẽ... lọt vào trong rọ... (...)

Xe jeep ở Việt Nam  -  Nguyễn Đình Đăng
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Sự thật xe jeep đã được quân đội Pháp dùng tại Việt Nam trong chiến tranh Đông Dương. Bằng chứng là các bức hình nhiếp ảnh gia người Mỹ Howard Sochurek (1925 - 1994) chụp xe jeep của quân đội Pháp ở Việt Nam tại trang ảnh của báo LIFE... (...)

31.05.2009
Dương-T-Dương “TRONG MẮT NGƯỜI KHÁC”  -  Phạm Long
[MỸ THUẬT] ... Cuộc chơi này tuy khó xem, khó chịu (nhất là với chúng ta - những kẻ luôn tự huyễn hoặc) nhưng là một dịp hiếm để nghe/xem một giọng điệu Kẻ Chợ sơ nhiễm triết lý Kant. Nếu gặp may thì thành phần bần-cố-ngoan như ta cũng thanh lọc được tý ti cái ngã tham-sân-si?... (...)

30.05.2009
Nhầm lẫn, hay là cuộc chơi của chữ? [góp ý với Võ Tấn Cường]  -  Trần Tân Định
[VĂN HỌC] ... Phải nói thẳng là nhà thơ Võ Tấn Cường có lối lý sự rất kỳ cục. Nếu ông đã “không hiểu lời đề dẫn này do Nguyễn Quang Thiều viết hay Lê Thiếu Nhơn viết”, thì sao ông lại gán hẳn nó cho Nguyễn Quang Thiều, rồi... chì chiết?... (...)

28.05.2009
Trả lời nhà thơ Nguyễn Quang Thiều và Trần Tân Định  -  Võ Tấn Cường
[VĂN HỌC] ... Tôi đọc lời đề dẫn bài viết của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều trên website: lethieunhon.com. Không hiểu lời đề dẫn này do Nguyễn Quang Thiều viết hay Lê Thiếu Nhơn viết? Sự nhập nhằng của tên bài viết và lời đề dẫn đã khiến tôi đặt câu hỏi và có cách diễn giải như trong bài viết của tôi... (...)

Trả lời Nhã Thuyên  -  Phan Nhiên Hạo
[VĂN HỌC] ... Việc đòi hỏi văn học miền Nam trước 1975 được công nhận không phải là một tranh chấp “quyền lực” văn chương. Nó chỉ xuất phát từ nhu cầu công bằng và tôn trọng lịch sử. Đối với một nhà văn, và với những người tự trọng nói chung, cảm giác được đối xử công bằng và không dối trá là rất quan trọng. Chỉ với công bằng và sự thật thì những xung đột chính trị có nguồn gốc từ quá khứ mới có thể chấm dứt... (...)

27.05.2009
Văn chương Việt Nam: xác lập (lại) quyền lực hay cần năng lượng mới  -  Nhã Thuyên
[VĂN HỌC] ... Liệu sẽ có một thời kì mới của thơ chăng? Liệu có thể ứng xử với quá khứ theo cách: những gì đã không tạo được thành một giai đoạn của quá khứ nghệ thuật hay chỉ là quá khứ của cái không-quá-khứ thì, với nghệ thuật, hãy để nó tự/bị huỷ hoại, mòn rữa?... (...)

26.05.2009
Cổ phần dân tộc & thị trường quyền lực  -  Nguyễn Quốc Chánh
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Giữa Đảng CSVN và dân tộc hiện là tình trạng đồng sàng dị mộng. Cả hai cùng sàng thủ lợi từ thị trường hàng hóa, nhưng mộng thì mỗi đàng một ngả, chủng loài đảng viên muốn độc quyền chính trị, chủng loài quần chúng chắc muốn tùm lum. Cho nên quyền lực của Đảng CSVN vẫn cứ là thứ quyền lực rút ruột quyền lợi dân tộc... (...)

25.05.2009
Chưa nói rốt ráo vì chưa có tự do  -  Phạm Chí
[VĂN HỌC] ... Nguyễn Quang Thiều chưa nói rốt ráo về những chỗ đó chính vì bản thân ông chưa có tự do để nói. Trong bài tham luận của ông có hai lần ông chạm đến khái niệm “tự do”... Cả hai lần, ông chỉ nói đến “khát vọng tự do” “những giấc mơ về tự do”, nghĩa là chưa có tự do... (...)

Góp ý về lối đọc và diễn giải của nhà thơ Võ Tấn Cường  -  Trần Tân Định
[VĂN HỌC] ... Lối đọc và diễn giải của nhà thơ Võ Tấn Cường khá là lạ lùng. Từ một ảo giác nào đó, anh cho rằng nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã đặt ra câu hỏi: “Thơ Việt đang ở vị trí nào của nền thơ Đông Á?” ... Sau khi tưởng tượng Nguyễn Quang Thiều đã đặt ra câu hỏi ấy, Võ Tấn Cường khẳng định ngay rằng Nguyễn Quang Thiều “không thể tìm được câu trả lời”!... (...)

Trả lời Võ Tấn Cường  -  Nguyễn Quang Thiều
[VĂN HỌC] ... Thưa anh Võ Tấn Cường, Tôi chưa bao giờ đặt câu hỏi: “Thơ Việt nam ở vị trí nào trong nền thơ Đông Á?” Tôi không biết anh đọc điều này ở đâu? Sứ mệnh của thơ ca mà tôi nói đến trong bài viết là sứ mệnh của Cái đẹp và Lương tâm anh ạ. Nó không hẳn là những bài thơ cụ thể in trên báo hoặc sách... (...)

Lại lẩm cẩm cục gạch của Bác  -  Phạm Quang Tuấn
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Kỹ sư, bác sĩ rất sợ bị kiện vì tội malpractice và tư vấn bậy gây thiệt hại cho khách. Viết xong bài về cục gạch của Bác tôi chợt toát mồ hôi: lỡ có độc giả nào đọc xong rồi xài cách đó và bị tai nạn thì mình có thể bị kiện không? Úc sắp tới mùa đông, kinh tế khó khăn, thất nghiệp tràn lan, cúm heo hăm dọa, cục gạch trở nên hấp dẫn... (...)

24.05.2009
Ảo tưởng của nhà thơ và của thơ ca Việt Nam [thư gửi nhà thơ Nguyễn Quang Thiều]  -  Võ Tấn Cường
[VĂN HỌC] ... Lịch sử thơ ca Việt Nam đã cho thấy bao nhiêu nhà thơ chịu cảnh khốn khổ chỉ vì một câu thơ, bài thơ bị hiểu lầm là ám chỉ về chính trị. Thơ ca Việt Nam đã thức tỉnh khát vọng sống của con người hay ru ngủ con người trong cơn mê vô tận của sự đớn hèn? Thơ ca Việt Nam chưa bao giờ là thứ thơ tâm linh và khó có thể đạt được điều này trong khi con người đang từng ngày bị “chính trị hoá”... (...)

Chưa hết “huyền thoại”  -  Mai Anh Vũ
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Chỉ riêng hai chữ này thôi cũng gây thật nhiều phiền phức. Thấy đây là một đề tài khá thú vị nên tôi cũng xin mạo muội góp vài ý nhỏ. Trong tiếng Việt, hiện tượng ngữ nghĩa của từ thay đổi theo thời gian và địa phương là chuyện không phải hiếm. Nếu chỉ giải thích từ theo nghĩa đen nguyên gốc hoặc phân tích theo kiểu chiết tự từng âm lẻ thì khó lòng phản ánh đúng ý nghĩa của từ đó trong từng ngữ cảnh cụ thể... (...)

22.05.2009
Huyền thoại và những kẻ tạo huyền thoại  -  Võ Văn Nam
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Phải nói thẳng là Nguyễn Austin rất yếu về kiến thức ngôn ngữ nên chỉ đoán mò ý nghĩa của các chữ “huyền thoại” và “huyền hoặc”. Nguyễn Austin viết: “Tôi không biết hai chữ ‘huyền thoại’ có gốc từ tiếng Anh, tiếng Pháp hay không?” Viết như vậy chứng tỏ anh ta không có một chút kiến thức gì về ngôn ngữ Việt Nam. Chữ “huyền thoại” làm sao “có gốc từ tiếng Anh, tiếng Pháp” mà anh ta thắc mắc nhỉ!... (...)

21.05.2009
Huyền thoại sến  -  Mai Anh Vũ
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Để trở thành huyền thoại của một dân tộc ưa sến, Hồ Chí Minh đã biết tận dụng tối đa những yếu tố sến như mang dép cao su mòn vẹt, “áo nâu túi vải đẹp tươi lạ thường”, để râu dài cho giống tiên ông, dựng nhà sàn đơn sơ ở giữa Phủ chủ tịch, nhớ tên tuổi và gia cảnh những người chỉ gặp một đôi lần, hơi tí là rút khăn mùi xoa ra lau nước mắt v.v... Và những tuồng sến đó đã phát huy tác dụng không nhỏ... (...)

Lại nói về Trịnh Công Sơn  -  Võ Vi
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Một điều rất lạ là trong số các vị bàn tán nhiều về Trịnh Công Sơn có nhiều tên tuổi văn nghệ sĩ, trí thức mà hầu như không thấy ai nói gì về tài nhạc của Trịnh Công Sơn. Kỳ lạ hơn nữa là nếu có vị nào nói đến nhạc Trịnh Công Sơn thì chỉ dẫn phần lời ca ra để phán xét. Chả lẽ những vị đó cho rằng âm nhạc chỉ là lời ca chăng?... (...)

Nguyễn Austin trả lời  -  Nguyễn Austin
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Tôi muốn hỏi Bảo Hội rằng trong mạch văn và câu viết như thế chúng ta phải hiểu hai chữ lịch sử như thế nào cho đúng nghĩa: lịch sử của dân tộc, đất nước, cuộc chiến hai miền? Hay lịch sử của âm nhạc, hội hoạ,...? Trịnh Công Sơn có đặt ra những vấn đề gì cho lịch sử về âm nhạc Việt Nam để mà Nguyễn Hoàng Văn phải nhắc tới và đặt vấn đề như thế?... (...)

20.05.2009
Có tiền và có quyền là sở hữu được ả điếm  -  Ðặng Thanh Tứ
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Nghệ sĩ lớn là người có phong cách sang cả. Thanh Tâm Tuyền là người kiêu ngạo, sang cả trong nghệ thuật. Bùi Giáng điên khùng, áo quần nhơ nhớp, nhưng trên góc nhìn nghệ sĩ lại là người kiêu ngạo và sang cả vì không kẻ có quyền và có tiền nào mua rẻ được thơ của ông!... (...)

Từ cục gạch đến huyền thoại  -  Võ Văn Nam
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Nhìn lại thì thấy chuyện “cục gạch nướng” của Hồ Chí Minh mang ý nghĩa của cả “myth” và “legend”. Khi Bác Trần Dân Tiên đem “cục gạch nướng” vào trong Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch, thì câu chuyện ấy là “myth”. Khi Chú Chế Lan Viên làm thơ ca tụng câu chuyện ấy, thì nó trở thành “legend”... (...)

Gạch với ngói... cháu ngợm với cháu ngoan...  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Mác Mao Hồ ạ, nghĩ mà tội nghiệp, mà “thương cho kiếp sống tha hương / thân gầy gò gởi cho gió sương...” của những kẻ chung chăn chung gối chung nệm chung giường với... gạch nướng... (...)

19.05.2009
Về cục gạch của Bác  -  Phạm Quang Tuấn
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Tình cờ (!) đọc bài về cái hottie (hot water bottle) của Nguyễn Ðăng Thường, tôi nhớ lại một kỷ niệm nho nhỏ à la Trần Dân Tiên, thời mới du học New Zealand (1960s). Trời lạnh, hà tiện không mua hottie... (...)

18.05.2009
Chai nước nóng (Bouillotte / Hot water bottle)  -  Nguyễn Đăng Thường
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Thay vì sử dụng phương tiện sẵn có, hoặc rẻ và dễ nhất là lấy một hay vài cái chai nhựa hay bình cao-su, đổ nước sôi vào đến lưng chừng, đóng nút thật chặt và dùng khăn quấn lại để sưởi, Hồ Chí Minh — vì là đỉnh cao trí tuệ cải lương... sến — nên đã dùng cục “gạch nướng bọc giấy báo cũ” cho nó thêm bi đát cái “kiếp nghèo” mà cũng để cho thấy cái “sáng kiến tuyệt đỉnh” của mình... (...)

Góp “gió” cho Austin  -  Vân Nam
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Ai dại gì ghép duyên Sơn- Sến, bộ Austin muốn chiến tranh thế giới thứ ba trên mạng à? Còn “ép duyên” “Sơn - (ả Điếm) lịch sử” thì cũng tạm... được... (...)

17.05.2009
Thế nào là “nhân vật lịch sử” (bàn với Nguyễn Austin)  -  Bảo Hội
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... “Lịch sử” không phải chỉ có chuyện chiến tranh và thay đổi chế độ. “Nhân vật lịch sử” không phải chỉ là những ai góp phần đưa nhiều người vào chỗ chết hay tán gia bại sản. Không nhất thiết phải là những chính trị gia, tướng lĩnh tạo ra những bước ngoặc lịch sử thì mới được xem là “nhân vật lịch sử”... (...)

Huyền thoại là gì?  -  Phan Phùng Tại
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Tôi nghĩ, khi Hồ Chí Minh dùng bút hiệu Trần Dân Tiên viết cuốn sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, ông ta chỉ nhằm mục đích tạo ra những huyền thoại về mình. Việc Hồ Chí Minh dùng viên gạch nướng đã thực sự trở thành một huyền thoại, được Chế Lan Viên ca tụng trong bài thơ “Người đi tìm hình của nước”... (...)

Đằng nào cũng vô lý  -  Lê Công Thân
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Nhìn theo cách nào thì câu chuyện viên gạch nướng của “bác” cũng đều vô lý cả, ông Nguyễn Austin cố bảo vệ cách nào cũng không thể làm nó trở thành “có lý”... (...)

Đồng chí lịch sử  -  Trần Nhâm
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... “Bốn mươi thế kỷ” tức là lịch sử. Lôi lịch sử ra trận và đặt lịch sử bằng vai bằng lứa với Đảng, với Bác, thì quả thật Tố Hữu đã biến lịch sử thành một thứ “đồng chí”... (...)

15.05.2009
Góp ý với Nguyễn Hoàng Văn  -  Nguyễn Austin
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Tôi cố gắng tìm cho được mối “tương liên” của chuỗi âm S này mà, thú thật, không tìm được trọn vẹn. Cặp ”Sơn- Sawyer” được trình bày khá rõ nét. Cặp “Sến- Sử (đúng hơn là ả điếm lịch sử)” cũng được NHV bỏ công sức khai thác nhiều mặc dù có phần gượng ép khi cho rằng những chuyện “cái thúng” và “đôi dép rách” có thể trở thành “huyền thoại lịch sử”... (...)

12.05.2009
Ngày đại lễ của đất nước  -  Hoàng Ngọc-Tuấn
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Italo Calvino có viết một truyện ngắn rất lạ lùng, nhưng hết sức thâm thuý. Truyện có nhan đề “La decapitazione dei capi” (Chặt đầu các đầu lĩnh). Trong đó, ông kể chuyện về một quốc gia dân chủ tuyệt đối. Quốc gia ấy không có loại lãnh đạo vĩ cuồng tham quyền cố vị, vì hiến pháp quy định rằng khi mỗi nhiệm kỳ chấm dứt, thì toàn thể thành viên trong nội các của chính phủ phải bước lên máy chém. Và sau khi chặt đầu họ xong, nhân dân sẽ chào đón một chính phủ hoàn toàn mới. Ngày lễ chặt đầu các đầu lĩnh là ngày đại lễ của đất nước!... (...)

07.05.2009
Trịnh Công Sơn xém làm Bộ trưởng Văn hóa  -  Người Sưu Tầm
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Trịnh Công Sơn nằm trong nhóm người tổ chức đảo chính Nguyễn Văn Thiệu. Nhóm này hành động theo kế hoạch của Nguyễn Hữu Đống. Nếu đảo chính thành công thì “sẽ đặt Trịnh Công Sơn làm Bộ trưởng Văn hóa” ... (...)

Góp ý với Nguyễn Austin về chữ “chiêu hồi” [2]  -  Nguyễn Anh Thăng
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Bách khoa Toàn thư của Viện Từ điển học và Bách khoa thư Việt Nam ở Hà Nội đã giải thích chữ CHIÊU HỒI như sau... (...)

Đối thoại quanh vụ triển lãm VIETNAM VOICES và NAM BANG! [cập nhật II]  -  Tienve.org
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Nguyễn Quang Duy: “Hiện tượng ‘đào sâu cái riêng’ và bài học qua cuộc triển lãm ‘Nambang’” (06/05/2009) / Nguyễn Mạnh Tiến: “Cuộc triển lãm ‘Nam Bang!’ và Cộng đồng Người Việt Tự do Úc châu” (06/05/2009) / Hoàng Ngọc-Tuấn: “Chính trị và Nghệ thuật — Vài suy nghĩ quanh bài viết của Charlie Lynn” (07/05/2009) ... (...)

05.05.2009
Về chiếc xe Jeep trong bài phỏng vấn Trịnh Công Sơn  -  Nguyễn Anh Thăng
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Xin được đóng góp một tài liệu liên hệ đến thời gian chiếc xe Jeep bắt đầu xuất hiện tại Việt Nam... (...)

Trả lời Nguyễn Anh Thăng về chữ “chiêu hồi”  -  Nguyễn Austin
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Có lẽ Nguyễn Anh Thăng đã có sự lầm lẫn giữa hai chữ “chiêu hồi” và “Chương trình Chiêu hồi” nên mới cho rằng hai chữ này chỉ có sau 54. Tôi không chứng minh được hai chữ này chỉ có sau 54 nhưng Nguyễn Anh Thăng có thể chứng minh cho tôi thấy hai chữ này không có mặt trước cuộc chiến hai miền?... (...)

04.05.2009
Mộng không là thực  -  Nguyễn Thị Sương
[ÂM NHẠC] ... Dù sao mộng không thể là thực. Và người chết vẫn có thể nói dối như/hay nói láo thay... cho người sống... (...)

03.05.2009
Khi người nghệ sĩ chân chính “nói ghét thành yêu và nói yêu thành ghét”  -  Vân Nam
[ÂM NHẠC] ... Lại tiếp tục chuyện dài TCS, “người đưa tin” xin được cống hiến hải nội chư quân tử vài dòng tư liệu. Phần bình phẩm thì mong được độc giả “chiếu cố”. Xin những vị có bài viết mà tôi dẫn ra ở đây làm sáng tỏ... (...)

Một giấc mơ  -  Mai Anh Vũ
[ÂM NHẠC] ... Hưởng ứng tác phẩm truyện cực ngắn của Nguyễn Tôn Hiệt, tôi xin kể lại giấc mơ của mình đêm qua: Tôi nằm mơ thấy một người đàn ông gầy gò, nhỏ bé đến trước mặt mình, hổn hển nói với tôi bằng một giọng miền Trung trọ trẹ những điều mà tôi không hiểu lắm... (...)

01.05.2009
Đối thoại quanh vụ triển lãm VIETNAM VOICES và NAM BANG! [cập nhật I]  -  Tienve.org
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Bài mới nhất của Nguyễn Quang Duy: “Đã đến lúc chúng ta phải ngồi lại với nhau hay chưa?” (01/05/2009) [Talawas] ... (...)

“Tình người” và một kết thúc rất có hậu  -  Nguyễn Tôn Hiệt
[ÂM NHẠC] ... Nhạc sĩ X chứng kiến cảnh một bọn người có vũ trang ra sức đánh đập, bóc lột những người yếu đuối, vô tội. Ông ta đứng đó mà xem, rồi đem cây đàn ra, hát một bài “ca ngợi cái đẹp, gợi lên những tình cảm cao quí của con người”... Khi bọn vũ trang nghỉ tay, nhạc sĩ X cùng đi uống bia với họ... (...)

Thưa chuyện với ông Mai Anh Vũ; và thư cho ông Nguyễn Tôn Hiệt (Lại chuyện TCS)  -  Vân Nam
[ÂM NHẠC] ... Phải cám ơn Thời Gian! Thử tưởng tượng, những đòi hỏi của ông Hiệt xảy ra mấy chục năm về trước, và Nhạc Sĩ của chúng tôi trót dại nghe ông, hoá ra Việt Nam mất đứt đi một thiên tài! Ngẫm mà xem... (...)

Góp ý với Nguyễn Austin về chữ “chiêu hồi”  -  Nguyễn Anh Thăng
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... trang mạng: http://en.wikipedia.org/wiki/Chieu_Hoi xác định chữ Chiêu Hồi như sau: “The Chiêu Hồi Program [...] was an initiative by the South Vietnamese to encourage defection by the Viet Cong and their supporters to the side of the Government during the Vietnam War”. Như thế danh từ Chiêu Hồi chỉ được dùng sau năm 1954... (...)

30.04.2009
Vài suy nghĩ qua vụ không được nhập cảnh  -  Phạm Phú Đức
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Nếu chế độ CSVN có thể đối xử quá tệ đối với một trí thức có nhiều đóng góp to lớn cho nền văn học và văn hoá nước nhà như ông Quốc thì tôi không nghĩ họ có khả năng hay mục đích đối xử tốt đẹp gì đối với những trí thức văn nghệ sĩ có tư duy độc lập hay quan điểm chính trị khác với chế độ... (...)

Đối thoại quanh vụ triển lãm VIETNAM VOICES và NAM BANG!  -  Tienve.org
[CHÍNH TRỊ và NGHỆ THUẬT] ... Ông Nguyễn Quang Duy vừa yêu cầu Tiền Vệ cho đăng lại toàn thể các bài đối thoại quanh vụ triển lãm VIETNAM VOICES và NAM BANG! để thêm rộng đường dư luận. Chúng tôi hoàn toàn đồng ý với yêu cầu đó. Theo các đường nối này, độc giả có thể đọc lại tất cả các bài ấy cùng với tất cả những phản hồi liên hệ... (...)

Lạm bàn về “tình người”  -  Mai Anh Vũ
[ÂM NHẠC] ... Đối với người nghệ sĩ, với thiên chức nghệ thuật của mình, họ có thể bộc lộ tình người bằng cách dùng tác phẩm của mình để: 1. Phản đối cái ác, bênh vực những người bất hạnh, phản ánh hiện thực để giúp mọi người nâng cao nhận thức, từ đó cải tạo xã hội tốt đẹp hơn. 2. Ca ngợi cái đẹp, gợi lên những tình cảm cao quí của con người, khiến mọi người cư xử với nhau nhân ái hơn, gần gũi hơn... (...)

Trả lời Tôn Thất Tuệ  -  Nguyễn Austin
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Tôi đồ rằng